Kết Quả Thử Máu, Chụp Phim – Nguyễn Văn Đức

Kết Quả Thử Máu, Chụp Phim – Nguyễn Văn Đức

Sau khi thử máu, chụp phim, làm siêu âm, v.v. cho người bệnh, có văn phòng bác sĩ gọi điện thoại đến người bệnh, thông báo và giải thích kết quả, có văn phòng không. (Medicare muốn bác sĩ giải thích các kết quả cho người bệnh khi người bệnh trở lại tái khám lần sau.)

Một hai tuần sau khi thử máy, chụp phim, làm siêu âm, v.v., không thấy văn phòng bác sĩ liên lạc để thông báo kết quả, chúng ta cũng nên gọi văn phòng bác sĩ để hỏi kết quả ra sao. Không nên chắc mẩm kết quả bình thường nên bác sĩ không gọi mình.Vì sao? Nhiều lý do khiến bác sĩ không để mắt tới kết quả này: phòng thí nghiệm, chỗ chụp phim quên không gửi kết quả đến văn phòng bác sĩ, hoặc có gửi, song gửi nhầm đến văn phòng bác sĩ khác; nếu gửi qua đường bưu điện, nhân viên bưu điện đưa thư nhầm sang một văn phòng khác trong khu; rồi có khi kết quả về, bác sĩ chưa kịp xem, nhân viên văn phòng nhanh nhẩu đoảng, đã đưa ngay kết quả vào hồ sơ của bạn; vân vân và vân vân. Những việc như trên xảy ra hoài, và lỡ có chuyện không tốt, khổ cho bạn và cả cho bác sĩ.           Thí dụ, sau khi chụp phim vú (mam-mogram), không thấy văn phòng bác sĩ gọi thông báo kết quả, bạn nghĩ rằng phim vú của bạn bình thường, còn bác sĩ, trăm công nghìn việc, có khi không để ý chỗ chụp phim đã quên gửi kết quả đến mình. Mà trong phim chụp, bác sĩ chuyên khoa đọc phim đã ghi rõ ràng vú bên phải bạn có một bướu lạ cần được tìm hiểu thêm bằng siêu âm, hoặc 3 tháng sau cần chụp phim lại để theo dõi. Bạn thì đinh ninh phim vú mình bình thường vì không thấy văn phòng bác sĩ gọi, bác sĩ thì không được xem kết quả này, và 6 tháng, một năm đã trôi qua rồi!Các phòng thí nghiệm, chụp phim họ có hệ thống báo động, gọi, hoặc “fax” kết quả cho bác sĩ ngay, song chỉ trong những trường hợp quá bất thường, như đường máu người bệnh cao quá, phim chụp cho thấy gãy xương, có bướu nghi là ung thư, v.v., còn trong những trường hợp không bất thường lắm, họ không gọi, “fax” kết quả đến văn phòng bác sĩ, chỉ gửi kết quả theo lối thông thường, vài ngày sau cho người đem tới, hoặc gửi qua đường bưu điện.  

Thế nên, một hai tuần sau khi thử máu, chụp phim, làm siêu âm, v.v., không thấy văn phòng bác sĩ gọi, bạn cũng nên gọi hỏi xem kết quả thế nào. [Có khi văn phòng bác sĩ đã gọi bạn, nhưng vì lý do nào đó, không liên lạc được với bạn: Nhắn lời với bà cụ bạn, song cụ quên không nói lại bạn; bạn cho số điện thoại không đúng, gọi hoài không được (bạn nhớ cho ít nhất 2 số điện thoại, văn phòng gọi số này không được, sẽ gọi số kia), …]

Nếu có thể, bạn cũng nên có và lưu trữ kỹ các kết quả thử máu, chụp phim, …, để trường hợp bạn di chuyển đi địa phương khác, bạn đem các kết quả này đến cho bác sĩ mới của bạn ở đó, giúp người bác sĩ mới tiếp nối công việc của bác sĩ cũ, không phải làm lại hết mọi chuyện từ đầu, vừa tốn tiền vừa tốn thì giờ (thí dụ, các thử máu truy tìm viêm gan B, viêm gan C rất đắt, nếu bác sĩ trước đã làm, bác sĩ sau không phải làm lại).

Thời đại điện tử, ai cũng nên dùng computer, internet và có địa chỉ email. (Internet là kho tàng kiến thức vô giá chung của nhân loại, mọi thứ đều có trên đó, chúng ta nên biết dùng và tận hưởng.)

Nếu bạn có địa chỉ email, với các văn phòng bác sĩ sử dụng hồ sơ điện tử (chính phủ Mỹ bây giờ muốn tất cả các bác sĩ phải làm hồ sơ điện tử để tăng phẩm chất việc chữa trị cho người bệnh, vì hồ sơ giấy rất dở, không cung ứng được những cái hồ sơ điện tử có thể cung ứng), việc bạn muốn có và lưu trữ các kết quả thực hiện được rất dễ dàng, bạn không phải trở lại văn phòng bác sĩ xin kết quả như trước. Hồ sơ điện tử của bác sĩ có hai ngăn, ngăn cho bác sĩ làm việc, và ngăn dành riêng cho người bệnh. Qua địa chỉ email của bạn, bác sĩ sẽ chỉ dẫn bạn cách vào ngăn riêng của bạn trong hồ sơ điện tử để bạn có thể xem các kết quả thử máu, chụp phim, …, của bạn ở đó (cùng những điều quan trọng khác), và bạn có thể in các kết quả này ra nếu muốn. Khi có việc phải đi bác sĩ chuyên môn, bạn nên in các kết quả này ra đưa bác sĩ chuyên môn xem. [Và ngược lại, nếu bác sĩ chuyên môn có thử máu, chụp phim gì cho bạn, bạn nhớ xin một phó bản của kết quả thử máu, chụp phim…, để đem về, hoặc “email” đến cho bác sĩ chính (primary care doctor), bác sĩ sẽ đưa các kết quả này lên lưu trữ trên hồ sơ điện tử của bạn.]

Hồ sơ điện tử là một cải tổ y tế quan trọng của chính phủ Mỹ, và đúng, hồ sơ điện tử giúp việc chữa trị người bệnh của các bác sĩ có phẩm chất hơn nhiều (quality of care). Chẳng hạn, dùng tiện ích của hồ sơ điện tử, bác sĩ giúp bạn “nhìn thấy” vấn đề của mình trên màn ảnh computer sáng rõ, hiểu rõ vấn đề của mình hơn. Bạn cũng không mất thì giờ lái xe đến tận văn phòng bác sĩ rồi ngồi chờ xin kết quả; phòng chờ càng đông người, người nọ càng dễ lây bệnh cho người kia. Ngược lại, với cách làm việc này, văn phòng bác sĩ cũng dễ giữ gìn sạch sẽ, tươm tất, vì văn phòng lúc nào cũng không quá đông người lui tới.

Qua bác sĩ, và hồ sơ điện tử, chính phủ muốn khuyến khích bạn để mắt xem và lưu trữ các kết quả thử máu, chụp phim, …, của bạn. Việc này rất lợi cho bạn, và cũng tránh được những tốn kém không cần thiết, vì thử tưởng tượng, nếu bạn di chuyển đến địa phương khác, không có kết quả thử máu, chụp phim, … cầm theo, bác sĩ mới của bạn sẽ phải làm lại hết, tốn kém vô cùng.

Khi có kết quả thử máu, chụp phim về, bác sĩ nên thông báo, giải thích cho người bệnh, vì ai cũng nóng lòng muốn biết kết quả. Để tránh các rắc rối có thể đưa đến kiện tụng, bác sĩ cũng nên khuyến khích người bệnh gọi hỏi kết quả sau 1-2 tuần nếu họ không thấy văn phòng gọi thông báo kết quả, vì việc này sẽ giúp bác sĩ khám phá ra mình chưa để mắt xem các kết quả này, do sơ sót, hoặc do phòng thí nghiệm, nơi chụp phim đã quên không gửi kết quả về mình.

Share this post