Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, Sự Thành Lập Võ Đường Và Hội Võ Thuật Thần Phong – Ban Tu Thư Thần Phong (2)

Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, Sự Thành Lập Võ Đường Và Hội Võ Thuật Thần Phong – Ban Tu Thư Thần Phong (2)

THẦN PHONG HẢI NGOẠI

. Ý Niệm Thay Đổi Thần Phong Cũ và Mới Sau 1975:

Nhiên Giới và Con Người ngày càng được hiểu rõ hơn, nhiều hơn, đúng hơn trong tiến trình đi lên của nhân loại là một trong những điều kiện nhu yếu để con người sống còn tiếp nối và tiến hóa…Chúng ta không thể đứng im lại vì như thế tất sẽ ngưng đọng không tiến triển và bị chìm đắm, nhưng bước tới không nền tảng và không định hướng đi tới đích điểm tất cũng sẽ trôi lăn theo dòng đời vô định ? Việt Nam ta đã có câu:

“Áo mặc sao qua khỏi đầu”: Ý niệm cương thường thuộc về Lễ.

“Sóng sau dồn sóng trước”: Ý niệm thế hệ thuộc về Lý

Do vậy: Những gì đã là của Võ Đường Thần Phong từ khởi thuỷ 1966 – 1975 cách riêng đã là lịch sử của Thần Phong với biết bao nhiêu: Thiện chí, công sức của rất nhiều nhân sự tiền phong Hàn – Việt đã hình thành, gây dựng và gìn giữ với nhiều thành quả tốt đẹp… Hãy giữ yên vậy! Chúng ta không làm thay đổi quá khứ đó được. Đó là giữ Lễ.

Nhưng sau 30 – 4 – 1975: Những Võ Sư xuất thân từ Hệ Thống Thần Phong Không Quân Việt Nam Cộng Hòa đã nỗ lực gây dựng lại Thần Phong Thái Cực Đạo, làm phát triển ở hải ngoại, đạt thành quả tốt, dương danh Thần Phong và đương nhiên theo đà biến thiên của thời gian Thần Phong cũng không ngoại lệ…? Nên từ nội dung cho tới hình thức Thần Phong nay có thay đổi khác xưa và nếu được tốt đẹp hơn chăng là do sự cố gắng trau dồi sở học, đạt thành quả và phát triển ở tương lai. Thế hệ hậu duệ của Thần Phong hãy mạnh dạn bước tới với niềm tin vững mạnh ở tương lai vì các bạn đang thời xuân, “nhật xuất lôi môn”. Chúng tôi, những Võ Sư Thần Phong cũ, đã là quá khứ và “Kính Nhi Viễn Chi” không hề vì thủ cựu mà áp đặt tất cả những gì không còn hợp Thời, Thế để làm thành “sự” cản trở đường thăng tiến của Thần Phong đương đại. Đó là theo Lý. Hội Võ Thuật Thần Phong từ 1966 – 1975 đã là một thành phần của Lịch Sử của Không Quân Việt Nam Cộng Hòa với những giá trị và danh tiếng tốt đẹp. Không có ai với thẩm quyền gì làm thay đổi được.

Sau năm 1975. Định cư tại Hoa Kỳ, những Võ Sư Võ Đường Thần Phong vẫn tiếp tục truyền thống Huấn Luyện Võ Thuật Thái Cực Đạo nên:

– Võ Sư Nguyễn Văn Lợi, Võ Sư Trịnh Khải Hoàng, Võ Sư Lê Văn Xuân mở các lớp huấn luyện Thái Cực Đạo tại thành phố Lawn Dale và Hawthorne, Nam California.

. Đại Sư Trần Như Đẩu – Taekwondo – Võ Thuật Đông Phương

Võ Gia Trần Như Đẩu được Anh – Em trong giới Võ Thuật Việt Nam và Thần Phong quí mến, trân trọng nhân cách và tài năng Võ của Ông… Nên từ ngữ Đại Sư được số đông Võ Sư – Võ Sinh các môn phái Võ Gia tự thâm tâm kính trọng khi xướng danh: “Đại Sư Trần Như Đẩu” với thực chất đầy đũ ý nghĩa, không cần thiết phải viết gì hơn.

. Đại Sư Kim Phúc Nam – Thần Phong Taekwondo Fairfax-Virginia

Đại Sư Kim Phúc Nam là bậc Thầy cùng với các Đại Sư Đại Hàn đã huấn luyện, đào tạo Võ Sư Thái Cực Đạo đầu tiên tại Võ Đường Thần Phong khai sáng nền Võ Thuật TaeKwondo Không Quân Việt Nam Cộng Hoà từ năm 1966 – 1975. Sau 1975, Đại Sư Kim Phúc Nam định cư tại USA và tiếp tục mở lớp Thần Phong Taekwondo tại quận Fairfax – Virginia. Với những bậc Đại Sư thành Danh trong giới Võ Thuật Việt Nam, không cần thiết phải viết thêm điều gì.

.Thần Phong Australia với Võ Sư Huỳnh Phi Hùng:

Võ Sư Huỳnh Phi Hùng xuất thân là võ sinh của lớp Taekwondo buổi sáng do Võ Sư Nguyễn Ngọc Diệp và Võ Sư Huỳnh Văn Phúc phụ trách huấn luyện, sau chuyển qua học lớp buổi chiều do Võ Sư Nguyễn Văn Lợi huấn luyện. Đến năm 1972, Hùng thi đậu Huyền Đai Đệ Nhất Đẳng.
Năm 1974, Huỳnh Phi Hùng tham dự Giải Cá Nhân Đai Đen Thiếu Niên – Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 974 và thắng giải hạng Nhì với huy chương Bạc.

Năm 1979, thi đậu Huyền Đai Đệ Nhị Đẳng và được điều về phòng Thể Dục – Thể Thao quận Tân Bình làm Trưởng Huấn Luyện Viên bộ môn Taekwondo phát triển ra 3 chi nhánh: Đắc Lộ (Bảy Hiền), Cộng Hoà, Ngô Sĩ Liên . Huỳnh Phi Hùng cùng với võ sinh đã tham dự nhiều cuộc tranh giải Thái Cực Đạo được thành phố tổ chức và đoạt nhiều thành tích xuất sắc cho phòng Thể Dục – Thể Thao quận Tân Bình.

Năm 1982, sau khi thi đậu Huyền Đai Đệ Tam Đẳng Thái Cực Đạo, Huỳnh Phi Hùng với tên Việt Phi Hùng của “lò” Việt Quyền Lý Thường Kiệt, cùng với sư huynh Nguyễn Văn Vạn tham dự 24 trận đấu Võ Đài Tự Do từ thành phố đến các tỉnh, đoạt thành tích đã hạ đấu thủ knockout 22 trận.

Năm 1984, vượt biên đến định cư tại Hobart – Australia. Năm 1986 di chuyển về Melbourne – Victoria cùng với võ sư Nguyễn Văn Hoà (Ohdokwan) mở võ đường Hùng Vương Taekwondo . Năm 1987, mở Võ Đường Thần Phong đầu tiên tại Australia. Năm 1988, mở thêm chi nhánh Thần Phong 2 tại St Alban.

Năm 1989, Huỳnh Phi Hùng, Võ Tấn Lợi hợp cùng Giám Đốc các Võ Đường thành lập Tổng Hội Việt Nam Taekwondo Úc Châu. Ban chấp hành được bầu và quyết định như sau:

– Chủ tịch Liên Đoàn Việt Nam Taekwondo Úc Châu: Võ Sư Võ Tấn Lợi – Huyền Đai Đệ Lục Đẳng.
– Phó chủ tịch Nội Vụ: Võ Sư Huỳnh Phi Hùng – Huyền Đai Đệ Tứ Đẳng.
– Phó chủ tịch Ngoại Vụ: Võ Sư Nguyên Khiết – Huyền Đai Đê Tứ Đẳng.
– Tổng thư ký : Nguyễn Đức Trừng

Sau khi thành lập xong Tổng Liên Đoàn Australia đã tổ chức thành công 4 kỳ Tranh Giải Liên Bang:

– Giải Vô Địch Lần Thứ Nhất: Tổ chúc vào 2 ngày 29 và 30 tháng 12 năm 1990 tại tiểu bang Queensland.
– Giải Vô Địch Lần Thứ Hai: Tổ chức 2 ngày 28 và 29 tháng 12 năm 1991 tại tiểu bang New South Wales Sydney.
– Giải Vô Địch Lần Thứ Ba: Tổ chức tại Melbourne tiểu bang Victoria vào hai ngày 27 và 28 tháng 12 năm 1992.
– Giải Vô Địch Lần Thứ Tư : Tổ chức ngày 16 tháng 4 1995, xoay vòng lại tiểu bang Queensland.

Trong những lần tranh giải các vận động viên cũng như võ sư từ các tiểu bang tập trung đông đủ gồm các võ đường Việt – Úc trong đó các võ đường Việt Nam như: Võ Đường Hùng Vương , Võ Đường Quang Trung , Võ Đường Phù Đồng, Võ Đưòng Chung Do Kwan, Võ Đường Thần Phong . Các hậu duệ Thần Phong luôn mang về những thành tích xuất sắc góp phần tiếp tục làm rạng danh Thần Phong, trong đó phải kể đến các võ sinh xuất sắc của Huỳnh Phi Hùng nay đã lên hàng Võ Sư đang phụ trách huấn luyện Thái Cực Đạo từ trong nước cho tới hải ngoại như: Huỳnh Trọng Hiếu, Huỳnh Trọng Hiền, Nguyễn Minh Tâm, Nguyễn Đức, Trần Văn Hải, Lâm Đại Bàng, Nguyễn Văn Phước, Trần Như Minh, Trần Như Hiền, Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Minh Công, Lê Minh Lương, Lê Minh Công, Huỳnh Văn Phước, Hồ Minh Du, Hồ Minh Phong, Nguyễn Công Trứ, Lê Minh Lương, Lê Minh Hùng, Nguyễn Thế Minh, Trần Văn Công, Phan Cao Thuỵ , Phan Thuỵ Khanh, Nguyễn Thuận,… và còn nhiều nữa… Năm 1996 Võ Sư Võ Tấn Lợi đã từ biệt anh em Taekwondo Úc Châu ra đi ! Đây là một mất mát lớn cho Taekwondo Việt Nam – Australia.

.Võ Sư Võ Hồng Sinh – Võ Đường Sinh Taekwondo Melbourne-Victoria:
Là quân nhân Không Quân phục vụ tại Bộ Chỉ Huy Kỹ Thuật Sư Đoàn 3 Không Quân – Biên Hoà. Năm 1973, được triệu tập về Võ Đường Thần Phong tập luyện để được tuyển chọn làm Tuyển Thủ Toàn Đội Thần Phong Không Quân B, tham gia tranh Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1973 và Giải Cá Nhân Đai Nâu. Đạt thành tích:
– Vô Địch Toàn Năng: song đấu, quyền, công phá, giải Phong Cách.
– Vô Địch Toàn Đội Hạng Nhì với Huy Chương Bạc.
Năm 1975 – 1987 được bổ nhiệm làm Phó Chủ Tịch Kỹ Thuật Hội Taekwondo Đồng Nai.
Năm 1991 – 1994 đương nhiệm Phó Chủ Tịch Kỹ Thuật Hội Taekwondo Đồng Nai kiêm Trọng Tài Quốc Gia. Đến 1995 được bổ nhiệm là Huấn Luyện Viên Trường Taekwondo Đồng Nai.
Năm 2007 – 2009 làm Chủ Khảo cho các Võ Đường Thần Phong tại Australia.
Năm 2011 thành lập Sinh Taekwondo mở 3 lớp tại Melbourne – Victoria. Võ Đường Sinh Taekwondo đã tham gia các giải Champion Victoria Open và võ sinh đã đoạt được nhiều huy chương.
.Thần Phong The Planet Martial Arts Federation- Võ Sư Phan Văn Đức:

(có tới 5 huy hiệu khác nhau làm đại diện cho Thần Phong The Planet Martail Arts)
(Từ Thần Phong Martial Arts Association tới Thần Phong Intercontinental Martial Arts Federation tới Thần Phong The Planet Martial Arts Federation tới Thần Phong International Martial Arts Federation – Huy hiệu Thần Phong The Planet Martial Arts Federation)?

Tại Bắc California, Houston, Texas, võ Sư Trương Nguyên Thuận vốn là võ sinh đai nâu của lớp quân nhân niên khoá 1972 do Võ Sư Phan Văn Đức phụ trách huấn luyện. Sau 1975 định cư tại Mỹ , tiếp tục tập luyện Taekwondo và thi lấy đẳng cấp tại Mỹ, anh Thuận có rất nhiều thiện chí và đắc lực mở lớp dạy môn Võ Taekwondo với danh hiệu Thần Phong và gìn giữ đúng khuôn mẫu, truyền thống nguyên thuỷ của Võ Đường Thần Phong Không Quân Việt Nam lúc ban đầu. Nhưng đến năm 1989, Võ Sư Phan Văn Đức được định cư tại Hoa Kỳ. Võ Sư Trương Nguyên Thuận đã bàn giao, nhượng lại Võ Đường Thần Phong tại Bắc California cho Võ Sư Phan Văn Đức và cùng thành lập nên Thần Phong Martial Arts Association, sau cải danh thành Thần Phong Intercontinental Martial Arts Federation, tiếp đến năm 1991 lại sửa đổi danh hiệu lần nữa là Thần Phong The Planet Martial Arts Federation. Nhưng sự chuyển đổi thành hệ phái “Thần Phong” mới và khác biệt với Thần Phong nguyên thủy như trên chỉ là sự quyết định của riêng cá nhân Võ Sư Phan Văn Đức và Võ Sư Trương Nguyên Thuận trong “hệ phái” Thần Phong mới của họ với điều luật mới, nội quy mới và huy hiệu mới, không có liên hệ gì với Thần Phong chính thống, tuy rằng có cùng một danh hiệu Thần Phong và cả hai võ sư Đức và Thuận đều xuất thân từ Võ Đường Thần Phong – Không Quân Việt Nam Cộng Hoà ! Võ sư Phan Văn Đức viết lại tiểu sử và thành tích cá nhân: Là vị sáng lập nên Thần Phong Không Quân Việt Nam Cộng Hoà và là bậc thầy dạy tất cả Võ Sư, Võ Sinh tại Võ Đường Thần Phong và là giám đốc kỹ thuật dưới sự đào luyện của “ông”; tuyển thủ Thần Phong Không Quân đã thắng các giải Vô Địch Toàn Quốc và Á Châu từ năm 1969 – 1974. Sự việc tiếm danh Thần Phong và nguỵ tạo hư danh nói trên của cá nhân Phan Văn Đức đã ít nhiều gây ngộ nhận cho những võ sinh “Thần Phong” do chính “hệ thống” này tạo ra ! Năm 2010, Võ Sư Trương Nguyên Thuận đã có chuyến đi thủ đô Seoul (Hán Thành) tham dự The World Tae Kwon Do và gặp lại vị Thầy khả kính Võ Sư Kim Byung Wuon đang là Đương Kim Chủ Tịch Kỹ Thuật của Tổng Cuộc Thái Cực Đạo Thế Giới (WTF) được Thầy khuyến khích và góp ý là nên gìn giữ Võ Phái Thần Phong Nguyên Thuỷ với “Danh” Thần Phong International Martial Arts Federation. Nhưng Thần Phong International Martial Arts cũng không phải là Thần Phong – Không Quân Việt Nam Cộng Hoà nguyên thuỷ. Tất cả là sản phẩm của riêng đồng tác giả: Võ sư Phan Văn Đức – võ sư Trương Nguyên Thuận.

Làm gì có chuyện một ông quân nhân đủ khả năng và đủ điều kiện để được phép tự mình khơi khơi thành lập ra một hội đoàn trong một đơn vị quân đội với đầy đủ mọi phương tiện hoạt động từ phòng ốc, các trang bị cho đến mọi điều kiện sinh hoạt… như Võ đường Thần Phong và Hội Võ thuật Thần Phong Tân Sơn Nhất từ 1966 – 1975 (chả cần biết gì đến hệ thống quân giai, các cấp chỉ huy thống thuộc và Đơn Vị Trưởng…) để rồi sau đó (chính mình hay người của mình)có sự rêu rao rằng mình là người sáng lập ra cái hội đoàn đó ?! Chỉ tiếc cho thái độ và việc làm của những nhân sự chủ xướng đã vì tư lợi cá nhân, nên cố ý gây nên sự việc tắc trách làm cho các thế hệ tiếp nối của anh Phan Văn Đức bị ảo tưởng về những điều không thật ! Nhất là thời buổi này và ở xứ sở này, ai làm gì mà chẳng được. Tuy vậy, sự thật vẫn luôn luôn là sự thật, không ai có thể bóp méo đi được. Dù sao thì anh Phan Văn Đức đã không còn và người đã khuất bóng thường không còn phải chịu trách nhiệm về nhưng điều mình đã gây ra. Thế hệ hậu duệ vì không biết nên không phải chịu trách nhiệm với những việc làm do ngộ nhận.

Nói về tinh thần thì tuy sự việc Võ Sư Phan Văn Đức gây ngộ nhận và có tai hại cho chính đương sự nhiều hơn là ảnh hưởng tới uy tính và danh tiếng Thần Phong. Những thế hệ hậu duệ ham chuộng Võ Thuật từ nơi Võ Sư Phan Văn Đức đào tạo là công sức của Anh làm nên, được phân minh đánh giá và ghi nhận rõ ràng trong Lịch Sử Thần Phong. Với tất cả các bạn Võ Sư – Võ Sinh thế hệ hậu duệ Thần Phong, cho dù các bạn thọ học với bất cứ Võ Sư nào xuất thân từ Võ Đường Thần Phong thì ít nhiều trong giá trị tinh thần các bạn đã là một thành phần của Thần Phong. Các bạn có tạo được thành tích tốt đẹp làm rạng danh Thần Phong hay không, các bạn vẫn đều có quyền bình đẳng để hãnh diện chia xẻ những thành quả tốt đẹp đã làm nên danh hiệu Thần Phong Không Quân. Trong ý niệm một ngày với Thần Phong cũng có thể là một đời với Thần Phong. Không ai có quyền tướt đoạt tinh thần Thần Phong của các bạn, trừ khi chính các bạn chối bỏ ! Nên chúng tôi với Tinh Thần Thần Phong luôn cỡi mở tấm lòng hân hoan chào đón tất cả các Võ Sư , Võ Sinh Thần Phong khắp nơi đồng qui về “mái nhà Thần Phong” để cùng nhau góp tay xây dựng Thần Phong thêm vững mạnh với không ngoài mục đích đã được vị sáng lập Thần Phong đề xướng và tất cả Võ Sư, Võ Sinh đã sinh hoạt thời qua. Theo thiển ý của chúng tôi thì vấn đề chính yếu hiện nay là làm sao giữ gìn được tinh thần của Thần Phong (trách nhiệm của những người xuất thân từ nơi này và các thế hệ tiếp nối, uống nước phải nhớ nguồn và không bao giờ nên quên về nguồn cội của mình, và tự hãnh với nguồn cội đó, mọi sự chối bỏ và làm lệch lạc lịch sử thành lập và hoạt động của Thần Phong đều bị lên án. Lịch sử này là một sự thật hiển nhiên không ai có thể làm cho khác đi được). Chúng tôi trân trọng Ý Niệm Thế Hệ và mở một chương mới Thần Phong với tất cả thế hệ hậu duệ trong nước và hải ngoại mạnh tiến là tương lai tươi sáng của Thần Phong.

AIKIDO (Yosheikan) TẠI VÕ ĐƯỜNG THẦN PHONG:

Từ năm 1967 – 1968, Đại Úy Trần Như Đẩu được bổ nhiệm về là Giám Đốc Võ Đường Thần Phong, Ông vốn đã có giao hữu thân tình với Võ Sư Nguyễn Đăng Đức và Võ Sư Lê An Ninh từ khi còn tập luyện Judo – Aikido với Đại Sư Watanabe và các Võ Sư Nhật Bản đang dạy Võ Thuật tại Việt Nam ở thập niên 1960. Do vậy, đại uý Trần Như Đẩu đã đệ đạt lên thượng cấp để khai mở cho Võ Đường Thần Phong lớp Aikido vào tháng 6 – 1968 với lần biểu diễn Võ Thuật Aikido – Taekwondo tại Hội Quán Lê Văn Lộc, dưới sự chủ toạ của Thiếu Tướng Trần Văn Minh – Tư Lệnh Không Quân và những Sĩ Quan Cao Cấp điều hành các đơn vị KQVNCH. Phái đoàn biểu diễn Aikido gồm có: Đại Sư Nguyễn Đăng Đức – Huyền Đai Đệ Tam Đẳng, Võ Sư Lê An Ninh – Huyền Đai Đệ Tam Đẳng, Võ Sư Lê Văn Vinh – Huyền Đai Đệ Tam Đẳng, Võ Sư Lê Thị Kim – Huyền Đai Đệ Tam Đẳng, Võ Sư Mai Văn Rét – Huyền Đai Đệ Tam Đẳng… Và sau đó từ tháng 6 năm 1968 Võ Đường Thần Phong đã khai giảng Khoá AiKiDo ( Hiệp Khí Đạo) do Đại Sư Nguyễn Đăng Đức , Võ Sư Lê An Ninh – Hệ Phái Akido Yosheikan, phụ trách huấn luyện cho giới Quân Nhân và Thiếu Niên Thần Phong cho đến năm 1970 thì số võ sinh theo học Khoá Thứ Nhất Aikido đầu tiên đã thi lên Huyền Đai Đệ Nhất Đẳng Aikido gồm có: Đinh Thạch On, Bùi Hân, Trần Bảo Lộc, Bùi Văn Chúc, Trần Văn Ngọc, Nguyễn Lục Phú… Đến cuối năm 1974 thì số võ sinh theo học Khoá Thứ Nhất Aikido này đã đạt được từ đẳng cấp: Huyền Đai Đệ Nhất Đẳng, Huyền Đai Đệ Nhị Đẳng, Huyền Đai Đệ Tam Đẳng Aikido, và Họ đã trở thành Võ Sư Aikido phụ trách huấn luyện tiếp tục cho các Khoá Võ Thuật Aikido về sau tại Võ Đường Thần Phong như: Võ Sư Đinh Thạch On, Võ Sư Bùi Văn Chúc, Võ Sư Trần Bảo Lộc, Võ Sư Bùi Hữu Tạc, Võ Sư Nguyễn Văn Ngọc, Võ Sư Lê Đình Thuận, Võ Sư Nguyễn Trúc Lân, Võ Sư Nguyễn Lục Phú,…mãi cho đến năm 1975.

Từ năm 1970 – 1971, Thiếu Tá Trần Như Đẩu – Phó Tổng Cục Vũ Thuật Quân Đội đã đệ trình lên Đại Tá Trần Đình Hoè – Tư Lệnh Phó Sư Đoàn 5 Không Quân mở thêm bộ môn Aikido Aikikai do Đại Sư Đặng Thông Phong phụ trách huấn luyện tại Võ Đường Thần Phong. Đề án được chấp thuận và chuẩn bị đến tháng 8 – 1975 sẽ khai giảng lớp Aikido Aikikai đầu tiên cho quân chủng Không Quân, nhưng vì biến cố 30 – 4- 1975 đã không thể thực hiện được.

JUDO TẠI VÕ ĐƯỜNG THẦN PHONG:
Từ năm 1971, Võ Đường Thần Phong đã khai giảng Khoá Nhu Đạo (Judo) do Võ Sư Đỗ Thành Hưng – Huyền Đai Đệ Nhị Đẳng, Võ Sư Nguyễn Lục Phú (hoạ sĩ Lục Phú) – Huyền Đai Đệ Tam Đẳng phụ trách huấn luyện.

THIẾU LÂM BẮC PHÁI TẠI VÕ ĐƯỜNG THẦN PHONG:
Từ năm 1972, Võ Đường Thần Phong đã tổ chức khai giảng Khoá Thiếu Lâm Bắc Phái do Lão Võ Sư Tám Kiểng, phụ trách huấn luyện cho đến năm 1975.

CHƯƠNG TRÌNH HUẤN LUYỆN CỦA VÕ ĐƯỜNG THẦN PHONG
Võ Đường Thần Phong đã Tổ Chức Những Khoá Huấn Luyện như sau:
– Khoá Đào Tạo Võ Sư Huấn Luyện Viên lần Thứ Nhất khai giảng Năm 1966-1968.
– Khoá Huấn Luyện cho Võ Sinh Thái Cực Đạo, Hiệp Khí Đạo lần Thứ Nhì vào ngày 3 tháng 6 năm 1968. Rồi từ sau đó cứ mỗi Tam Cá Nguyệt, Võ Đường Thần Phong mở Khoá thu nhận Võ Sinh. Mỗi năm Võ Đường Thần Phong mở từ 26 – 28 Lớp huấn uyện Taekwondo: 2 Lớp Buổi Sáng cho Ngày Thứ 2-4-6 và Ngày Thứ 3-5-7 và 2 Lớp Buổi Chiều cho Ngày Thứ 2-4-6 và Ngày Thứ 3-5-7 và 1 Lớp Buổi Tối cho Quân Nhân Không Quân, mở 1 Lớp huấn luyện Aikido – Judo và 1 Lớp Thiếu Lâm Bắc Phái cho Quân Nhân và Thiếu Niên Thần Phong. Sĩ số Võ Sinh mỗi lớp thường từ 50 – 60. Mỗi Tam Cá Nguyệt, Võ Đường Thần Phong Tổ Chức một Kỳ Thi Tuyển cho Đẳng Cấp Đai:
– Đai Trắng cấp 8, thời gian thụ huấn 3 tháng để ứng thi Đai Xanh.
– Đai Xanh cấp 6, thời gian thụ huấn 3 tháng để ứng thi Đai Nâu.
– Đai Nâu cấp 4, thời gian thụ huấn 3 tháng để ứng thi Đai Nâu cấp 2-3.
– Đai Nâu cấp 2, thời gian thụ huấn 3 – 6 tháng để ứng thi Đai Nâu cấp 1.
– Đai Nâu cấp 1, thời gian thụ huấn 6 tháng để ứng thi Đệ Nhất Đẳng Huyền Đai.
– Huyền Đai Đệ Nhất Đẳng, thời gian thụ huấn 2 năm để ứng thí Đệ Nhị Đẳng Huyền Đai.
– Huyền Đai Đệ Nhị Đẳng, thời gian thụ huấn 3 năm để ứng thí Đệ Tam Đẳng Huyền Đai.
.Thành Quả Huấn Luyện: Võ Đưòng Thần Phong từ 1966 – 1975 đã tổ chức huấn luyện Võ Thuật Thái Cực Đạo – Hiệp Khí Đạo – Judo – Thiếu Lâm với 33 Khoá, 182 Lớp và 40 Kỳ Thi Lên Đẳng Cấp. Huấn luyện hơn 13000 võ sinh. Đào tạo hơn 7000 võ sinh đai Xanh, Nâu trung cấp, với hơn 200 Huyền Đai Đệ Nhất Đẳng, Huyền Đai Đệ Nhị Đẳng, Huyền Đai Đệ Tam Đẳng. (thiếu tá Cát Văn Khôi được bổ nhiệm làm Giám Đốc Võ Đường Thần Phong và Ông ghi danh nhập học Khoá Aikido ngày 1 tháng 12 năm 1972, Ông được cấp Thẻ Hội Viên với số thứ tự 9609). Ban Văn Thư Võ Đường Thần Phong chỉ lưu trử hồ sơ võ sinh nhập học trực tiếp tại Võ Đường chính ở Căn Cứ Tân Sơn Nhất. Ngoài ra số võ sinh Quân Nhân luyện tập Võ Thuật tại các phần sở, do các Huấn Luyện Viên đã tốt nghiệp từ Võ Đường Thần Phong phụ trách huấn luyện và các Võ Đường Thần Phong thuộc: Sư Đoàn 1 Không Quân, Sư Đoàn 2 Không Quân, Sư Đoàn 3 Không Quân, Sư Đoàn 4 Không Quân, Sư Đoàn 6 Không Quân… Ban Văn Thư VĐTP không đảm nhiệm lưu giữ hồ sơ cá nhân nhập học. (ước tính tổng số võ sinh tập luyện Võ Thuật trong quân chủng Không Quân từ 1966 – 1975 ít nhất từ 75 000 – 100 000).
.Tham Gia Công Tác Phổ Biến Võ Thuật: Võ Đường Thần Phong đã tổ chức Đoàn Biểu Diễn Võ Thuật Thái Cực Đạo – Hiệp Khí Nhu Thuật để đi biểu diễn ở các nơi như:
– Ngày 5 – 3 – 1970: Đoàn Võ Thuật Thần Phong đã biểu diễn và khai sáng nền Võ Thuật Sư Đoàn 4 Không Quân.
– Ngày 25 – 5 – 1971: Đoàn Võ Thuật Thần Phong đã biểu diễn và khai sáng nền Võ Thuật Trường Quốc Gia Nghĩa Tử dưới sự chủ toạ của Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà – Nguyễn Văn Thiệu và Phu Nhân.
– Ngày 29 – 3 – 1973: Đoàn Võ Thuật Thần Phong đã biểu diễn và khai sáng nền Võ Thuật cho Cục Truyền Tin Việt Nam Cộng Hoà.
THÀNH TÍCH TRANH GIẢI VÔ ĐỊCH THÁI CỰC ĐẠO TOÀN QUỐC
.Thắng Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1969:
– Ngày 25 – 5 – 1969, Võ Đường Thần Phong đã tham dự chính thức tranh Giải Vô Địch Thái Cực Đạo với những Tuyển Thủ Toàn Đội:
.Đai Đen: Kim Phúc Nam, Nguyễn Văn Lợi, Phan Văn Đức.
.Đai Nâu: Lê Văn Châu, Phạm Văn Khiết, Đặng Văn Phát.
– Giải Cá Nhân Thiếu Niên Đai Nâu: Trần Văn Lạc, Trịnh Khải Hoàng.
Thành Tích: Đội Tuyển Thần Phong Không Quân đã thắng Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Quân Đội Toàn Quốc với 6 Huy Chương Vàng, 2 Cúp Vô Địch và 1 Huy Chương Bạc Đai Nâu Cá Nhân Đặng Văn Phát. Đoạt Giải và thủ Kỳ Vô Địch Thái Cực Đạo lần thứ Nhất.
.Thắng Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1970:
– Ngày 25 – 12- 1970, Võ Đường Thần Phong với những Tuyển Thủ: Lê Văn Châu, Phan Văn Đức, Hoàng Thuỵ Thông và Tuyển Thủ Đai Nâu đã loại tất cả Đấu Thủ để vào Chung Kết tranh đoạt chức Vô Địch Thái Cực Đạo với Toàn Đội Cọp Biển Thuỷ Quân Lục Chiến… và lại một lần nữa Võ Đường Thần Phong chiến thắng đoạt Giải và thủ Kỳ Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc Lần Thứ Nhì. Sở dĩ có sự chọn lựa tuyển thủ Hoàng Thuỵ Thông xuất Thiếu Niên Thần Phong ở vị trí đai đen trong toàn đội tuyển tham dự Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1970 là vì: đại uý Nguyễn Trúc Lân – Giám Đốc Võ Đường Thần Phong , đại uý Trần Như Đẩu – Trưởng Đoàn Tuyển Thủ, võ sư Kim Phúc Nam – Trưởng Ban Huấn Luyện cùng hội ý với các võ sư Nguyễn Văn Lợi, võ sư Trương Văn Nhiều, võ sư Huỳnh Văn Phúc, võ sư Nguyễn Ngọc Diệp để tuyển chọn nhân sự cho Đội Tuyển Thần Phong Không Quân . Nhưng cũng bởi vốn biết võ sư Phan Văn Đức với kỹ thuật rất xuất sắc trong huấn luyện, nhưng với chứng bệnh hen suyễn cấp tính khi lên đấu trường thì thật khó phân lường thắng bại ? Nên ban tuyển chọn đã có sự do dự khi chọn võ sư Phan Văn Đức vào đội tuyển. Biểu quyết sau cùng chọn Hoàng Thuỵ Thông có tài năng được lượng định sẽ nắm phần thắng nhiều hơn. Nếu bị thua 1 thì còn có thể thắng 2 cho toàn đội. Đúng như dự liệu: Trong trận tranh giải vòng loại, tuyển thủ Phan Văn Đức lên cơn suyễn, nên bị đối thủ đai đen Nguyễn Tạo tuyển thủ Đội Mãnh Hổ Quân Đoàn II đá knockout trên võ đài ở những phút đầu tiên ! Chính yếu tố bậc đàn anh bị thảm bại đã khiến cho tuyển thủ Hoàng Thuỵ Thông bừng lên nhiệt huyết và với tinh thần quyết thắng để “rửa mặt” cho đàn anh, Thông đã thi thố tài năng hạ đấu thủ đội đối phương rất ngoạn mục. ..! Trong suốt kỳ tranh giải từ Vòng Loại cho đến Chung Kết tuyển thủ Hoàng Thuỵ Thông đã chiến thắng tất cả đấu thủ và đã góp công sức hữu hiệu để Đội Tuyển Thần Phong Không Quân đoạt Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc Năm 1970 với 3 Huy Chương Vàng, 1 Cup Vô Địch, thủ Kỳ Vô Địch Thái Cực Đạo lần thứ Nhì.
.Thắng Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1971:
– Ngày 1 – 11 – 1971, Tuyển Thủ Toàn Đội của Võ Đường Thần Phong:
.Đai Đen: Lê Văn Châu, Trịnh Việt Trí, Lâm Hal.
.Đai Nâu: Đỗ Thành Hưng, Nguyễn Văn Ba, Nguyễn Lục Phú .

Thành Tích: Đội Tuyển Thần Phong Không Quân đã đấu hạ tất cả những đối thủ để cùng vào vòng Chung Kết với Cọp Biển Thuỷ Quân Lục Chiến. Đây là trận chiến của “Long Hổ Tranh Hùng” vang dội khắp Quân Binh Chủng Việt Nam Cộng Hoà và toàn thể giới Võ Thuật Dân Sự và lại một lần nữa Tuyển Thủ Thần Phong Không Quân đã chiến thắng đội Cọp Biển Thuỷ Quân Lục Chiến Lần Thứ Ba, đoạt Giải Vô Địch và thủ Kỳ Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc Lần Thứ Ba và theo qui định Quán Quân với Ba Lần Đoạt Chức Vô Địch nên Võ Đường Thần Phong thủ Kỳ Quán Quân vĩnh viễn. Bộ Tư Lệnh Quân Đội Đại Hàn phải đề xuất Tân Kỳ Vô Địch cho những lần thứ tranh giải Vô Địch Thái Cực Đạo về sau. Trong lần đoạt giải Vô Địch Thái Cực này Đội Tuyển Thần Phong Không Quân đã thắng Giải Vô Địch Toàn Đội và Giải Vô Địch Đai Đen Cá Nhân với 1 Cup Vô Địch Toàn Đội Đai Đen, 1 Cup Toàn Đội Đai Nâu, 1 Cup Vô Địch Cá Nhân Đai Đen.
Tuyển Thủ Thần Phong Đại Diện Việt Nam Tranh Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Đông Nam Á Châu:
Đặc biệt sau 3 năm liên tiếp đoạt Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc một số tuyển thủ Huyền Đai như Kim Phúc Nam, Phan Văn Đức, Lê Văn Châu được đề cử hợp cùng với một số tuyển thủ khác nữa trong đoàn Võ Sĩ đại diện Quốc Gia Việt Nam tranh Giải Vô Địch Taekwondo Đông Nam Á Châu (SEAGAMES 1971 – Kuala Lumpur, Malaysia from 6 – 13 December 1971). Kết thúc cuộc tranh giải, những tuyển thủ Thần Phong: Kim Phúc Nam, Lê Văn Châu, Phan Văn Đức, Huỳnh Văn Phúc đã thắng Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Đông Nam Á Châu và đem về: 1 Huy Chương Vàng Đai Đen, 1 Huy Chương Bạc Đai Đen, 1 Huy Chương Vàng Đai Nâu, 1 Huy Chương Đồng Công Phá Đệ Nhị Đẳng, 1 Cup Vô Địch Đai Đen, 1 Cup Vô Địch Đai Nâu và làm rạng danh môn Tae Kwon Do Việt Nam .
.Thắng Giải Vô Địch Cá Nhân Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1972:
– Ngày 21 – 3 – 1972, Võ Đường Thần Phong quyết định không tham dự tranh Giải Thái Cực Đạo Toàn Quốc ở Giải Toàn Đội Tuyển như mọi năm, mà chỉ tranh đoạt những Giải Kỹ Thuật Cá Nhân và cũng đã thành công xuất sắc đoạt được nhiều Giải Cá Nhân trong kỳ tranh Giải Thái Cực Đạo Toàn Quốc Năm 1972. Kết quả Toàn Đội Tuyển Cọp Biển Thuỷ Quân Lục Chiến đã chiếm Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc Năm 1972. Thần Phong Không Quân đoạt Giải Vô Địch Cá Nhân Đai Đen Toàn Quốc hạng Nặng và hạng Trung.
.Thắng Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1973:
– Năm 1973, Võ Đường Thần Phong tham dự tranh Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc và lại thêm một lần nữa đội Thần Phong Không Quân đoạt Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc với 1 Cup Vô Địch và 6 Huy Chương Vàng. Đặc biệt tuyển thủ Võ Hồng Sinh ghi danh tranh thêm giải Cá Nhân và đoạt giải Vô Đich Cá Nhân năm 1973 với 5 huy chương vàng: giải Quyền , giải Tay Công Phá, giải Chân Công Phá, giải Phong Cách và giải Song Đấu.
.Thắng Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1974:
– Năm 1974, Võ Đường Thần Phong ghi danh tham dự tranh Giải Thái Cực Đạo Toàn Quốc với lực lượng hùng hậu gồm có đến 2 Toàn Đội Tuyển Thủ:
. Toàn Đội Tuyển Thủ Võ Đường Thần Phong A do thiếu tá Trần Như Đẩu hướng dẫn.
. Toàn Đội Tuyển Thủ Võ Đường Thần Phong B do trung uý Trần Ngọc Tự hướng dẫn.
Đặc biệt trong lần tranh Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc Năm 1974. Đội Tuyển Thủ Thần Phong gồm có: Kim Phúc Nam, Lê Văn Châu, Trịnh Việt Trí, Lâm Hal, Nguyễn Văn Vạn, Phan Văn Đức, Đinh Tường, Thái Bình Hoà, Đào Phúc Thế, Võ Hồng Sinh, Nguyễn Văn Thành, Đào Viết Cường tham dự. Ban Giám Đốc Võ Đường đã hội ý và đặc biệt một lần nữa tuyển chọn đề cử tuyển thủ Hoàng Thuỵ Thông trong vị thế tuyển thủ Toàn Đội Đai Đen , với dáng “Bạch Diện Thư Sinh” phảng phất nét văn nhân, nghệ sĩ như sĩ tử với trường thi và “bầu rượu túi thơ” hơn là võ sĩ. Nhưng với ý chí đanh thép quyết thắng, tuyển thủ huyền đai đệ nhị đẳng Hoàng Thuỵ Thông đã chiến thắng đấu thủ xuất sắc hàng đầu của đội Mãnh Hổ Thuỷ Quân Lục Chiến ở những giây phút đầu tiên của trận đấu…! Tuyển thủ của Đội Thuỷ Quân Lục Chiến là hảo thủ tài năng xuất sắc có danh tiếng được hâm mộ và khen tặng trong giới Võ Thuật Thái Cực Đạo là ” Mãnh Hổ, Cọp Biển” với nhiều dạn dầy kinh nghiệm chiến đấu và đoạt nhiều chiến thắng trên võ đài Taekwondo Quân Đội và Toàn Quốc. Họ ít khi bị bại với những đấu thủ nào khác. Nếu không phải là tuyển thủ của Võ Đường Thần Phong trong suốt cả thời gian từ khi Quân Đội Đại Hàn đem môn Võ Thái Cực Đạo vào miền Nam Việt Nam truyền bá và tổ chức hằng năm Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Quân Đội và Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc.
Kết thúc cuộc tranh Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc Năm 1974:
– Toàn Đội A Võ Đường Thần Phong đoạt Giải Nhất Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1974.
– Toàn Đội B Võ Đường Thần Phong đoạt Giải Nhì Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1974.

.Thiếu Niên Thần Phong Đoạt Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Cá Nhân Toàn Quốc 1974:
Đặc biệt trong kỳ tranh Giải Vô Địch Thái Cực Đạo Toàn Quốc 1974, Võ Đường Thần Phong đề cử em Huỳnh Phi Hùng đai đen Thiếu Niên Thần Phong tranh Giải Vô Địch Cá Nhân Thiếu Niên Toàn Quốc và tuyển thủ Huỳnh Phi Hùng đã thắng giải hạng Nhì với Huy Chương Bạc.

.Võ Sư Thần Phong và Xã Hội Dân Sự:
Sau năm 1975, một số võ sư Thần Phong đã định cư tại hải ngoại. Ngoài việc mở lớp dạy Võ Thuật: Judo, Aikido, Taekwondo, họ còn tham gia và đóng góp khả năng đặc biệt ở những lãnh vực khác trong xã hội dân sự như:
– Võ Sư Nguyễn Văn Lợi với các công tác thiện nguyện phục vụ Cộng Đồng Việt Vùng Southbay – California, thành lập Đoàn Văn Nghệ Giao Chỉ – Đội Bóng Đá Southbay 1975 – 1982.
– Vì nhận thấy trong cộng đồng người Việt định cư tại Mỹ lúc bấy giờ đang có những sinh hoạt giáo dục cho con em với những lớp Việt Ngữ và Võ Thuật đang trên đà phát triển rất tốt … Nên võ sư Trịnh Khải Hoàng đã vận động với những Văn hữu thân tình như nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh, nhà văn Nguyễn Đức Lập, nhà văn Trần Lam Giang, nhà văn Nhất Chính, học giả Đào Đăng Vỹ, sư Tịnh Đức,… cùng với võ sư Đặng Thông Phong xuất bản nguyệt san Võ Đạo Đông Phương là tờ báo Võ Thuật đầu tiên của cộng đồng người Việt tại Mỹ năm 1989. Ngoài ra anh và võ sư Lê Văn Xuân còn mở thêm lớp luyện tập Hồng Gia – La Phù Sơn để cho anh – em trong giới Võ Thuật có cơ hội luyện tập trau dồi thêm sở học. Năm 2009, anh cùng với nhà văn Hoàng Dược Thảo xuất bản nguyệt san Chiến Sĩ Cộng Hoà, anh phụ trách mục Quan Điểm – Tham Luận Chính Trị – Văn Hoá với bút hiệu Jr Trần Chính Trung (Ban biên tập Chiến Sĩ Cộng Hoà) từ số 1 – 7 năm 2009, những bài viết liên quan tới Võ Đường Thần Phong đều được anh chọn đăng trong nguyệt san Chiến Sĩ Cộng Hoà nầy. Năm 2012, hợp cùng với sư Tinh Cần – Trịnh Khải Hoàng phụ trách hội luận trong chương trình “Thiền Tuệ (Vipassana) Và Đời Sống” trên đài Global Television 57.3 California-USA.

Võ Sinh Thiếu Niên Thần Phong Trong Quân Đội USA
Đại Tá Lê Minh Sơn (Sean Lê) phục vụ trong USA Armed Forces (là con trai của đại tá Lê Minh Hoàng – Bộ Tư Lệnh Không Quân Việt Nam Cộng Hoà) vốn là võ sinh đai nâu lớp Aikido – Võ Đường Thần Phong trước 1975 . Anh cùng với gia đình định cư tại Mỹ sau 30 – 4 – 1975 và dưới đây là một phần tư liệu về cố đại tá Sean Lê USArmed Forces:
Col Sean Le (Sơn Lê Minh) was born and raised in Saigon, South Vietnam. He immigrated to the US in 1975 and resided in Northern Virginia. He graduated from Virginia Military Institute in 1982 with a Bachelor of Science in Electrical Engineering. He obtained a Master Business Administration from National University in San Deigo, California. In 2002, he earned a second Master in Strategic Studies from the USArmy War, in Carlisle , Pennsylvania. Le is the first Vietnamese refugee of the 1975 post-war generation to graduate from VMI and first to achieve the rank of Colonel in the US Armed Forces.

VÕ PHÁI THẦN PHONG TRONG NỀN VÕ ĐẠO ĐÔNG PHƯƠNG
Văn dìu cánh phượng yên trăm họ
Võ thét oai hùm dẹp bốn phương
Trong cái Tâm phân biệt, Văn và Võ thường được tách bạch hiểu như hai thành phần đối nghịch với những đặc tính tương phản nhau như m với Dương như cứng với mềm…
.Văn Phong: Với vẻ hoà nhã, lễ độ dễ dược Người cảm mến thân cận.
.Võ Cách: Với dáng mạnh bạo, uy nghiêm thường làm cho chúng Nhân e dè xa lánh…!
Tuy đối chọi với nhau, nhưng Văn và Võ là những bổ túc cần thiết cho nhau để tránh những khuyết điểm nguy hại do sự nghiêng lệch quá độ trong chủ trương đa Văn hay thuần Võ. Đa Văn thường dễ trở thành bạc nhược, tiêu cực, tuỳ thuộc, thiếu năng lực phản kháng trước nghịch cảnh. Còn đa Võ lại dễ trở thành bạo hành, quá khích, ngạo mạn và hiếu chiến…Do đó sự phối hợp Văn-Võ ở mức độ hài hoà đã trở thành một tiêu chuẩn được Cổ Nhân đề cao qua mẫu Người Lý Tưởng đầy tài năng, kiêm gồm lẫn cả Văn Mô-Võ Lược, thích nghi được trong mọi hoàn cảnh.
Trong sơ lược về Võ Phái Thần Phong trong nền tảng Võ Đạo Đông Phương để cho tất cả những Võ Sư và Võ Sinh đã được học luyện từ Võ Đường Thần Phong thuộc Quân Chủng Không Quân Việt Nam Cộng Hoà tại Căn Cứ Phi Trường Tân Sơn Nhất thuộc Sư Đoàn 5 Không Quân là “Võ Đường Mẹ” và 6 Võ Đường phụ hệ được thành lập ở 6 Căn Cứ Không Quân trong 4 Vùng Chiến Thuật:
– Sư Đoàn 1 Không Quân – Căn Cứ Đà Nẵng.
– Sư Đoàn 2 Không Quân – Căn Cứ Nha Trang.
– Sư Đoàn 3 Không Quân – Căn Cứ Biên Hoà.
– Sư Đoàn 4 Không Quân – Căn Cứ Bình Thuỷ – Cần Thơ.
– Sư Đoàn 5 Không Quân – Căn Cứ Tân Sơn Nhất – Saigon
– Sư Đoàn 6 Không Quân – Căn Cứ Pleiku.
…và có thêm 2 Võ Đường Thần Phong Dân Sự là Thần Phong Phi Cảng Tân Sơn Nhất – Saigon và Võ Đường Thần Long ở Quận 4 Khánh Hội…từ năm 1966 đến ngày 30-4-1975…cho đến những Võ Đường Thần Phong ở hải ngoại như Mỹ Quốc (America), Úc Đại Lợi (Australia), Pháp Quốc (France),…từ sau năm 1975 đến hiện tại…Bài viết nầy chỉ xin xét và trình bày riêng về thể dụng của Võ như một phương thế luyện tập Thân-Tâm của người xưa để thành Nhân và giúp Đời :” Dĩ Võ Tải Đạo” cùng theo một hướng như Văn trong cái tinh thần “Thiên- Hạ Đồng Quy Nhi Thù Đồ” cùng về một tâm đìểm bằng những đường lối khác nhau…
Theo nguyên nghĩa Võ đối nghịch với Văn: Văn là vẻ đẹp, là lễ phép…là cách dùng Lễ để cảm con người, còn Võ là dùng sức mạnh để bắt người phục và Đạo là con đường đi, cái Lý đúng mà kẻ hành giả phải noi theo để đi tới Giác Ngộ nếu không muốn sa vào những mê lầm sai trái…! Gộp chung hai chữ Võ Đạo có nghĩa là con đường chính đáng mà kẻ học Võ phải hướng theo, cái nguyên Lý căn bản trong phương pháp dùng sức để hàng phục chúng nhân mà kẻ học luyện Võ phải tuân hành…
Thông thường trong cuộc sống hàng ngày, người ta chỉ được thấy, nghe nói đến Võ trên mức độ thấp nhất của nó qua danh từ Võ Thuật, có nghĩa là kỹ thuật, phương cách để luyện tập thân thể cho được khoẻ mạnh, chiêu thức tinh xảo…đủ để tự vệ và chế ngự kẻ hung đồ…Cũng bởi chỉ vì trình bày giới hạn trong Võ Đường Thần Phong là Võ ở mức độ Thuật nên Võ đã mang một tính chất đa nguyên với những màu sắc môn phái và địa phương. Chính vì chỉ “nhìn” Võ ở bình diện Thuật mà đã có những đụng chạm, khích bác giữa những cá nhân học Võ và môn phái…còn quá chấp Ngã ! Do đó Võ phải được nhìn ở tầng cấp cao hơn, ở cái thể dụng tới đích điểm tối hậu, tức là con đường đưa ta tới Đạo tới Chân Lý. Cái Chân Lý phổ quát đúng cho mọi người, mọi thời. Cái Chân Lý phổ quát còn có thể gọi là Thiên Tâm lòng Trời, mà Trời và Người thì có liên lạc chặc chẽ “Thiên-Nhân Tương Dữ”. Hiểu được Thiên Tâm tất cũng hiểu đưọc Nhân Tâm và hiểu được Nhân Tâm tất cũng suy ra để hiểu được Ngã Tâm…là cái Tâm của Chính Ta, khi hiểu đựợc Người, khi biết được Ta, thì cái yếu tố “Tri Kỷ – Tri Bỉ” mà Tôn Tử thường đề cập tới trong Võ Kinh phải được nằm gọn trong tay kẻ học Võ, đạt tới mức độ đó tức là đã đạt Đạo, đích điểm cao nhất của Võ học…Qua hình ảnh của Tổ Sư Đạt Ma (Bodhi Dhamma), của Tổ Sư Trương Tam Phong – Thái Cực Quyền (TaiChiChuan), của Tổ Sư Morihei Ueshiba – Hiệp Khí Đạo (Aikido), của Tổ Sư Jigoro Kano – Nhu Đạo(Judo,Kodokan), của Tổ Sư Funa Koshi Gichin – Không Thủ Đạo (Shotokan,Karatedo), của Tổ Sư Choi Hong Hi – Thái Cực Đạo (Tae Kwon Do)…Những người không muốn tranh thắng nên không hề bại vong, thực hiện được điều tối thượng trong Võ học là “Thần Võ Bất Sát” tức là Võ Nghệ khi đã tu tập đến mức độ siêu phàm nhập thánh thì chẳng cần phải đánh giết ai mà cũng làm cho chúng nhân hàng phục và còn cảm mến vì đức hiếu sinh của Tâm hồn đã hoà cùng Thiên Địa.
Con Người là một toàn thể được hiểu là một kết hợp bao gồm ba phần Thân, Tâm, Trí và sự tồn tại của một cá nhân ở trong cuộc đời không thể thiếu một trong ba yếu tố nầy:
.Thân: Phải được nuôi bằng thực phẩm bổ dưỡng để khoẻ mạnh, sinh tồn, phải được thường xuyên luyện tập để Mạnh. Sự suy nhược, bệnh hoạn là những trở ngại đầu tiên hạn chế sự sống.
.Trí: Phải được phát triển bằng kiến thức, vì biết là trục của sống, sức sống và giới hạn sự sống tỷ lệ thuận theo cái Biết. Sự biết càng nhiều sâu xa và đa diện thì sự sống, cuộc đời của cá nhân đó càng phong phú, càng cao rộng bao la…Một trí thức hẹp hòi thì tầm nhìn cũng thiển cận và do đó vũ trụ bao quanh cũng thu nhỏ như miệng giếng qua cái nhìn bó chặt của con ếch ngồi nơi đáy giếng…!
.Tâm: Là chủ của Thân và Trí, nơi phát xuất của thất tình, chổ biểu lộ của ý chí, Tâm cũng phải được nuôi dưỡng bằng những lý tưởng cao đẹp, những tình cảm đôn hậu đầy nhân ái…không thể thả buông thả bông lông như ngựa hoang, trôi bồng bềnh như thuyền lạc bến. Tâm phải có chủ đích, Chí là nơi đến của Ý Tưởng. Không chủ đích, thiếu ý tưởng thì Tâm làm sao điều động được sức của Thân, Lực của Trí mà mong nên công trạng, sự nghiệp. Đó là những người sống trong mê, chết trong say. Không tạo được một lợi ích nào cho chính bản thân, thì nói chi xa vời tới gia đình, tông tộc, xã hội, quốc gia…!
TIẾN TRÌNH CỦA VÕ ĐẠO
Khởi điểm từ cái Ta với cái Tâm. Người ta có nhiều lý do để đến với Võ Học, mỗi lý do đều biểu lộ những mức độ giác ngộ cá nhân khác nhau về sự ứng dụng của Võ. Đa số đều nhìn Võ ở khía cạnh Thuật dùng để luyện Thân ngõ hầu mong đạt được Võ, được sống khoẻ mạnh, hưởng hạnh phúc một đời ít bệnh, vô bệnh tật, nghĩa là Võ Thuật được quan niệm như một bộ môn thể dục: vận động thân thể cho có sức khoẻ hoặc thể tháo: vận động thân thể theo những qui tắc đã định rõ. Có người học Võ để tự vệ chống lại những áp bức của những kẻ côn đồ ỷ mạnh hiếp yếu. Có người học Võ với Đại Nguyện là để lập thân và giúp đời, phò nguy cứu khốn. Tất cả nhũng lý do đều tốt và ơn ích của Võ học đem lại được nhiều hay ít cũng tuỳ theo tài năng của từng cá nhân qua thời gian và công phu luyện tập. Đường dài tất phải đi lâu. Đích cao tất phải bền chí. Thân phải luyện để có được thủ pháp, thân pháp linh hoạt…Trí cũng phải luyện để nhìn được cái lý nhất quán của Tam Tài bao gồm đủ Thiên – Địa – Nhân để từ đó mà giác ngộ hoà hợp trong Thái Dịch cái ngô tâm và cái vũ trụ chi tâm. Cái Nội và cái Ngoại, cái Tiểu Ngã hữu hạn và cái Đại Ngã mênh mông vô cùng theo cách thức: Nhân Pháp Địa, Địa Pháp Thiên, Thiên Pháp Đạo. Ở mức độ thượng thừa nầy Võ Đạo không còn phân biệt Đông Tây, không bị lệ thuộc vào màu sắc địa phương mà trở thành kiến thức quí báu chung cho cả nhân loại. Kiến thức đó phục vụ cho cả loài người trên con đường tu tập để tiến hoá không ngừng, làm chủ chính mình để rồi chinh phục Nhiên Giới, sắp xếp lại Nhân Giới cho nơi… nơi được ổn định, cho người…người được an lạc, tự tại, thong dong sống một đời nội thánh, ngoại vương theo lý tưởng Nhân làm Chủ cao đẹp: “ Nhân Linh Ư Vạn Vật”.
Và những bậc Tổ Sư đã thành đạt trong Võ Đạo, với cái Tâm hư không, với tấm lòng rộng mở ra với đời có lẽ đâu còn chấp chước với những mê lầm, hạn hẹp để phân chia so đo, kèn cựa như những kẻ thường nhân.
Do quan niệm truyền thống Á Đông đề cao sự hài hoà nhu thuận trong mối tương quan xã hội nên Lễ Nghĩa là bài học đầu tiên của kẻ nhập môn thọ giáo dù là học Văn hay Võ. “Tiên Học Lễ Hậu Học Văn” là vậy! Đạo Trường, Võ Phái nào cũng có những Môn Qui riêng để Môn Sinh theo đó mà sinh hoạt cho đúng cách. Dù dài ngắn khác nhau, khó dể không đồng đều, nhưng tất cả những điều tâm niệm đúc kết trong môn qui đều không ra ngoài Lễ Nghĩa, Liêm Sỉ, thành những bậc Đại Nhân, Quân Tử, Thánh Hiền…
.Quân Sư Phụ: Là một Ý Niệm đặc biệt của Á Đông đề cao công nghĩa trên tư tình, tập thể trên cá nhân. Bậc Quân Chủ được trọng vọng bởi vì Tài Đức khéo nuôi đưọc trăm họ, tạo được sự an cư lạc nghiệp cho muôn dân được an vui. Bậc Sư Thầy được tôn kính bởi vì có công dạy dỗ, đào tạo những tài năng xuất chúng trong công nghiệp an bang tế thế. Còn song thân Phụ Mẫu là bậc sinh thành có công nuôi dưỡng, so với Cha Mẹ, công Thầy Sư cao hơn một bậc. Không có Thầy khai trí dạy bảo làm sao có được bản lãnh hơn đời, để dương danh cùng thiên hạ làm đẹp mặt Cha Mẹ, Giòng Họ. Cũng vì vậy mối tình Thầy – Trò thật là thắm thiết. Dù phiêu bạt giang hồ tứ xứ môn sinh thường hằng năm trở về qui tụ dưới mái Đạo Trường để vấn an hay chúc thọ Thầy, hoặc giả nếu n Sư đã mãn phần, tiêu dao cực lạc, đồng môn huynh đệ quay quần tưỏng nhớ công đức tiền nhân. Đã có những người công thành danh tọại, đường hoạn lộ thênh thang, vinh hoa nơi chốn triều đình nhưng khi nghe tin Thầy quá vãng đã xin từ quan lui về cư tang để cho tròn n Nghĩa. Do đó cũng thật dễ hiểu, đối với môn sinh của Danh Gia Chính Phái, tội danh nặng nhất là:”Khi Sư Diệt Tổ” với hình phạt thật khắc nghiệt là tử hìnhvà bị khai trừ ra khỏi Võ Phái chịu sự khinh khi của Võ Lâm Đồng Đạo.
.Mối Tương Quan Sư Đệ: Là mối tương quan hai chiều. Ở đệ tử là sự quyết tâm tầm Sư học Đạo. Còn nơi Sư Phụ là mong tìm kiếm được đệ tử có căn cốt, cơ duyên…để trao truyền sở đắc của cả đời công phu nghiên cứu luyện tập. Chuyện tích “Trương Lương Hiến Hài” được kể là một điển hình của mối tương quan hai chiều nầy. Trương Lương người nước Hàn, giòng dõi quí phái năm đời kế tiếp nhau làm Tể Tướng. Khi triều đại nhà Tần thống nhất trị vì thiên hạ, nước Hàn bị diệt, Trương Lương nuôi chí phục quốc, trả thù nhà, nên bán hết cơ ngơi đìền sản, tư trang thu lấy tiền để mưu cầu việc lớn. Khi nghe Tần Thuỷ Hoàng xuất cung du thưởng lãm cảnh đẹp quanh vùng, Trương Lương đã cùng với mấy đồng chí, mình giắt dao nhọn, chuỳ đồng nằm phục bên đường chờ đợi xa giá Tần Thuỷ Hoàng qua sẽ cùng vùng lên xông vào ám thích Tần Vương. Nhưng việc bất thành, Trương Lương phải cải dạng lẩn trốn. Trên bước đường bôn tẩu, một ngày đẹp trời Trương Lương gặp Hoàng Thạch Công dưới hình dạng là một lão Hủ (Cụ già quê mùa ) cưỡi lừa đi tới, hai bên đi nghịch chiều nhau trên con đường nhỏ chênh vênh cạnh một dòng suối. Giữ Lễ tôn kính bậc trưởng thượng, Trương Lương nép mình vào vệ đường nhường chổ cho lão Hủ cưỡi lừa đi qua rồi mới tiếp bước. Trong lúc nhường tránh lối đi cho nhau, lão Hủ lúng túng quơ chân làm rơi một chiếc hài xuống vách đá kề bên giòng suối. Không một chút ái ngại, lão Hủ đưa tay vẫy gọi Trương Lương lại, chỉ vào chiếc hài rách mà nói:
– Nầy tiểu tử, hãy lượm lại hài cho ta…!
Không quản khó chịu vì thái độ ngạo mạn của ông lão quê mùa, Trương Lương cẩn thận leo bám xuống vào vách đá cheo leo nhặt chiếc hài rách được rồi, lễ phép cung kính quì dâng đưa hài cho lão Hủ. Thản nhiên lão Hủ buông thỏng một câu:
– À… Tên tiểu tử nầy dạy được đây…!
Nghe nói, Trương Lương vội vòng tay thi Lễ, khấu đầu xin được chỉ dạy. Lão Hủ xua tay hẹn vào buổi tối khi trăng lên. Đúng hẹn, Trương Lương tới nơi đã thấy lão Hủ ở đó tự bao giờ! Lão Hủ lớn tiếng mắng Trương Lương là vô lễ vì đã để cho bậc Trưởng Thượng chờ đợi ! Lão Hủ xua đuổi Trương Lương trở về và hẹn lại đêm hôm sau nữa vào lúc nửa khuya trăng xế. Lần thứ nhì nầy Trương Lương đến nơi hẹn sớm hơn một trống canh. Nhưng lạ thay ! Lão Hủ cũng cũng đã hiện diện tại nơi hẹn tự bao giờ ? Lại một lần nữa Trương Luơng bị khiển trách thậm tệ…rồi lão Hủ ban cho Trương Lương lần hẹn nữa vào đêm hôm sau! Ngày hôm sau Trương Lương đến thật sớm từ khi mặt trời chưa khuất bóng, kiên tâm chờ đợi… Lão Hủ xuất hiện vào lúc nửa khuya và bấy giờ Trương Lương được Thầy thu nhận làm Đệ Tử. Nhờ được sự chân truyền giảng dạy của tôn sư Hoàng Thạch Công, Trương Lương đã có được tài năng, bản lãnh xuất chúng hơn đời, trở thành một nhân vật lỗi lạc phò Lưu Bang diệt Tần lập nên triều đại nhà Hán, danh thơm lưu hậu thế…!
Với quyết tâm “Tầm Sư Học Đạo”, Trương Lương đã làm tất cả những gì bất kể khó khăn cực nhọc để được thu nhận làm đồ đệ của Hoàng Thạch Công. Đây là một thể hiện của yếu tố quan trọng trong Đạo Học Đông Phương:”Không Thầy Đố Mầy Làm Nên”!
Với tâm trạng “Chọn Mặt Gởi Vàng”, ước mong tầm được một truyền nhân để ký thác những tâm đắc, sở đắc… của cả đời tu luyện, Hoàng Thạch Công đã thử thách bản chất và tư cách của Trương Lương trước khi quyết định thâu nhận làm đệ tử. Trương Lương biết nhường bước cho bậc trưởng thượng là Lễ, biết và có thái độ giúp đỡ người già yếu khi xuống vách đá thu nhặt chiếc hài rách cho Hoàng Thạch Công là Nghĩa, biết giữ đúng hẹn là Tín, bị sĩ nhục vô cớ mà không phẩn nộ, nhẫn nhịn để hoàn thành tâm nguyện là Trí. Hoàng Thạch Công đòi hỏi môn đệ phải có đủ Lễ – Nghĩa – Trí – Tín là bốn yếu tố căn bản để được xem là thành Nhân . Tuy là một đòi hỏi cao nhưng chính đáng của những bậc Sư Phụ thận trọng, ý thức được sự liên đới trách nhiệm mà mình phải nhận lãnh trên hành động tương lai của đám môn sinh mà mình ra công đào tạo. Hình phạt “Tru Di Tam Tộc” xưa còn bắt tội cả người Thầy truyền dạy tài năng cho nghịch tặc, phản đồ làm nhiểu loạn phương hại cho Quốc Gia Xã Tắc ! Đó cũng là cái lý do giải thích tại sao nhiều môn học tuyệt kỹ của Đông Phương bị mai một thất truyền.. ! Nhiều bậc Tôn Sư nếu không tìm được truyền nhân có căn cơ duyên đành chịu cảnh “tuyệt tự, tuyệt học” tinh thần, cam lòng để sở học mai một chứ nhất định không chịu thâu nhận những đệ tử không đủ tiêu chuẩn ! Để biết người, Cổ Nhân thường có nhiều phương cách như áp dụng khoa Lý Số, Tướng Mệnh…Nhưng tạo ra những hoàn cảnh đặc biệt để thử thách trực tiếp một người với những ứng biến cấp thời qua ngôn ngữ hoặc hành động vẫn là phương pháp hay nhất…? Nhưng ít nhiều cho ta nhìn được bản chất, bản lãnh của đối tượng một cách chính xác. Đó là phương cách xét người bằng Tâm Tướng, Thần Tướng, tránh được những sai lầm của phép chỉ xét bằng Hình Tướng giới hạn mà thôi.
.Tài Năng: Là điều ai…ai cũng yêu thích và tìm kiếm. Trong thực tế, kẻ có tài năng xuất chúng tất có danh vọng, địa vị, quyền thế…những thứ mà lòng người mê luyến, ái mộ…! Tuy nhiên, với xã hội Á Đông vốn trọng Lễ Nghĩa, yếu tố Tài Năng được đặt sau yếu tố Đức Hạnh, yếu tố Bản Chất phải trên trước yếu tố Bản Lãnh. Những thành ngữ, phương ngôn như:” Tốt Gỗ Hơn Tốt Nước Sơn” hoặc “Cái Nết Đánh Chết Cái Đẹp” chỉ là những cách diễn đạt linh động theo thực tế của tinh thần trọng công ích hơn tư lợi, được kết tinh qua những nghi thức sinh hoạt Lễ Nghĩa. Nhìn xa và so sánh thái độ dứt khoát lựa chọn đặt Đức Hạnh trên Tài Năng của xã hội Á Đông xưa có những nét tương tự với Ý Niệm “Safety First” của xã hội kỹ thuật Tây Phương là An Toàn cho cá nhân và tập thể phải được đề cao với ưu tiên đệ nhất, hoặc ý niệm “Vô Năng Lực” được áp dụng trong luật pháp để triệt tiêu quyền hành xử của một cá nhân nào đó nếu xét ra là họa hại xảy đến cho đương sự và những người sống kế cận. Đức Hạnh như một bảo đảm tất yếu cho tài năng không bị xử dụng cho những ác thế lực gây hại cho xã hội. Do đó, có Tài Năng nhưng phải có Đức Hạnh. Tài càng cao, Đức càng phải to lớn để làm nền tảng của sự bảo đảm an toàn cho tập thể càng phải được vững chắc và đây chính là tiêu chuẩn căn bản để phân biệt Chính – Tà, Thiện – Ác…Những kẻ tà, ác theo hắc đạo đều là phường “hữu tài – vô hạnh” lợi dụng tài năng hơn người cho những lợi ích riêng tư cá nhân, bè phái. Chúng hành xử theo tư dục mà không kể đến công tâm, thiên lý. Tài càng cao, Đức phải càng lớn để dung chứa, Vị càng trọng mà vô Đức càng tạo nên những tai hoạ to lớn bội phần! Những tên đại gian, đại ác phạm những trọng tội như buôn dân, bán nước, làm đảo lộn cương thường, loạn xã hội …đâu phải là những “tay” mơ, bất tài, vô tướng…?! Chúng thường có hình tướng tốt (tốt mã), tài năng hơn người, nhưng cái Tâm lại không được uốn nắn theo Đạo Lý, nuôi dưỡng theo Nhân Luân, mà lại để phóng túng chạy theo tư dục, tà ý, đi vào con đường bất nghĩa, phi lễ, vô liêm sỉ…mang họa về sau và bị người đời khinh bỉ, nguyền rủa…!
Học Võ: Ai…ai cũng mong đạt mức thượng thừa, dương danh chốn võ lâm, thành những bậc Tôn Sư khả kính. Đó là một con đường dài đòi hỏi nhiều năm trường dầy công phu hàm dưỡng tu luyện và con đường dài đó thiệt lắm chông gai nhiều kẻ đi mà ít người tới đích…Tuy nhiên người học luyện Võ sẽ có được những lợi ích thực tế như thân thể cường tráng. sức lực hơn người, lòng tự tin, tinh thần dũng cảm, phong thái uy nghiêm, lối sống có kỷ luật…Mức độ cao thấp của những phẩm tính vừa nêu ra vào công phu luyện tập toàn diện Thân – Tâm – Trí của từng cá nhân. Luyện Thân thì sẽ có Thân Pháp siêu quần, luyện Trí tức có sự linh động, quyền biến, còn luyện Tâm sẽ có được Ý Chí cương quyết nhưng nhu hoà thuận lý. Trong ba thứ trên luyện Tâm là khó nhất và đòi hỏi công phu tu tập dài cả một đời người, đôi khi lại hư hỏng vào phút cuối chỉ vì một phút cạn nghĩ…! Điền Vi, Hứa Chữ là hai nhân vật Võ nổi danh thời Tam Quốc, được Tào Tháo tin yêu luôn giữ bên mình cũng bởi vì có Tài năng. Chỉ vì một chút yếu lòng mà Vu Cấm trở thành hèn nhát trước cái chết mà thù địch đưa ra ép mình nên đã xin hàng dù là tạm thời. Sau Tào Tháo tha cho không giết, nhưng cho vẽ hình biếm họa cảnh Vu Cấm phủ phục xin tha chết để làm gương cho thuộc hạ về cái vô liêm sĩ của kẻ làm Tướng mà thiếu đức Dũng ! Tiêu chuẩn là:”Ninh Thọ Tử Bất Ninh Thọ Nhục”(thà chết chứ không chịu nhục)! Đạo làm Tướng.
.Trong Lịch Sử Việt Nam: Những Vị Võ Tướng có Tài năng siêu xuất cứu nước, phò nguy như Ngô Quyền với trận chiến trên sông Bạch Đằng đánh thắng quân Nam Hán, Hai Bà Trưng khởi nghĩa đánh đuổi giặc Hán ra khỏi bờ cõi, Bà Triệu Thị Trinh là Nữ Tướng Soái nước Việt mới tuổi 16 đã khởi binh đánh dẹp giặc Tàu, Lý Thường Kiệt với công trạng Phạt Tống Bình Chiêm, Vua Đinh Tiên Hoàng đã Thống Nhất Loạn Mười Hai Xứ Quân, Hưng Đạo Vương – Trần Quốc Tuấn với những chiến công hiển hách đại thắng quân Nguyên – Mông, Vua Quang Trung với tài thao lược dụng binh thần tốc đã đánh tan giặc Thanh, …như Hoàng Diệu đã thắt cổ tuẩn tiết khi để thất thủ Thành Hà Nội, Nguyễn Tri Phương xé toạt vải băng bó vết thương do Pháp chữa trị để được chết, Trần Bình Trọng khí khái khước từ trước sự chiêu dụ của giặc Tàu mà Tuyên Ngôn:” Ta thà làm quỉ nước Nam chứ không làm vương đất Bắc”, cụ đồ Nguyễn Đình Chiểu khí khái khước từ tất cả những hậu ý tốt của toàn quyền Pháp, …Nay thời cận đại trong cuộc chiến 21 năm Quốc – Cộng…Tuy cùng một Dân Tộc Việt gọi nhau là “Đồng Bào” vì Tiền Nhân trong Lịch Sử đã “Ý Nghĩa” truyền phả hệ: Chúng Ta sinh xuất từ một thai bào (một bọc trăm con) của Mẹ u Cơ. Nhưng cũng thật đau đớn: Vì Địa Lý Chính Trị chúng ta đã lao vào cuộc “Bì Oa Chử Nhục” và Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà bị “đồng minh Mỹ “ hãm nịch cho chết …! Nhưng trong thế cùng, lực cạn…và cũng bi hùng tráng thay ! Những ánh sáng tinh anh loé lên trên bầu trời đen tối của vận nước:
Nhân sinh tự cổ thuỳ vô tử
Lưu thủ đan tâm chiến hãn thanh
Những tiếng súng tuẫn tiết xé ngang trời của tướng Nguyễn Khoa Nam, tướng Lê Văn Hưng, tướng Lê Nguyên Vỹ, tướng Phạm Văn Phú, tưóng Trần Văn Hai và nhiều nữa ở hàng Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan, Quân Nhân đã tự sát “Tuẫn Tiết Chết Theo Thành” đã thể hiện Khí Tiết con nhà Võ là dòng nhà tinh anh của nước nòi, là nét son trong dòng Lịch Sử Việt Nam…và là hành động ứng dụng vẹn tuyền được bốn Chữ: Lễ – Nghĩa – Liêm – Sỉ thể hiện bản chất Bất Khuất, Bách Chiết mà kẻ theo Nhân Đạo (Đạo làm Người ) cho dù là bằng con đường Văn hay Võ đều phải tuân theo chiều hướng thượng . Cũng bởi vì theo Nhân Đạo nên Á Châu (Đông Phương) có tập tục Thờ Anh Hùng, Liệt Sĩ, những Nhân Thần, những Người đã hoàn thành Nhân Cách theo tiêu chuẩn Lễ Nghĩa, Liêm Sỉ làm nên những công trạng ân ích cho Quốc Gia – Dân Tộc là gương soi sáng cho hậu thế noi theo, thử hỏi trong hạng thứ thượng vị kẻ thù, đối phương…và cả trên danh hoàn có được mấy ai sánh cùng…?! Không phân biệt Nam – Bắc. Họ là hạt giống Quí – Tinh – Truyền của Dòng Giống Việt hùng cứ phương Nam.
.ThầnVõ Bất Sát: Là mức độ tuyệt vời đạt Đạo. Người đạt mức độ đó sẽ không có đối thủ là vì Tài năng hơn người đã quá rõ ràng không cần động thủ để phân thắng bại. Tuy nhiên Tài năng siêu quần chưa đủ, cần phải có tấm lòng đôn hậu, rộng rãi bao dung, lượng thứ được cả với kẻ thù khi họ ngã ngựa, thất thế…biết trở về Chính Đạo. Chỉ có tấm lòng cao rộng như trời biển, lấy Đức: Hoà Thuận, Hiếu Sinh…làm đầu, chứ không phải tham vọng giành tước hiệu “Võ Lâm Chí Tôn” hoặc “Bách Chiến Bách Thắng”…mới có thể biến hoá Thù thành Bạn, cảm hoá được ác tính, tị hiềm gây ra bởi hư danh và tư lợi thường tình trong thế nhân.
.Thắng Chúng Nhân: Nhất là thắng những đối thủ tài năng là một điều không dễ. Những cuộc so tài, thử sức rất là cam go có thể đến độ sinh tử, nhất là khi cuộc giao đấu được xem là để giải quyết vấn đề danh dự của cá nhân hoặc môn phái…Nhưng xét ra còn dễ hơn là thắng đuợc chính mình…So sánh về mức độ thời gian thì thắng người chỉ là những Trận Chiến trong một Cuộc Chiến để tự thắng với mục đích để Thành Nhân Chi Mỹ, thành Người có tư cách cao đẹp. Để xét về sự thành đạt nầy người xưa đã đưa ra ba tiêu chuẩn như sau:
– Uy Vũ Bất Năng Khuất: Không hèn nhát khiếp sợ trước uy thế, bạo lực của kẻ thù cho dù phải chết cũng không làm cho khuất phục cái ý chí của mình.
– Bần Tiện Bất Năng Di: Dù gặp cơn nghèo khó, ti tiện vẫn giữ lý tưởng thanh bần chẳng đổi dời tiết tháo.
– Phú Quí Bất Năng Dâm: Giàu có, sang trọng cũng không vì vậy mà mất điều độ trở thành hoang dâm phóng túng.
Đây là những thử thách khó khăn nhất để thử thách tiêu chuẩn Lễ Nghĩa, Liêm Sỉ của một Người tương tự như Vũ Môn dành cho loài Thuỷ Tộc trong cuộc vuợt thi để được Hoá Long. Cuộc thi thật khó khăn với những cố gắng kéo dài cả đời, đôi khi phải đến độ Sát Nhân để Thành Nhân ! Xét cho cùng…cũng chỉ bởi làm Người có Nhân Cách không phải là một đìều dễ !
Sơ lược về tinh thần của Võ Phái Thần Phong sinh hoạt ở Võ Đường Thần Phong trong nền tảng Võ Đạo Đông Phương cho dù chỉ Xuất Nhân từ năm 1966 đến 1975 …Nhưng những Võ Sư của Võ Đường đã hướng dẫn Võ Sinh thuộc Võ Đường Thần Phong không chỉ ở phần huấn luyện Võ Thuật mà còn giảng huấn nêu cao Tinh Thần Võ Đạo Đông Phương chính là một hình thức Tu Tập mà khởi đìểm là cái Ta bao gồm đầy đủ Thân -Tâm – Trí song hành …Tiến trình nầy chính là sự kết hợp và phát triển hoà giải những thành phần khác biệt đến độ đối chọi với nhau trong bản chất, nhưng lại cần thiết trong việc bổ túc lẫn nhau để làm nên một toàn thể độc đáo là từ những Võ Sinh sơ cơ ban đầu được nung đúc Tinh Thần Võ Đạo Đông Phương là Con Người. Nói một cách khác đó là tiến trình thăng hoa, biến thể của m – Dương, Ngũ Hành vận chuyển chu lưu trong vòng Tiểu Chu Thiên của cơ thể đi từ Hữu Hình sang Vô Hình, lên cao qua những mức độ như vật thực được tiêu hoá để sinh Huyết, . Huyết sinh Khí, Khí sinh Thần. Đừng xét cái mâu thuẩn phiến diện bề ngoài giữa Võ lấy thế lực làm chính, lấy cái thắng thế chế ngự, đã thương, giết tróc, sát hại làm Uy ở thể Động và kết hợp một cách tương tác, đối xứng với sự hài hoà, tự nhiên lở thể Tĩnh làm nguyên tắc để vận hành tất cả Người, cây cỏ, vạn vật … trùng trùng duyên khởi sinh diệt trong qui trình Thành – Trụ – Hoại – Diệt và tất cả đều biến thiên, phát triển không ngừng trong nguyên lý vô thường, hợp lý trong môi sinh được gọi là Thế Giới, là Vũ Trụ nầy. Đó là sự mâu thuẩn cần thiết của Nguyên Lý m – Dương căn bản khi xét như hai thành phần riêng biệt. Nhưng trong tiến trình kết hợp thống nhất để làm nên một toàn thể thì chống lại và nâng đỡ cho nhau và bổ túc cho nhau vì: Cô Dương bất sinh, cô m bất trưởng ! Nói khác đi Võ chỉ là một khởi điểm, một trợ duyên giúp Ta tìm được Đạo lớn: Nhân Đạo, Đạo làm Người…mà đã là Người ai…ai cũng phải hoàn tất để Thành Người. Võ Sư, Võ Sinh… của Võ Phái Thần Phong từ trong Nước Việt Nam vào thời điểm khởi đầu năm 1966 đến 1975 và tại hải ngoại từ sau năm 1975 mãi cho đến hiện tại tháng 12-2011 đã sinh hoạt trong môi trường Võ Thuật… Nhưng những xuất Sư từ hệ thống Võ Phái Thần Phong nguyên thuỷ luôn song hành cố gắng “Tu – Học – Luyện” và giảng huấn theo nguyên lý Võ Đạo Đông Phương ngõ hầu truyền thừa, giúp cho Võ Sinh có thêm tài năng phụ hệ như “thêm cánh cho rồng” có thể thành nhân tài đóng góp cho nền Võ Đạo Đông Phương, Xã Hội, Quốc Gia…? Nhưng biển Học Thuật cũng thật là bao la…Nếu chúng ta chỉ đương đại, tự mãn trong “thế giới” hạn hẹp Taekwondo không thôi thì quả là thiển cận, có khác gì tầm nhìn của loài “ếch ngồi đáy giếng” ? Bầu trời Võ Đạo rộng lớn và thâm trầm, sâu sắc vô cùng mà “nền” Võ Thuật Thần Phong Thái Cực Đạo chúng ta mới chỉ bước đi từ năm 1966 so với các đại môn danh phái đã có nền tảng lâu đời nhiều ngàn năm qua là dậm ngàn thiên lý…Chúng ta, những Võ Sư, Võ Sinh cần phải tìm hiểu và tham học nhiều nữa với những Học Thuật “ Cao Sơn Tắc Hữu Cao Sơn” để bổ khuyết và kiện toàn… Như thế mới ngõ hầu vượt thoát qua “cái miệng giếng của mắt ếch, thoát qua khỏi thân phận của loài côn trùng mùa Hạ chỉ sống giới hạn trong cái mùa của nó mà thôi…? Mong lắm thay.
.Ban Tu Thư Võ Đường Thần Phong:
Đinh Thạch On, Trần Như Đẩu, Lê Đình Thuận, Kim Phúc Nam, Nguyễn Văn Lợi, Lê Công Danh, Trần Ngọc Tự, Nguyễn Ngọc Diệp, Huỳnh Văn Phúc, Trương Văn Nhiều, Đỗ Thành Hưng, Nguyễn Lục Phú, Bùi Hữu Tạc, Bùi Văn Chúc, Trịnh Khải Hoàng, Trần Văn Lạc.
Đôi dòng tâm tư với tất cả các Võ Sư – Võ Sinh của Võ Đường Thần Phong Không – Sư Đoàn 5 Không Quân – Tân Sơn Nhất và tất cả Võ Sư – Võ Sinh:
– Võ Đường Thần Phong Sư Đoàn 1 Không Quân – Đà Nẵng.
– Võ Đường Thần Phong Sư Đoàn 2 Không Quân – Phan Rang.
– Võ Đường Thần Phong Sư Đoàn 3 Không Quân – Biên Hoà.
– Võ Đường Thần Phong Sư Đoàn 4 Không Quân – Cần Thơ.
– Võ Đưòng Thần Phong Sư Đoàn 6 Không Quân – Pleiku .
– Võ Đường Thần Phong Dân Sự Phi Cảng Tân Sơn Nhất.
– Võ Đường Thần Phong (Thần Long) Dân Sự Khánh Hội.
– Lớp Võ Taekwondo Trung Tâm Đắc Lộ và tất cả các Võ Sư – Võ Sinh thọ học với các Võ Sư Thần Phong Không Quân sau 1975 …đang còn ở trong nước.
Chúng tôi, trong Ban Tu Thư Thần Phong được uỷ nhiệm chấp bút từ Quí Niên Trưởng là:
Những Sĩ Quan Không Quân chỉ huy và nhân sự điều hành Hệ Thống Võ Thuật Thần Phong Không Quân Việt Nam Cộng Hoà từ 1966 – 1975.
Những Đại Sư là bậc Thầy đã đào tạo nhiều lớp Võ Sư tại Võ Đường Thần Phong từ 1966 – 1975.
Những Võ Sư đã huấn luyện cho nhiều lớp Võ Sinh các cấp tại Võ Đường Thần Phong từ 1966 – 1975.
Tuy vì thế Địa Lý Chính Trị làm ngăn trở mà các Bạn không có “tiếng nói” trên Văn bản “Lịch Sử Thần Phong” này. Nhưng trong tình huống Vô Thanh đấy là vạn lời Nghĩa – Tình “vạn thù ứng nhất bản”, chúng tôi không bao giờ quên các Bạn. Và các Bạn luôn có chỗ đứng trân trọng trong trái tim còn nhịp đập của chúng tôi:
Những bằng hữu ra đi và ai còn ở lại
Chúng tôi xin chấp tay im lặng cúi đầu
Không nói được dẫu một lời vụng dại
Trong hồn tôi (chúng tôi) sương phủ mấy nhịp cầu !
(MĐTTA)
Với những Võ Sư – Võ Sinh đã thọ học từ Võ Sư Thần Phong Phan Văn Đức,… Đây là tâm tình: Vì tinh thần đoàn kết Thần Phong…Chúng tôi đã mở ra một “chương” giới thiệu rõ danh tánh các bạn ở cuối văn bản “Lịch Sử Thần Phong” này như một lối Về Nguồn để hợp nhất với Thần Phong nguyên thuỷ, tất cả không ngoài mục đích vì tương lai của các thế hệ Thần Phong kế thừa, hoặc các bạn tự mở một hướng đi mới…? Chúng tôi không phải là trở ngại. Vậy tuỳ thuộc ở các bạn ? Lời chân không nói dông dài.
Thân Kính
Ban Tu Thư Thần Phong
.Ban Võ Sư Huấn Luyện Võ Thuật: Taekwondo – Aikido – Judo – Thiếu Lâm Bắc Phái Tại Các Võ Đường Thần Phong Không Quân VNCH từ 1966 – 2016:
Võ Sư Đinh Thạch On, Võ Sư Trần Như Đẩu, Võ Sư Lê Đình Thuận, Võ Sư Cát Văn Khôi, Võ Sư Nguyễn Đăng Đức, Võ Sư Lê An Ninh, Võ Sư Bùi Văn Chúc, Võ Sư Trần Bảo Lộc, Võ Sư Bùi Hữu Tạc, Võ Sư Nguyễn Văn Ngọc, Võ Sư Bùi Hân, Võ Sư Kim Phúc Nam, Võ Sư Nguyễn Văn Lợi, Võ Sư Trương Văn Nhiều, Võ Sư Huỳnh Văn Phúc, Võ Sư Nguyễn Ngọc Diệp, Võ Sư Đỗ Thành Hưng, Võ Sư Nguyễn Lục Phú, Võ Sư Nguyễn Xuân Tính, Võ Sư Lê Công Danh, Võ Sư Lưu Văn Nam (Hiệp Sĩ Mù), Võ Sư Nguyễn Trường Tộ, Võ Sư Nguyễn Sĩ n, Võ Sư Ngô Ngọc Khánh (Bắc Kỳ), Võ Sư Huỳnh Đông, Võ Sư Trương Văn Đại, Võ Sư Hoàng Văn Hiệp, Võ Sư Nguyễn Văn Hiệp, Võ Sư Huỳnh My , Võ Sư Trần Văn Lạc, Võ Sư Hoàng Thuỵ Thông, Võ Sư Trịnh Khải Hoàng, Võ Sư Lê Văn Xuân, Võ Sư Nguyễn Phi Bằng, Võ Sư Trương Bích Vệ, Võ Sư Huỳnh Phi Hùng, Võ Sư Đinh Tường, Võ Sư Lâm Quang Nở, Võ Sư Thái Bình Hoà, Võ Sư Huỳnh Văn Báu, Võ Sư Đào Viết Cường, Võ Sư Phan Cao Trí, Võ Sư Nguyễn Hữu Xương, Võ Sư Nguyễn Hiền, Võ Sư Nguyễn Ngọc Châu, Võ Sư Vũ Minh Thượng, Võ Sư Lim Ho Choi, Võ Sư Trần Văn Thuật, Võ Sư Lê Văn Liêm, Võ Sư Lê Văn Trí, Võ Sư Vũ Sĩ Vinh, Võ Sư Vũ Văn Dũng, Võ Sư Nguyễn Văn Quang, Võ Sư Nguyễn Văn Anh, Võ Sư Trần Văn Hai, Võ Sư Trần Văn Lý, Võ Sư Lưu Tuấn Sơn, Võ Sư Nguyễn Văn Hoàng, Võ Sư Nguyễn Văn Thanh, Võ Sư Huỳnh Ngọc Thoại, Võ Sư Nguyễn Thanh Sơn, Võ Sư Nguyễn Văn Sơn, Võ Sư Bàng Hải Thắng, Võ Sư Nguyễn Văn Ngọc, Võ Sư Nguyễn Phú Nhuận, Võ Sư Nguyễn Hoàng Dương, Võ Sư Lê Văn Hưng, Võ Sư Phạm Gia Ninh, Võ Sư Nguyễn Huy Hoàng, Võ Sư Nguyễn Thanh Cẩn, Võ Sư Lê Trung Hải, Võ Sư Huỳnh Trọng Hiếu, Võ Sư Huỳnh Trọng Hiền, Võ Sư Nguyễn Minh Tâm, Võ Sư Nguyễn Đức, Võ Sư Trần Văn Hải, Võ Sư Lâm Đại Bàng, Võ Sư Nguyễn Văn Phước, Võ Sư Trần Như Minh, Võ Sư Trần Như Hiền, Võ Sư Nguyễn Văn Minh, Võ Sư Nguyễn Minh Công, Võ Sư Lê Minh Lương, Võ Sư Lê Minh Công, Võ Sư Huỳnh Văn Phước, Võ Sư Hồ Minh Du, Võ Sư Hồ Minh Phong, Võ Sư Nguyễn Công Trứ, Võ Sư Lê Minh Lương, Võ Sư Lê Minh Hùng, Võ Sư Nguyễn Thế Minh, Võ Sư Trần Văn Công, Võ Sư Lê Văn Lộc, Võ Sư Võ Hồng Sinh, Võ Sư Nguyễn Văn Thành, Võ Sư Đào Phúc Thế.

.Ban Võ Sư xuất thân từ Võ Sư Phan Văn Đức – Thần Phong The Planet Martial Arts và Võ Sư Phan Cao Trí Thần Phong Australia:
Võ Sư Trương Nguyên Thuận, Võ Sư Trương Đông Giang, Võ Sư Phan Hồng Hổ, Võ Sư Michael Hoà Vũ, Võ Sư Nguyễn Văn Tấn, Võ Sư Cao Hoàng Nam, Võ Sư Roy Grills, Võ Sư Mai Thanh Long, Võ Sư Trần Quí Chiến, Võ Sư, Võ Sư Hảo Nguyễn , Võ Sư Hồ Mạnh Tùng, Võ Sư Jimmy Đỗ, Võ Sư Phạm Chí Thiện, Võ Sư Lê Hoàng Bảo, Võ Sư Phan Cao Thuỵ, Võ Sư Phan Thuỵ Khanh, Võ Sư Sarah Hồ, Võ Sư Trương Phục Quốc, Võ Sư Trương Hoài Hương, Võ Sư Huỳnh Cảnh, Võ Sư Ed Concepcion, Võ Sư Tiêu Quốc Hiền, Võ Sư Lê Minh Khương, Võ Sư Đào Quốc Thắng, Võ Sư Trần Minh Tuấn, Võ Sư Nguyễn Sơn, Võ Sư Trần Hán Tòng, Võ Sư Trịnh Duy Nhất, Võ Sư Cao Huy Tánh, Võ Sư Hoàng Nguyễn, Võ Sư Trần Quế, Võ Sư Phan Tấn Hưng, Võ Sư Dennis Mark Lê – Huyền, Võ Sư Nguyễn Minh Trí, Võ Sư Nguyễn Tín, Võ Sư Lê Phương, Võ Sư Vương Nghĩa.

Share this post