Giết Nhau đâu Chỉ Bởi Gươm đao – Topa

Giết Nhau đâu Chỉ Bởi Gươm đao – Topa

Giết nhau đâu chỉ bởi gươm đao Topa

.

Năm cũ vừa qua. Năm mới đã và đang bắt đầu, đây là năm Dương lịch lần thứ hai mươi sáu ông Tân sống xa quê hương. Nhìn ra đường từ cửa phòng làm việc, ông thấy tiếc là đã bao mùa đông đi qua – ít ra cũng đã mười năm – mà một ngày có tuyết ông cũng không còn thấy; tại thành phố mà ông đang sinh sống. Không như những năm xa xưa khi ông mới đến tỵ nạn ở đây. Khi đó, mùa đông đến là tuyết rơi làm trắng xóa các mái nhà và các con đường. Cảnh vật thật đẹp, thật thanh vắng và, cũng thật là lãng mạn. Nhưng, mùa đông mà có tuyết thì nhiệt độ phải xuống thật thấp và, thường làm cho ông bị bệnh viêm da. Da của ông nổi lên những chùm mụn màu đỏ – nổi mẩn đỏ – mặc dù ông mặc đồ rất ấm. Nhiệt độ trong phòng luôn luôn từ hai mươi hai đến hai mươi ba độ. Vậy mà khi còn nhỏ, ông Tân nhìn thấy những bức tranh có cảnh người trượt tuyết làm cho ông hằng mơ ước được một lần nhìn thấy tuyết rơi, hoặc, được sống ở những nói có tuyết. Những năm sau này vào mùa đông không còn tuyết, nên bệnh viêm da cũng biến mất luôn. Mặc dù thường bị bệnh vào mùa đông, nhưng, ở Âu Châu vào mùa đông mà không có tuyết thì… không có ý nghĩa và không đẹp. Mấy ngày trước đây tin thời tiết có thông báo: “Mùa đông trắng sẽ không còn. Nhưng khí hậu thì vẫn lạnh.”

Năm năm trước đây, khi ông mua căn nhà này, ông đã tự sửa chữa lại để cho mình có một cái phòng làm việc đầy đủ tiện nghi. Ông không ngờ sau này, mỗi lần ông buớc vô cái phòng làm việc đó là mỗi lần ông cảm thấy run sợ. Những năm đầu tiên đó, gần đến giờ giao thừa là ông đã chuẩn bị xong bữa tiệc và bạn bè cũng đang lác đác đến với ông, để rồi khi đồng hồ gõ mười hai tiếng báo hiệu giờ cuối cùng trong năm thì ông khui champagne và tất cả cùng nâng ly chúc mừng một năm mới… với nhiều may mắn và thuận lợi. Thời gian đó năm nào ông cũng đốt một tràng pháo dài khoảng mười thước để đón chào ngày đầu năm. Những gia đình cư ngụ chung quanh khu ông ở luôn chờ đón đúng mười hai giờ đêm để ra xem nhà ông đốt pháo. Và, khi tiếng pháo vừa dứt là họ vỗ tay thật lớn rồi đưa ngón cái lên như lời chúc mừng. Vậy mà từ hai năm nay ông đành phải từ bỏ mọi thú vui và xa lánh bạn bè vì ông không còn tiền. Ông không còn tiền là vì vợ ông giành quyền quản lý tiền bạc. Ông không muốn mình phải ngửa tay xin tiền vợ, mặc dù tiền đó do chính ông kiếm được qua công việc kinh doanh. Vợ của ông thường xuyên dày vò đay nghiến ông ngay cả khi bạn bè của ông đang hiện diện trong nhà… thì làm sao ông dám mời bạn bè đến với ông. Vợ ông đã khinh bỉ và coi thường ông ra mặt mỗi khi bà nổi trận lôi đình… cũng vì một lỗi lầm mà ông đã phạm phải do sơ ý.

“Không còn tôn trọng nhau thì không thể nào chung sống với nhau được.” Ông Tân nghĩ vậy và ông muốn bỏ nhà ra đi từ lâu rồi nhưng, nghĩ mãi mà cho đến nay ông vẫn chưa tìm ra câu giải đáp là đi về đâu. Ông đã năm mươi tuổi, và như vậy ông tự xem như đã quá trễ để được bắt đầu mọi việc lại từ đầu, nơi mà luật pháp rất chặt chẽ và nghiêm minh.

Ông Tân quay vô nhìn cái máy computer nhưng ông biết mình sẽ không thể viết được một chữ nào. Đầu óc ông luôn nặng trĩu bao lo âu buồn bực vì người đàn bà và vì nhiều chuyện khác.

Ông Tân rời khỏi bàn làm việc và đứng lên. Ông đi tới đi lui trong phòng cho cái đầu bớt căng thẳng. Nhưng, đầu óc ông cứ ngổn ngang bao nỗi lo buồn phiền nên lúc nào mặt của ông cũng như đang nhăn nhó. Đành rằng cơ sở do ông tạo dựng cũng có sự đóng góp công sức của vợ, thế mà nay vợ ông đã nhẫn tâm biến ông thành tên ăn mày vì một đồng ông cũng phải ngửa tay hỏi xin thì nhục cho ông quá. Đang là Giám đốc cơ sở kinh doanh may mặc – tuy nhỏ thôi – nhưng đó là công việc mà ông rất yêu thích. Nhờ công việc này mà ông có dịp đi đến nhiều quốc gia để giao thiệp mua bán. Thế mà nay vợ ông lại giao cho ông công việc nấu ăn giặt giũ quần áo và lau nhà nên tự ái và lòng thù hận của ông mỗi ngày mỗi dâng cao hơn. Ông Tân đã bao lần muốn tự hủy hoại cuộc sống nhưng vì luật tôn giáo cấm giáo dân tự tử nên ông phải sống trong sự dày vò đau khổ đã hơn ba năm qua.

“Giết nhau đâu bởi chỉ gươm đao. Giết nhau chỉ bởi âu sầu… ác ghê.” Mỗi khi ngồi vào bàn làm việc là ông thường lẩm nhẩm câu ví này mà ông không nhớ đã đọc được ở trên một tờ báo điện tử nào đó và rất lấy làm tâm đắc. Ông cho hành động của vợ đối với ông là ác độc. Ông Tân lại quay nhìn ra đường và rồi ông nhớ lại để rồi hối tiếc cái sơ ý tai hại của những ngày ông còn vùng vẫy trên thương trường.

Ngày đó, sau một ngày làm việc tại Việt Nam, ông Tân cùng bè bạn rủ nhau đi vũ trường. Đêm đó ông đã bị cô vũ nữ xinh đẹp dùng đủ mọi chiêu thức theo bám ông bởi vì ông chi tiền quá rộng rãi. Trong một lúc ông sơ ý, cô vũ nữ đã lấy cái visiting card của ông mà ông không hề hay biết. Và, từ đó định mệnh đã đưa ông đến tình trạng danh thì bại còn thân thì sống dở chết dở như ngày nay. Tìm cách để trả thù lại người vợ thì ông không muốn. Ông chỉ muốn lặng lẽ lánh đi thật xa để vĩnh viễn không bao giờ gặp lại mặt vợ. Nhưng đi đâu? Đi đâu? Đó là câu hỏi mà ông chưa có câu giải đáp. Bạn bè thì… có lẽ không một ai dám, hay muốn chứa ông vì, một điều chắc chắn đó là, ông sẽ làm phiền bạn bè nhiều hơn là làm lợi cho bạn. Người thân thích ruột thịt thì ông cũng không còn một ai, và thế là từ hơn hai năm qua ông cứ lẩn quẩn mãi với ý định mà ông chưa thực hành được. Vợ của ông cũng hiểu rằng ông không còn thương yêu gì bà vì hai người đã ngủ riêng từ hơn một năm qua, nhưng, điều đó bà không còn quan tâm mà bà chỉ nghĩ đến đứa con trai và làm sao để kiếm thật nhiều tiền thôi. Còn ông ở trong nhà này là bà còn kiếm ra tiền. Ông mà bỏ đi thì bà sẽ bị khốn đốn ngay. Giấy tờ, sổ sách, và điều hành công việc đều do ông “có ý kiến” nên mọi việc mới được trôi chảy từ bao lâu nay. Tuy nhiên bà cũng không sợ ông bỏ đi vì bà biết là ông không có chỗ để mà đi. Vì vậy khi nào bực mình bà lại lôi chuyện cũ ra dày vò ông: “Tôi đâu có thể giúp anh sống với con nhỏ đó được. Anh muốn sống với nó mà không được nên lúc nào anh cũng kiếm chuyện với tôi. Anh hứa hẹn gì với nó để nó phôn qua đây tìm anh. Anh phải sống thực tế vì đây là chỗ của anh chứ không phải bên kia. Tôi không ngờ anh đối xử tệ hại với tôi như vậy. Cho anh đi làm ăn bên đó chứ đâu phải cho anh đi mèo mỡ. Nếu anh không muốn ở đây nữa thì anh cứ việc đi đi, tôi không cần.”

Những lần nghe lời đay nghiến như vậy ông lại nhịn nên bà càng được trớn hơn. Và, lần hồi điệp khúc đó được đều đặn lập lại mỗi khi bà nổi giận. Càng ngày ông Tân càng trở nên âu sầu và tuyệt vọng hơn.

Đang ngồi trước máy computer thì bà vợ đẩy mạnh cửa phòng làm ông giật nẩy mình lên. Bà hỏi:

“Anh đang viết cái gì đó?”

Hỏi rồi bà đi lại nhìn chăm chăm vô cái màn hình. Ông Tân giận đến điên lên vì thấy sự hỗn láo quá đáng của vợ nên ông đã thẳng tay giáng vô ngay giữa mặt bà một cái đấm thật mạnh. Đây là lần đầu tiên ông Tân đánh vợ. Bất ngờ bị một cái đấm quá mạnh ngay mặt nên bà bật ngửa ra sau và đầu của bà đập mạnh vô cái tay cầm bằng sắt của cái cửa. Bà không kịp la lên một tiếng nào, rồi liền té nằm sấp xuống nền nhà bất động. Chỗ bị thương nơi đầu máu chảy ra lênh láng và, chỉ một phút sau thì bà tắt thở. Bây giờ ông Tân mới cuống cuồng lên không biết phải làm gì. Ông đập đầu vô tường than khóc rồi ông đi tới đi lui nhìn cái xác mà ông không có một chút gì thương cảm. Ông không muốn vô tù nên ông không nghĩ đến chuyện phải báo cảnh sát dù rằng sự việc không phải ông cố ý.

Chuông nhà thờ đổ báo hiệu giờ hành lễ buổi chiều bắt đầu. Ông Tân ngồi nhìn xác vợ mà trong lòng ông không có một chút gì xúc động hay hối hận. Ông nhìn quanh căn phòng để tìm chỗ giấu cái xác. Đây là phòng làm việc của ông nên không ai tự động vô đây, kể cả đứa con trai duy nhất của ông. Từ trước tới nay ông chưa mời một người nào vô phòng này cả, nên ông nảy ra cái ý nghĩ là sẽ làm thêm một bức tường ngay trong phòng này và giấu cái xác bà vợ vô giữa hai bức tường. Xây thêm bức tường trong phòng này sẽ tránh được sự dòm ngó của gia đình sát cạnh nhà ông bên phía tay phải mà ông thường nói với bạn bè đó là gia đình Việt Cộng. Gia đình này hay xoi mói những gia đình xung quanh, mà đặc biệt là gia đình ông. Cũng may là gia đình đó có tính kỳ thị nên từ ngày đầu tiên ông Tân đến ở đây cho đến nay, hai bên không hề có một lần nào qua lại mặc dù ông tỏ ra rất niềm nở mỗi khi gặp mặt. Còn bên trái căn nhà của ông là con hẻm nhỏ nên thường vắng người qua lại, vì vậy sẽ rất thuận lợi cho ông chuyển những bao xi măng trộn sẵn và gạch vô ngõ sau. Bây giờ việc đầu tiên là ông kiếm tấm nylon lớn bao bà vợ lại cho kỹ để sáng ngày mai, thứ hai tiệm mở cửa ông sẽ bắt tay vô thực hành ngay. Ông đi xuống nhà dưới và bước lẹ ra nhà kho lấy mấy cuộn nylon lớn và dầy đem lên phòng. Ông bắt tay ngay vô việc cuộn cái xác lại cho gọn. Trong lúc cuộn cái xác, ông suy tính đến việc rồi đây phải trả lời làm sao cho hợp lý với thằng con khi lâu quá nó không thấy mặt mẹ nó, mặc dầu có khi cả hai ba tháng nó mới về thăm nhà một lần. Nó đã ra ở riêng với bạn gái của nó từ lâu rồi. Sau đó là những người đàn bà bạn của bả nữa. Riêng việc ký tên chi thu tiền bạc cho khách hàng và ngân hàng, đây không phải là chuyện làm cho ông phải lo nghĩ vì ông vẫn thường ký tên thay cho bà. Thôi thì cứ từ từ tới đâu sẽ giải quyết tới đó. Bây giờ cái đầu của ông đang nhức như có ai đó đang búa vô nên có muốn làm gì cũng khó thực hành ngay được.


Gạch và xi măng ông Tân đã đem được hết vô phòng làm việc. Ông nhìn cái phòng và tính, khi nào xây xong bức tường sau cái bàn làm việc, ông sẽ treo lại bức tranh ngay lên chỗ cũ thì sẽ khó mà khám phá ra. Ông Tân bắt tay ngay vô công việc. Ông sợ công việc xây cất chậm chạp thì cái xác sẽ rữa ra thì vô cùng bất lợi.

Ông Tân xây bức tường khá chắc chắn mất gần bốn ngày mới hoàn thành. Ông đặt xác bà vợ nằm nghiêng giữa hai bức tường để khoảng trống căn phòng không bị quá thu hẹp. Ông cẩn thận sơn lên các bức tường cùng một màu như màu cũ và sau đó ông treo lên chỗ bức tường mới xây bức tranh cũ. Nhìn căn phòng, ông Tân rất hài lòng vì… rất hoàn hảo.

Sau ngày cái xác của bà vợ nằm giữa hai bức tường thì, mỗi lần ngồi vào bàn làm việc là ông như thấy cái gương mặt hung dữ của bà vợ đang hiển hiện ngay trước mặt ông, sau bức tường. Cuối cùng vì chịu không nổi nữa, ông quyết định dời phòng làm việc qua phòng ngủ. Phòng làm việc cũ ông sẽ làm nơi chứa đồ cũ. Đang loay hoay dọn dẹp thì chuông điện thoại reo vang.

“Tân nghe đây!”

“Em chào anh Tân. Em là Luyến đây anh. Anh và chị Tuyết khỏe không? Lâu quá em không thấy chị Tuyết, chị khỏe không anh?”

Cô Luyến, bạn của vợ ông gọi điện thoại hỏi thăm. Hai tháng qua, người bạn đầu tiên tìm vợ ông là cô Luyến này. Ông cố giữ giọng thật bình tĩnh để nói chuyện mặc dù trái tim của ông đang đập loạn xạ,

“Cám ơn cô Luyến. Anh thì… khỏe lắm. Nhưng, bà xã anh thì hay bị mệt, bị nhức đầu và thường xuyên bị ngất xỉu nên hiện bả đang nghỉ dưỡng sức bên Việt Nam và chưa biết ngày nào bả mới trở lại bên đây.”

“Ông xã của em trước khi qua đời cũng bị tình trạng giống y như chị Tuyết đó anh. Đến khi bác sĩ khám phá ra đó là ung thư màng óc thì chỉ độ dăm ba hôm là… đi. Em phôn định mời chị đến em ăn cơm vì lâu quá hai chị em cũng không gặp nhau. Hay là… anh đến ăn với em đi. Em ăn một mình buồn quá anh ạ. Em đã chuẩn bị hết rồi. Thức ăn ngon lắm anh.”

Ông Tân ngập ngừng một lúc rồi trả lời:

“Thôi để lần khác đi, được không cô Luyến?”

“Lần khác? Lần khác là lần nào? Biết bao giờ anh mới đến đây mà cứ hẹn hoài.”

Ông Tân đang mệt vì dọn dẹp và nghĩ, lát nữa ông lại phải nấu ăn nên ông nói:

“ Ừ… cũng được, anh sẽ đến.”

“Vậy tối nay sáu giờ anh Tân nhé.”

“… Ừ, sáu giờ.”

Gác điện thoại, ông Tân ngồi nghĩ về Luyến. Cô Luyến hiện nay mới ngoài ba mươi tuổi. Lập gia đình được hai năm thì chồng qua đời. Hai vợ chồng Luyến chưa có con và Luyến ở vậy đến nay cũng khoảng ba năm rồi. Luyến cũng đang để ý tìm chọn người bạn đời nhưng những người trẻ tuổi thì không ai dám xung phong vì đa số sự nghiệp chưa vững chắc. Và, một điều chắc chắn là, họ e ngại bởi Luyến rất giỏi kinh doanh và có trình độ học vấn cao. Những người lớn tuổi hơn thì đều đã có gia đình. Luyến tuy qua lại như chị em ruột với Tuyết nhưng xem ra cũng không thích Tuyết lắm. Tính tình của Tuyết hay xét nét hay bình phẩm mọi người từng tí một nên Luyến đến với Tuyết cũng chỉ thuần về chuyện kinh doanh thôi.

Đúng sáu giờ, ông Tân được Luyến tiếp đón ngay cửa với nụ cười thật rạng rỡ:

“Em có làm thêm món mì Quảng mà anh thích. Hy vọng là anh sẽ thấy ngon miệng.”

Ông Tân nói nịnh:

“Ừ… anh nghĩ Luyến nấu chắc chắn là ngon.”

“Anh… ba xạo không hà. Anh đã ăn ở đây lần nào đâu mà biết em nấu ngon.”

Khi nói câu đó Luyến trề cái môi dưới ra trông thật là có duyên.

“Thì anh nghe Tuyết kể lại sau mỗi lần đến đây.”

“Mấy lần đó em đều có mời anh đến luôn đó chứ. Nhưng chị Tuyết nói anh bận vả lại anh không thích đi ăn ở ngoài.”

Ông Tân cay đắng khi nghe Luyến nói. Thì ra bà xã ông cũng tước đoạt luôn cái thú vui của ông là giao tiếp với mọi người. Hay là bà ấy lại ghen luôn với cả những người bạn của bả?

“Anh suy nghĩ gì vậy? Anh lo cho chị Tuyết nhiều quá thì cũng chẳng giải quyết được gì. Cố vui lên để thấy đời là đẹp và để bữa ăn tối nay anh thấy được ngon miệng chứ.”

Ông Tân thả lời thăm dò:

“Anh nghĩ Tuyết… chắc chắn không qua khỏi em à. Hồi chiều anh muốn nói sự thật cho em nghe… nhưng lại thôi. Luyến biết không, bà xã của anh bị bệnh y như chồng của em khi xưa vậy. Hiện tại thì bà bị hành hạ đau đớn từng giây từng phút mà chưa biết chừng nào… đi. Nếu Tuyết qua đời sớm thì có lẽ sướng hơn. Sống mà cứ bị hành hạ đau đớn và không đi đâu hay tự làm việc gì được cho bản thân thì… cũng tội chứ. Phải không Luyến?”

“Thế sao anh không đem chị về đây?”

“Bà ấy… muốn chết ở quê nhà nên không chịu về đây nữa.”

Luyến gật gật cái đầu ra điều thông hiểu. Luyến nói:

“Mọi người rồi thì ai cũng phải tuần tự đến phiên thôi. Tình trạng của chị Tuyết thì cũng nên đi sớm cho khỏi đau đớn thể xác và khỏi làm khổ người sống. Nếu chị ấy phải ở luôn bên đấy thì mỗi ngày anh cứ ghé đây ăn cơm với em cho vui. Anh ăn một mình có lẽ cũng buồn, vả lại ăn những thức ăn làm sẵn để trong tủ đông thì không ngon lắm và cũng không bổ dưỡng gì cả đâu.”

Ông Tân nhìn cặp mắt của Luyến khi nói câu đó ông biết nàng có một ý khác nữa. Trong lúc này ông cũng cần có một người ở bên cạnh để bớt suy nghĩ và bớt lo lắng. Đến hôm nay ông đã nói với những người khách hàng hỏi thăm bà vợ ông là bà đang trị bệnh ở Việt Nam. Nhờ vậy mà không còn ai thắc mắc về sự vắng mặt lâu ngày của bà nữa. Nhưng, liệu rồi chuyện này sẽ kéo dài được bao lâu. Phải tìm một cái xác nào đó có cùng tên cùng tuổi rồi “mua” để hợp thức hóa đối với cảnh sát tại địa phương về sau này. Ở Việt Nam thì vấn đề này không khó lắm chỉ cần có tiền và cần thời gian là tìm được.

Thấy ông Tân im lặng lâu nên Luyến tưởng ông ngại. Luyến nói:

“Anh Tân đừng ngại gì cả. Mình xem nhau như người trong nhà cả mà. Vả lại… chắc không ai rãnh rỗi gì mà để ý đến chuyện anh đến ăn cơm ở đây. Nếu họ có nghĩ gì thì cũng mặc kệ họ, hơi sức đâu mà anh sợ họ dị nghị chứ.”

Ông Tân vừa gật đầu vừa cười tươi như mở hội trong lòng:

“Luyến nói rất đúng. Hơi sức đâu mà để ý đến dư luận.”

Luyến rất cởi mở với mọi người và với Tuyết nên từ lâu rồi Tuyết cũng để ý tìm cho Luyến một người đàng hoàng trong giới bè bạn, nhưng ông nào cũng có gia đình cả rồi. Còn bạn bè mới quen biết sau này bên quê nhà thì Tuyết nói không biết rành về họ lắm.

“Từ chiều ngày mai anh sẽ đến ăn cơm với em. Anh sẽ đóng…”

“Thôi nhe! Đừng có nói chuyện tiền bạc gì với em hết nhe. Có anh đến ăn chung là em vui rồi. Ăn một mình hoài vừa buồn vừa chán thấy bà đi. Nếu anh muốn ăn món gì thì cứ tự nhiên nói cho em biết chứ đừng ngại gì hết nghe anh?”

Ông Tân gật đầu và cùng Luyến đi đến bàn ăn.


Hơn hai tháng lặng lẽ trôi qua kể từ khi ông Tân qua lại với Luyến. Sự gần gũi đã đưa hai người cùng đi đến quyết định chung sống với nhau gần như là vợ chồng. Luyến nghĩ là Tuyết sẽ mau qua đời nên đã chuẩn bị sẵn sàng mọi chuyện để sẽ công khai cho bạn bè và người thân thuộc biết. Luyến không ngờ gần ba tháng trôi qua rồi mà Tuyết vẫn còn sống. Nhân dịp sắp đến Tết Dương lịch nên Luyến nói:

“Anh Tân à, anh thu xếp để cùng em về Việt Nam. Em muốn thăm gia đình của em mà lâu rồi em chưa về thăm. Nhân dịp này anh đưa em đến thăm chị Tuyết để xem tình trạng thật của chị ấy ra sao. Anh thấy có gì làm cho anh phải khó nghĩ không?”

Ông Tân làm vẻ mặt như hớn hở:

“Anh cũng định… đưa em về Việt Nam nhân tiện anh đến thăm Tuyết luôn. Nay em tính như vậy thì thuận lợi quá chứ có gì mà khó nghĩ chứ.”

Sáng sớm ngày hôm sau ông Tân trở về nhà, Và, trước khi đi làm việc, ông gởi điện thư về Việt Nam cho một người bạn rất thân mà ông từng giúp đỡ khi còn làm ăn với trong nước. Ba tiếng sau, ông Tân nhận được email hồi âm với nội dung:

“Công việc mà anh Tân nhờ rất khó thực hiện ở bên đó. Nhưng, với bên này thì không có gì mà không thực hiện được. Anh cũng biết là, ở bên này hễ có tiền mua tiên còn được chứ… ba cái chuyện lẻ tẻ đó thì… xong ngay.”

Ông Tân xoa hai tay vô với nhau và lộ rõ nét hớn hở ra trên mặt. Ông nghĩ, sau khi từ Việt Nam trở về lại đây thì mọi chuyện có lẽ cũng xong xuôi. Khi mọi chuyện giải quyết đâu vô đó rồi, ông sẽ đem cái xác ra khỏi bức tường ngay.


Những ngày cuối năm trên quê hương tuy không có tuyết nhưng thời tiết khá mát mẻ làm cho mọi người đang đi trên đường phố luôn vui cười trò chuyện hớn hở. Còn vài ngày nữa là đúng một năm chuyện sóng gió trong gia đình ông Tân êm đềm trôi qua. Đêm nay ở nơi đây sẽ không có pháo đốt mừng năm mới nhưng trong lòng ông Tân như tưng bừng pháo nổ vì hạnh phúc mà Luyến đã đem lại cho ông. Năm mới lại đến làm ông nhớ lại cảnh rùng rợn đã xảy ra gần một năm trước đây đã biến ông trở thành tên giết người. Cũng may là con ông đi làm ở nước ngoài nên, có lẽ vì công việc hay vì ham làm mà nó chỉ viết thư về thăm hỏi, vì vậy mà ông vẫn còn trì hoãn được. Rồi đây mọi chuyện sẽ trôi qua êm đẹp cho đến khi nào có người… đập bức tường trong phòng để đồ cũ trong nhà của ông thì khi đó cái xác mới bị phát giác.

Đến nay ông Tân và Luyến về Việt Nam đã được sáu ngày. Hôm nay là ngày cuối, ngày mai hai người sẽ đi chuyến bay lúc tám giờ sáng vì muốn ghé Thái Lan chơi ít ngày. Ông Tân nhìn Luyến đang chải tóc. Mái tóc mềm mại của Luyến thả dài qua bờ vai. Mái tóc đen tuyền màu tự nhiên mà ông rất thích. Chải tóc xong, Luyến đứng phắt dậy làm như vừa nhớ ra điều gì. Luyến lấy từ trong tủ lạnh ra một chai nước nhỏ bằng một phần năm lít. Luyến cầm chai nước và nói:

“Suýt chút là em quên chai nước này.”

Luyến đưa chai nước nhỏ ra trước mặt ông Tân rồi nói tiếp:

“Vì chai nước nhỏ này mà mấy ngày qua ngưòi nhà của em đã khổ công tìm kiếm mới tìm ra ông thầy thuốc Đông Y… nổi tiếng nhất Sàigòn. Đây không phải là thuốc mà là một hỗn hợp được pha chế bởi ba thứ là, cam pha với mật ong và gốc của cây quế thật già. Ông thầy thuốc nói, khi uống vô thì người bị hành đau đớn sẽ cảm thấy mát trong người và giảm đau ngay. Người bình thường uống vô sẽ ăn ngon ngủ yên thẳng giấc và tăng thêm sức lực. Em đã uống thử và… công hiệu vô cùng anh Tân à. Hôm nay em sẽ biếu chị Tuyết chai nước uống cho giảm đau đớn. Nếu thấy công hiệu thì người nhà của em sẽ mỗi tuần đem đến cho chị một lần là bảy chai. ”

Ông Tân cảm thấy lo nhưng liền trấn tĩnh và nói:

“ Nhưng… Anh phải nói điều này để em thông cảm cho bà ấy là, bà bị đau đớn thể xác đến nỗi nhan sắc bây giờ quá tàn tạ nên mặc cảm em à. Bà ấy không muốn gặp bất cứ người nào cả, ngoài bác sĩ và nhân viên y tế. Nhiều lúc anh muốn đến thăm mà bả cũng không cho nữa.”

Luyến mỉm cười như thông cảm. Luyến nói như có ý lo cho Tuyết:

“Em hiểu mà anh Tân. Anh cứ lên hỏi chỉ trước. Nếu chị ấy đồng ý cho em lên gặp thì em mới lên, còn chỉ không đồng ý thì anh đưa cho chỉ chai nước và nói là em gởi chị uống cho bớt đau.”

Ông Tân nhìn Luyến với ánh mắt trìu mến thương yêu. Ông không ngờ Luyến lại có lòng tốt với bạn chứ không như ông nghĩ.


Ông Tân và Luyến đang trên đường đến căn nhà mà ông đã hỏi mượn người bạn để cho vở kịch được vẹn toàn. Theo kế hoạch đã định trước thì, từ sáu giờ bạn của ông đưa vợ con đi ăn tiệm và sau đó đi phố xem đốt pháo bông mừng năm mới Dương lịch. Từ sáu giờ chiều cho đến mười hai giờ đêm ông Tân được toàn quyền sử dụng căn nhà. Ông Tân sẽ đưa Luyến đến căn nhà của người bạn và sau đó nói là Tuyết không muốn tiếp bất cứ người nào cả là… xong. Người bạn của ông cũng đã lo cho ông một việc quan trọng theo kế hoạch mà ông đã nhờ. Một người “có thẩm quyền” sẽ làm giấy báo tử đúng tên đúng tuổi của Tuyết và có con dấu chứng nhận. Vị này tuyên bố “chuyện dễ như… lấy đồ từ trong túi ra và chắc ăn như… bắp.”

Trên đường phố lúc này rất nhiều người đã ra đường. Thiên hạ vui mừng hớn hở lộ ra trên từng khuôn mặt… để chào đón một năm mới mà chỉ một chút nữa sẽ đến với mọi người. Có rất nhiều khách du lịch Tây phương đang vừa đi vừa ca hát cười nói vui vẻ làm ông Tân cũng cảm thấy yêu đời hơn. Ông hy vọng là sang năm mới mọi chuyện sẽ diễn tiến thuận lợi để cái xác của bà vợ hung dữ đừng nằm đó mà ám ảnh ông nữa. Ông quay qua ôm chặt Luyến và đặt lên môi nàng một cái hôn. Ông rất yêu Luyến vì nàng luôn chìu chuộng và lo cho ông không thiếu một thứ gì. Nhất là, Luyến không bao giờ lớn tiếng với ông dù nhiều lúc ông bực mình vì cái xác sau bức tường cứ ám ảnh ông làm mặt của ông cứ như cau có. Từ ngày ăn cơm ở nhà Luyến, ông không muốn về nhà ngủ vì sợ. Lần đầu ông xin Luyến cho ông ngủ ở bộ băng ghế trong phòng khách. Và, đêm hôm đó đã đưa ông và Luyến đến… ngày hôm nay. Ông vui mừng vì sau ngày hôm nay ông sẽ nhận được giấy tờ báo tử của người đàn bà mà mỗi khi nhớ đến ông vẫn còn rùng mình vì sợ hãi.

Khi vô trong căn nhà có ba tầng lầu mà Luyến tin Tuyết đang nằm trị bệnh. Luyến nói:

“Anh lên thăm chị và hỏi xem chị có cho em lên thăm chị không nhé.”

Luyến lấy từ trong giỏ xách tay ra chai nước màu vàng có lợn cợn xác của trái cam và căn dặn:

“Anh nhớ cho chị uống liền nhé. Vị đông y bảo đảm là sẽ công hiệu liền đó.”

Ông Tân đón chai nước và cúi hôn lên môi Luyến rồi ông đi thẳng lên lầu. Đến trước căn phòng ở tầng một, ông Tân mở cửa và bước hẳn vô bên trong. Ông đứng nhìn chai nước rồi nói thầm:

“Luyến tốt thật! Người như vậy thì chắc chắn sẽ đem lại cho mình hạnh phúc thật sự chứ không như cái mụ vợ chỉ biết ghen bóng ghen gió rồi tìm đủ cách để trả thù mình. Thôi, dù sao thì tôi cũng xin… bà đừng ghen với Luyến nhé. Chuyện năm trước chẳng qua chỉ là rủi ro chứ tôi nào cố tình. Bây giờ có lẽ bà cũng đã hiểu chuyện bà ghen là vô lý rồi phải không. Mấy con nhỏ đó làm sao bằng… Luyến mà bà lại ghen và trù dập tôi tơi bời hoa lá như vậy chứ. Chừng nào giấy tờ xong xuôi tôi sẽ đem xương cốt của bà chôn cất tử tế chứ không để bà nằm trong tường như vậy mãi đâu.”

Nói lẩm nhẩm một mình xong, sẵn cũng đang khát, ông Tân mở nút chai nước cam và uống một hơi cạn chai nước rồi bước ra cửa. Trước khi đóng cửa phòng, ông nói vọng vô trong như nói với người vợ đang nằm ở trong đó. Ông nói lớn tiếng cốt để cho Luyến nghe được:

“Thôi tôi đi nghe bà. Chai nước coi vậy mà công hiệu quá hả bà. Thôi tôi đi nha. Hẹn gặp lại bà.”

Ông Tân nhìn xuống phòng khách thì thấy Luyến cũng vừa xếp tờ quảng cáo mà chủ nhà đã đặt sẵn trên bàn. Luyến ngước mặt lên nhìn ông với đôi mắt thật tình tứ nhưng không có vẻ gì là nghi ngờ ông đang đóng kịch. Khi ông Tân đến gần bên, Luyến hỏi:

“Cho chị uống rồi hả anh?”

Ông Tân vòng tay ôm ngang eo của Luyến và trả lời:

“Xong rồi em! Nước công hiệu thật em à. Mới uống vô mà bả đã cảm thấy như không còn đau đớn gì nữa.”

Luyến nhìn ông Tân với ánh mắt ngạc nhiên nhưng không nói không hỏi. Luyến nghĩ ông Tân nói cho Luyến vui thôi. Vì, hai tiếng nữa Tuyết mới hết đau đớn… vĩnh viễn. Chai nước đó có thuốc diệt cỏ paraquat là hóa chất cực độc mà chính tay Luyến pha vô chai nước thì không bao giờ có chuyện “mới uống vô mà bà đã cảm thấy như không còn đau đớn gì nữa.

Luyến đã tìm hiểu về thuốc diệt cỏ paraquat thì được biết, loại thuốc này rất độc nên nhà cầm quyền Việt Nam đã cấm từ lâu rồi. Nhưng, cấm là cấm đối với những người không có tiền thôi. Người bán thuốc này đã đòi giá rất cao, mà giá thật là bao nhiêu thì Luyến không biết, đến nỗi Luyến định tìm loại thuốc khác. Cuối cùng… đành phải chịu dù giá tiền có cao bao nhiêu vì rất đúng bài bản. Khi uống phải paraquat thì người uống sẽ bị nôn rất nhiều. Bị đau rát và viêm loét cổ họng… trong vòng hai tiếng chất độc sẽ ngấm vô máu hút vô phổi và phổi bị xơ cứng rồi… đi luôn. Luyến phải mua loại thuốc độc này cho Tuyết uống vì, thứ thuốc độc này là đúng với bệnh trạng hiện tại của Tuyết nên sẽ không một ai nghi ngờ.

Luyến nhìn ông Tân và phân vân không biết nên nói thật cho ông biết hay không. Nếu nói thì sẽ nói làm sao cho ông hiếu? Luyến nghĩ câu phải nói sẽ là: “Em nói điều này xin anh thông cảm và hiểu cho em nhé. Em vì yêu anh nên không thể kéo dài cuộc sống không chính thức bên anh vì vậy em đã “giúp” chị ấy “đi” mau hơn. Vì, trước sau rồi chị ấy cũng phải “đi” chứ không phải em có ác ý với chị ấy đâu. Em đã bỏ thuốc độc diệt cỏ vô chai nước cam cho chị ấy uống. Sáng sớm ngày mai khi hai đứa mình rời khỏi nơi đây thì lúc đó cảnh sát có phát giác ra chị ấy bị đầu độc thì tụi mình cũng đã… đi rồi.”

Nhưng, Luyến nghĩ lại là không nên nói điều đó với ông Tân lúc này. Vì, có thể ông sẽ nghĩ Luyến có thủ đoạn thâm sâu và sợ Luyến về sau này: “Hay nhất là mình đừng nói gì cả. Chẳng ai khám nghiệm xác của người bệnh ung thư làm gì… cho mất thì giờ.” Luyến nghĩ vậy.

Khi về đến khách sạn Luyến nói:

“Anh lên phòng trước nha, em muốn điện thoại về nhà một chút rồi sẽ lên sau.”

Ông Tân bước vô thang máy để lên phòng với thái độ thật vội vã. Ông vừa bước đi vừa ôm lấy cổ họng. Ông nghĩ, có lẽ vì không khí không trong lành nên ông bị đau cổ. Khi vô đến trong phòng, ông Tân liền đi vô nhà tắm mà quên cả đóng cửa phòng. Trước mắt ông bỗng như có lớp sương mù trắng và ông không thể nhìn rõ chung quanh. Ông muốn thở sâu một cái, nhưng nhịp thở nghẹn lại và ông thấy thật sự khó khăn để làm việc đó. Đầu ông gần như bị tê liệt, còn trong miệng thì khô ran. Ông cố gắng nuốt một chút nước bọt từ lợi thì một cơn buồn nôn cực độ dâng lên. Ông ngã xuống cạnh cái bàn cầu. Dù cho cổ họng khô ran nhưng nước miếng liên hồi trào ra từ miệng. Cơn buồn nôn kinh khủng lại trào lên từ bụng dưới và, ông đã nôn liên tục. Mặc dù cố sức thở nhưng ông không thu được nhiều không khí, cảm giác như không khí không đi qua mũi hay miệng mà chỉ thấm qua lỗ tai. Một cơn đau kịch liệt bóp nghẹt trái tim ông. Mạch máu ở thái dương căng phồng chạy rần rật. Khi nhắm mắt, ông cảm thấy vô cùng hoảng sợ, như thể bị kéo với vận tốc cực nhanh và cực mạnh vô một vùng nước xoáy giữa đại dương. Ông chới với đưa hai tay ra phía trước quờ quạng. Hơi nóng ẩm ướt lan tỏa khắp người ông, và, từng đợt nóng lạnh cứ luân chuyển trong cơ thể ông. Trong đầu, trong cổ họng, trong tim, trong bụng. Ông muốn gọi Luyến nhưng cổ họng như bị chận lại, không phát ra nổi lời nào vì ông vẫn nôn liên tục. Ông nằm im và cố hít không khí để thở. Nhưng…

Điện thoại xong luyến đi lên phòng. Thấy phòng không đóng cửa Luyến đi thẳng vô trong. Nhìn quanh không thấy ông Tân đâu, Luyến nghĩ ông trong nhà tắm. Luyến mở truyền hình lên xem cảnh thiên hạ đi ngoài đường chờ đón xem đốt pháo bông. Thiên hạ đang vui mà Luyến cũng vui nữa. Mai đây khi về lại bên kia rồi, ông Tân và Luyến sẽ công khai chung sống với nhau mà không sợ bạn bè hay những người quen biết dị nghị là Luyến cướp chồng bạn.

Bây giờ là mười hai giờ kém mười, còn mười phút nữa là đến giờ bước qua năm mới. “Ông Tân làm gì ttrong phòng tắm cả giờ đồng hồ rồi mà vẫn chưa ra?” Luyến nghĩ vậy và đứng lên đi đến phòng tắm gõ cửa. Nhưng, không một tiếng động nào bên trong phát ra. Vì cánh cửa phòng tắm mở hé nên Luyến đẩy cửa nhìn vô trong. Luyến đứng chết lặng nhìn quang cảnh trong phòng tắm mà không tin ở hai con mắt mình. Mùi cam và quế xông lên nồng nặc làm cho Luyến chợt hiểu ra nguyên nhân. Nhất là khi nhìn thấy những thứ thức ăn mà ông Tân ăn lúc chiều thì giờ đây đã tuôn ra xung quanh chỗ ông nằm. Luyến không hiểu nổi tại sao ông Tân lại uống chai nước đó mà không để Tuyết uống. Hèn gì khi ông Tân từ trong phòng của Tuyết đi ra, Luyến đã ngửi được mùi quế nhưng lại cứ tưởng ông Tân vì mở chai nước cho Tuyết uống và làm nước văng vô áo của ông. Đứng suy nghĩ một lúc. Luyến hiểu mình phải làm những điều cần thiết nào trước tiên. Luyến bình tĩnh gọi xuống phòng tiếp tân khách sạn báo lại là, ông Tân và Luyến sẽ ở đây thêm ít ngày nữa vì sáng ngày mai Luyến có công chuyện cần giải quyết ở Vũng Tàu. Luyến yêu cầu đem passport của Luyến lên phòng vì sáng ngày mai Luyến sẽ đi sớm một mình ra Vũng Tàu. Và, ngay sau khi nhận được giấy tờ, Luyến đã bỏ tất cả vật dụng và quần áo lại phòng và chỉ ra đi với những giấy tờ cần thiết thôi.


Luyến thoát khỏi Việt Nam và trở về nhà an toàn. Từ ngày về đến nay, Luyến hạn chế giao thiệp với những người không phải là người thân. Luyến cũng không muốn đọc tin tức trên mạng vì, ngay ngày về đến nhà Luyến đã dẹp cái computer để không phải nhìn đến nó nữa. Luyến không muốn đọc tin tức xem cảnh sát Việt Nam đã làm sao với cái xác không người nhận mà cho đến nay Luyến không thấy nhân viên Bộ Ngoại Giao “hỏi thăm” mình. Luyến cũng không muốn biết cảnh sát Việt Nam đã điều tra ra sao và có “truy nã” thủ phạm hay không. Luyến nghĩ, dù gì thì chai nước đó cũng do chính mình pha chế. Hơn nữa mình đã bỏ khách sạn ra đi như tên tội phạm trốn chạy ngay trong đêm giao thừa khi xảy ra sự việc. Luyến đã nói với một nhân viên trực đêm là, muốn đi một vòng thành phố về đêm xem ra sao. Rồi sau đó Luyến rời khỏi Việt Nam vào sáng sớm ngày hôm sau. Dù Luyến là người không trực tiếp gây ra cái chết của ông Tân, nhưng, tình thì ngay nhưng lý lại gian… nên cũng đủ cho Luyến kẹt lại Việt Nam không biết là bao lâu và tốn không biết bao nhiêu là tiền để lo lót. Có một điều mà Luyến không thể nào hiểu được là, tại sao ông Tân lại uống chai nước đó? Điều thắc mắc đã theo Luyến mãi đến bốn năm sau mới có lời giải khi đứa con trai của ông Tân bán nhà. Người chủ mới thấy căn phòng hơi hẹp vì bức tường quá dầy nên đã phá đi để xây lại.

Mỗi khi nhớ lại chuyện cũ, Luyến vẫn bị rùng mình vì thấy mình thật may mắn. Việt Nam, quốc gia mà Luyến sẽ vĩnh viễn không dám trở lại, dù chỉ là quá cảnh. Phòng ngừa trước những bất trắc có thể xảy đến vẫn tốt hơn. Cho đến ngày từ giã cuộc sống, Luyến vẫn một mực quả quyết: “Chính mình bị gạt mà không biết. Nếu mình lấy hắn thì không biết khi nào mình sẽ “được” hắn cho nằm giữa hai bức tường. Hắn là tên giết người hoàn hảo nhờ có dáng vẻ trí thức. Nếu hắn còn thì sẽ còn những người đàn bà tiếp tục bị giết bởi bàn tay của hắn.”.

Share this post