Ký Ức Mùa Xuân – Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

(TVVN.ORG) Tình yêu, Chiến Tranh Và Mùa Xuân

Trong vòng tay anh, em gối đầu vào bờ vai rộng. Tầm mắt em hướng về vùng chân trời đang bốc khói, biết rằng mùa Xuân nơi đó không về, hoa mai giữa đêm Giao Thừa tàn úa và rượu nồng thay bằng nước mắt biệt ly !

Màu trắng trinh nguyên tròn đôi suối ngọt. Ánh mắt em xanh thẫm màu trời và suối tóc đêm ngập chảy trên đôi má lúm đồng tiền. Anh đặt vào môi em tê lạnh trong giờ Giao Thừa nụ hôn dài mở lối. Ngoài kia, bóng tối như rình rập quanh đây. Vườn cây nghe chừng chết lặng.

Vùng trời xa – hỏa châu bắt đầu nở, nhụy sáng lập loè. Em nhìn về nơi đó và anh sẽ về nơi đó. Miền chân trời đó nằm trong cuộc đời nầy, một cuộc đời dẫy đầy những khổ đau tang tóc: Từng xác người nát nhầy bê bết máu. Nằm đấy, sau một trận cướp giành cho lý tưởng hai phe. Không biết nữa, chỉ thấy máu đã xối xả cạn nguồn, xác thân khô cằn chờ ngày thịt rã ! Thời niên thiếu mất rồi. Mộng đời dần dần rơi rụng. Cuộc chiến này đập vỡ những dựng xây của tuổi đời pha lê kết tụ, ngăn chận lối về tương lai bằng những hố thẳm đạn bom, bằng mìn chông cạm bẫy.

Em bảo vòng tay anh siết chặt thêm cho thân thể chúng mình kết hợp, cho đôi tim cùng chung nhịp đập. Một phần thân thể anh vùi sâu vào em. Sao em vẫn còn cô đơn? Em khóc vì cô đơn ? Vì tuổi đời con gái vừa bị nhuốm hồng? Hay khóc vì ngày mai nầy anh xa em? Nín đi em, khóc là yếu hèn, là tham lam, ích kỷ. Hình hài này không dành riêng cho em mà còn Danh dự và Trách nhiệm đời trai. Ngày mai anh đi cho em, cho anh và cho đất nước yêu dấu nầy.

Ngày mai anh đi để lấp bằng hố thẳm đạn bom, những hầm chông cạm bẫy. Ngày mai anh đi để tráng nhựa con đường tương lai của chúng mình hướng về miền chân trời nở hoa, vùng đất lành mở hội. Anh sẽ vẫy tay gọi loài người văn minh trả lại những đôi mắt không còn tròng, ánh sáng của đời mầu nhiệm!

Ngày mai anh đi để góp nhặt cho anh, cho em, cho bạn bè những trái mộng của đời vừa rơi rụng. Nhưng chắc chắn là không thể trả lại tuổi đời con gái của em. Anh cúi đầu nhận lỗi..!

* Lao tù và Mùa Xuân

Buổi sáng, mặt trời chưa ghé mắt trong miền thung lũng, nhưng ánh nắng đã nhuộm vàng trên đỉnh núi cao. Mây trắng viền quanh đỉnh như chiếc khăn tang chít hững hờ trên đầu người quả phụ. Rừng mang màu tím ngắt. Chừng như đêm đen quỉ quái còn đang rình rập nơi nầy.

Ðoàn người âm thầm di động như loài rắn đang trườn mình xuyên qua dãy đồi còn đọng sương đêm. Không một tiếng người! Không một tiếng chim! Chỉ còn nghe vang động bước chân và tiếng lá xào xạc quất vào chân người. Chân người? Vâng, những đôi chân tưởng chừng không còn là chân người nữa! Như những cành cây khô khẳng khiu được bọc bằng lớp da người vàng tái, nhăn nhúm. Những đôi chân không còn sinh lực, bước đi xiêu vẹo sau bao tháng ngày đói khát cơm rau! Những đôi chân của một thời ngang dọc, vào sinh ra tử, đã từng đạp nát cỏ cây, làm khiếp vía đối phương! Những đôi chân đã từng di hành khắp bốn vùng chiến thuật, xuyên thủng Trường Sơn và vượt cánh sắt tung hoành bên kia trời biên giới!

Ðoàn tù lầm lũi bước đi, đầu họ cúi xuống với cặp mắt không hồn. Chẳng một ai muốn ngước nhìn bầu trời trong xanh của buổi ban mai sắp vào Xuân. Trong đầu mỗi người chỉ còn choáng ngợp nỗi kinh khiếp của một ngày lao động khổ sai đang tới!

Ðoàn tù chậm chạp bò ngược lên đỉnh đồi cao. Những thân hình gầy guộc, gẫy gập, run rẩy dưới cái lạnh cắt da của mùa Ðông nơi được mệnh danh: “Chiếc Nôi Của Vùng Trời Ðịa Ngục.” Họ mặc phong phanh bộ áo quần tù, vá chằng vá đụp lên nhau bằng các loại vải đủ màu.

Thế đó, em yêu. Một ngày như mọi ngày, người tù đã phải luôn luôn đánh vật với cơn lạnh của trời làm se thắt tim gan, đánh vật với cơn đói cùng nỗi nhọc nhằn suốt hai ngàn ngày lao động! Lần đến thăm đầu tiên, em và những thân nhân của tù đã để dòng nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt mình khi trông thấy đoàn tù rách bươm, xơ xác uể oải về trại sau một ngày lao động rã rời! Ôi, những giọt nước mắt như chất cường toan làm nát lòng những “anh hùng thất thế!”

Và anh đã giấu dòng lệ xót thương cho vợ con ngoài đời cũng nhọc nhằn đói rách khổ đau. Có khác gì nhau: “Hai cảnh đời cùng chung cảnh ngộ’’. Ðàn con của chúng mình bây giờ nheo nhóc đói cơm. Bao năm tháng tảo tần nuôi con, giờ thân em hao mòn xanh xao, gầy guộc. Ðôi mắt đen tuyền, long lanh của thuở ban đầu đã dìu anh vào cơn say tình chất ngất đam mê, nay chỉ còn để lại quầng sâu. Nụ cười rạng rỡ cùng đôi má lúm đồng tiền ngày nào mũm mĩm cho anh một thời ngự đỉnh tháp ngà hạnh phúc giờ chỉ còn là hai hố trũng sâu trên đôi má nhăn nheo tiều tụy.

Tuổi thanh xuân ngày ấy có khi nào em quên lo nghĩ tới chồng trong những lần trận mạc! Hàng đêm lắng nghe từng tiếng súng, khẩn cầu ơn trên che chở cho người yêu đang tắm mình trong vùng máu lửa.

Chinh chiến tàn rồi, mà nước mắt mãi còn rơi. Em lại tiếp tục khốn khổ với chuỗi ngày dài làm kiếp thân cò lận đận “một nắng hai sương’’, vượt cả rừng cao cách trở, những con đường đèo heo- hút, hiểm-nguy để thăm nuôi chồng.

Ôi, Tình yêu! Những năm tháng trong lao tù mới gạn lọc được tình yêu và là thước đo được lòng dạ con người !

Mùa xuân đã về đâu đó, tận miền xa. Hương xuân ngại ngùng đối mặt với những người tù khổ sai. Ðã bảy mùa xuân rồi em nhỉ ! Xuân trong tù đốt cháy cả niềm tin và mơ ước. Tro tàn hòa vào máu, nhập vào tim làm chai cứng tâm hồn. Bao ước vọng ngày xưa, qua một cơn sóng đời nghiệt ngã, đập vỡ vụn đến tận cùng cuộc sống

Em bây giờ đang đối diện với thực tại cuộc đời: Miếng ăn. Anh bây giờ ôm mộng ước lớn hơn cả trăm lần ngày xưa: Đủ no bụng. Em mong được chiếc áo mới vải thô cho ngày Tết. Anh ước sao được một miếng giẻ lành để đắp thêm vào manh áo tù đã rách tả tơi. Em mong có được một ngày Tết thảnh thơi sau một năm trường vất vả. Anh chờ đợi mười phút giải lao trong mỗi buổi lao động nhọc nhằn. Ôi, mơ ước rồi ước mơ quẩn quanh của một đời người khốn khổ !

Em đã khóc trọn bảy mùa Xuân cô đơn. Mùa Xuân lột trần trụi con ngườì cả thể xác lẫn tâm hồn. Mùa xuân phá vỡ lớp da mịn màng tươi trẻ trên khuôn mặt em ngày nào. Mùa xuân như loài chuột ùa đến gậm nhấm, rúc rỉa xác thân anh còn trơ lại bộ xương và lớp da vàng tái. Bảy mùa xuân tuần tự ra đi đã để lại cho anh màu tóc xám tro, mang đi những sợi tóc đen tuyền của một thời kiếm cung lẫm liệt!

Mùa xuân không về nơi rừng già heo hút. Và mùa xuân thật sự đã chết trong lòng người tù cải tạo. Bên kia dòng suối cuối trại tù, em hãy nhìn về hướng đó. Bạn bè và chiến hữu của anh đã nằm xuống nơi triền đồi đổ dốc về khu rừng sắn bao la để một ngày nào đó, những xác thân ấy rã mục biến thành thức ăn cho loài cây cỏ vô tri !

Ngày xưa anh ra đi là để gìn giữ trái mộng của đời cho anh, cho em, cho bạn bè và cho cả thế hệ mai sau. Trái mộng của đời đang ngọt ngào, rực rỡ , cơn gió Tây bỗng xoay chiều quái ác. Cơn lốc bạo hành phá đổ bao ước mơ, và trái mộng đời rơi rụng.

Anh không hề có tội.

* Mùa Xuân, Tình Yêu và Biển Cả

Qua chín mùa xuân trong chốn lao tù nghiệt ngã, nay anh trở về với gia đình trong những ngày sắp vào Xuân.

Nhìn hai con thân gầy cằn cỗi, màu da nhợt nhạt khiến lòng anh buồn tê tái. Bé Huy nhìn cha với đôi mắt hững hờ xa lạ. Anh vào tù khi con vừa tròn sáu tháng, chín năm cách xa con nào thấy mặt cha. Biết nói làm sao hỡi em. Năm tháng mỏi mòn cạn kiệt. Thời gian kéo lê tuổi đời như thêm phần tư thế kỷ già nua. Bàn tay em mũm mĩm mượt mà thon búp, giờ đây như đốt tre còi khô đét sần sùi những mụt vỡ phồng chai. Ôi, bàn tay em, bàn tay của tuổi học trò ngày nào!

Lũ con vất vưởng trong chốn học đường chất đầy chai lọ, ni-lông, giấy vụn, kết quả của kế hoạch nhỏ, kế hoạch to. Con bớt cả phần ăn ít oi của mình chắt chiu con gà mái của trường, nuôi lấy điểm cho từng tam cá nguyệt. Một gà con được nở ra là con mình mang niềm tự hào sẽ trở thành “Học Sinh Tiên Tiến”. Mươi kí giấy vụn là đạt danh hiệu cháu ngoan bác Hồ. Ôi, còn đâu là tuổi thơ vô tư, trong sáng, là thế hệ tương lai của đất nước !

”Em không muốn con lớn lên trong cuộc sống quẩn quanh với khẩu phần, tem phiếu, với xã hội dối lừa và nghi kỵ”.

Thầm thì bên tai anh giữa đêm đông lạnh giá: “Chúng mình sẽ ra đi trong đêm trừ tịch.”

Anh sững sờ: “Vàng đâu đủ cho gia đình bốn người vượt biển?’’. Em bịt miệng anh bằng nụ hôn xúc động, ấm niềm tin yêu.

Chân anh chưa ngấm đất quê nhà sau bao năm trời xa cách, nơi chúng mình trải dài những kỷ niệm êm đềm, giờ đành rời xa sao ?

Phút Giao Thừa vừa điểm. Ðài phát thanh mở oang oang thơ chúc Tết, Chiếc thuyền con hai lốc máy âm thầm tách bến chở đoàn người rời bỏ quê hương.

Ghe đã qua khỏi hải phận quốc tế rồi ! Ðoàn người reo hò quên cả cơn mệt nhọc, quên cả những cơn sóng nhồi co thắt ruột gan.

Vầng dương bắt đầu ló dạng. Chân trời rực sáng bình minh ! Những gương mặt xanh xao giờ đây cũng hồng lên dưới ánh nắng giao mùa. Xin chào ngày Xuân mới rạng rỡ trên mặt biển bao la, ngào ngạt mùi muối mặn thay rượu mừng Xuân bay tràn trong gió lộng đại dương. Xin chúc mừng mọi người lên một tuổi mới. Tuổi đầu đời của cuộc sống tự do!

Anh hôn lên đôi môi em khô khốc đầy muối mặn. Em co ro giữa hai đứa con say vùi. Nước mắt hay nước biển chảy ràn rụa trên khuôn mặt em? Nước mắt vui mừng cuộc sống mới đang chực chờ phía trước, hay nước mắt của nỗi đau vĩnh biệt cha mẹ anh chị em!?

Thuyền lướt nhanh, thêm một ngày và một đêm hi vọng. Chợt một cụm mây đen xuất hiện từ phía chân trời xa. Cụm mây biến hình đổi dạng vươn lên như những cánh tay với lưỡi hái tử thần!

Cơn bão lốc bỗng chốc ào tới. Những đợt sóng tàn nhẫn cuốn phăng tất cả chướng ngại trên đường đi. Con thuyền mỏng mảnh không đủ sức chống chọi với cơn giận dữ của đất trời. Thuyền vỡ nát đánh chìm toàn thể đoàn người.

Ðợt sóng đầu tiên đã hất tung Út Huy bay ra khỏi khoan thuyền. Anh quờ quạng trong sóng nước mịt mùng nắm được tay em và bé Vân Trang. Anh chụp một mảnh ván thuyền bảo em bấu chặt vào đó. Tay anh bồng con, tay kia giữ mảnh ván bồng bềnh trên sóng. Tấm ván là thần hộ mệnh và tấm ván chỉ đủ sức nâng hai mạng người. Em thì thào bên tai: “Anh ơi, anh phải sống, sống để lo tương lai cho con chúng mình’’.

“Không. Ðừng nói thế em ! cả hai đứa mình cần phải sống. Cơn lốc đã tan rồi, em nhìn kìa, trời bắt đầu chói nắng. Hãy gắng gượng được phút nào hay phút ấy.”

“Anh ơi, hãy thế vào chỗ em trên chiếc ván nầy. Em nhường cho anh phần sống mong manh. Hồn em sẽ ở mãi bên anh, xin Phật Trời phò hộ cho anh và con là phần máu thịt của em. Em đã kiệt sức rồi”.

“Không, không! Anh van em.”…

Anh vừa đặt bé Vân Trang nằm yên trên tấm ván và quay người dự tính nâng em lên thì hỡi ôi, em đã buông tay rồi. Con sóng vô tình vùi lấp xác thân em. Nỗi bàng hoàng bóp thắt trái tim anh, ngất lịm.

Anh tỉnh dậy trong khoang thuyền đánh cá người Nhật. Bé Vân Trang nằm giường bên kia hơi thở còn thoi thóp.

Tình yêu. Ôi, em là Thiên Thần của Tình Yêu. Cả đời em đã dâng hiến tình yêu trong cuộc sống và trước khi về cõi chết!

Chúng mình ra đi cho nhau và cho con. Ánh sáng Tự Do mới ló dạng ở cuối chân trời, vì sức mạnh tình yêu em đã nhường phần sống cho chồng. Em nằm sâu trong lòng biển mà hồn mãi quanh quẩn bên anh. Suốt đời anh mang niềm u uất…
Anh cúi đầu cầu nguyện…

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Share this post