Lệ Hải – Hà Phương Hoài

Lệ Hải – Hà Phương Hoài

Delta và 81 Biệt Cách Nhảy Dù thường lập căn cứ hành quân ở khu gần phi trường để tiện rải quân. Vì vậy luôn luôn có kế hoạch về dân sư vụ. Những nơi mà dân chúng nhiều người thiểu số thì đơn vị thuê mướn họ để làm bao cát hay xây cơ sở phòng vệ. Đây cũng là một cách nâng cao nếp sống cho những người dân suốt đời chỉ quen đốt rẫy làm mùa. Ngoài ra còn có chương trình khám bệnh phát thuốc cho dân làng. Người Kinh có nếp sống vững chãi thì dựng quán xá buôn bán với anh em. Những người lính trẻ xa nhà nếu không vào rừng hay ứng trực, thường rủ nhau lê la tại các quán cà phê dã chiến mới mọc. Nếu quán mà có được một người đẹp thì đến giờ cấm quân chúng nó cũng chưa muốn về. Lắm khi thường vụ căn cứ hay đại đội trưởng phải đi xúc từng đứa.

Trong đợt hành quân tại Nông Sơn–Đức Dục, Quảng Nam, đơn vị hành quân của Thanh lập căn cứ ngay trong Trung Tâm Kỹ Nghệ An Hòa. Nói là trung tâm kỹ nghệ nhưng thật ra chỉ là những công trình đang xây dở dang từ thời kỳ Đệ Nhất Cộng Hòa với đại dự án kỹ nghệ hóa Khu Nông Sơn. Sau đó vì tình hình an ninh công trình đã bị bỏ dở. Những lều vải hành quân hay cá nhân san sát nằm dưới những cột xi măng cốt sắt cao lêu nghêu như những kiến trúc cổ Hy Lạp tạo thành một hình ảnh tương phản. Binh sĩ vô ra trại tựa hồ như công nhân viên, làm sống lại thời xây dựng khu kỹ nghệ. Phía Nam An Hòa có hàng chục hồ nước trong xanh lớn bé, cây cỏ tươi mát. Xa xa là đuôi dẫy Trường Sơn hùng vĩ. Phía bắc là giòng sông Thu Bồn uốn mình dưới đáy vực sâu thăm thẳm có ngàn cây bao bọc chạy dài từ Đông sang Tây với linh khí “Sơn cao, thủy tình”. Đáng lẽ ra đây phải là đất giàu có, thịnh vượng. Nhưng ngược lại dân nghèo, và sống trong cảnh quạnh hiu vì gần như cách biệt với thế giới bên ngoài.

Vào đầu năm 1969 không khí chiến tranh tại khu Nông Sơn trở nên sôi động đã tạo nhiều món ăn chơi hàng ngày cho Delta và Tiểu Đoàn 81/BCND. Các toán Delta vào rừng liên tục. Vì địa thế ở đây rừng rậm, cây cao chót vót cho nên các toán phải xài sling để thấm nhập hay triệt xuất.

Bất ngờ, có một toán được bốc khẩn cấp về căn cứ. Toán viên đeo tòn teng trên trực thăng trở về sau chỉ một ngày thám sát trong vùng địch. Toán bị lộ và địch bám sát ráo riết đã phải chạy tới chiều mới đến chỗ an toàn để được bốc. Anh Cả Huấn và Vũ Xuân Thông của “Người Tình Không Chân Dung”, trưởng Ban 3 Delta, đích thân ra tận bãi đáp đón anh em về.

Trực thăng Hover [bay đứng trên trời] cho toán viên tuột xuống bãi đáp. Thầy trò ôm nhau mừng rỡ, mọi toán viên được bốc và triệt xuất an toàn dù phải qua một trận bôn tẩu, vừa chạy vừa đánh kịch liệt với một đơn vị cấp tiểu đoàn chính quy Bắc Việt khi rút lui ra bãi đáp. Riêng Doãn, toán trưởng bị trúng đạn ở chân khi đang bay lơ lửng. Doãn sau khi gỡ khoen chữ D để đáp xuống đất nhưng đứng không vững, anh ngã xoài trên cỏ. Thông chạy lại đỡ và thấy ống quần trái của Doãn có máu, hỏi:

– Cậu bị trúng đạn hả?

Doãn bình tĩnh nói:

-Vâng nhưng không đáng kể?

Thông la toáng lên:

– Y tá trực đâu!

Có tiếng dạ từ trong đám binh sĩ đang ngồi trên phi đạo chờ bốc vào rừng. Đạo, y tá của Đại Đội 2 xách túi cứu thương chạy tới săn sóc cho Doãn:

– Trình đại úy, nhẹ thôi. Không chạm xương. Viên đạn chỉ sướt qua thôi.

Anh Cả Huấn nói:

– Anh lo cho nó về y viện Quân Đoàn ở Đà Nẵng ngay.

Doãn ôm chân nói:

– Em không sao đâu, băng bó vết thương ít hôm thì khỏi ngay.

– Thôi thì để tùy Bác Sĩ Ý quyết định! Anh Cả Huấn giọng cảm động.

Trong khi đó từ phía lều y xá đã có người xách băng ca chạy ra khiêng Doãn chạy như bay về lều y xá.

Chuyện nhỏ chưa xong đã có chuyện khác. Cố vấn Mỹ từ trong lều ra phi đạo gặp Thiếu Tá Huấn báo có một chiếc trực thăng bị trúng đạn phòng không của địch, bắt buộc phải đáp khẩn cấp ở một nơi nào đó.

Đại Đội 2 đang nằm ứng trực được lệnh vào vùng máy bay rớt để cứu phi công. Thông kêu đại đội 5 ra bãi đáp nằm chờ lên đường tiếp ứng, nếu Đại Đội 2 chạm địch mạnh. Mọi người chạy lăng xăng. Những người bạn Mỹ đang điều động các phi tuần phản lực thường trực tuần thám trên nền trời vùng I, oanh kích vào địa điểm toán vừa được triệt xuất. Khi phi tuần F5 oanh kích xong và vừa ra khỏi vùng “nóng” thì Hạm Đội 7 đã pháo vào như mưa bấc. Sau đó B-52 kết thúc chiến trường bằng những thảm bom long trời lở đất.

Doãn còn độc thân. Tính tình bình dị, trầm lặng và rất là nghệ sĩ. Dầu vậy đầu tóc luôn luôn húi cao.

Kỳ hành quân An Hòa nầy Doãn rất hứng thú nhờ một khám phá mới. Nhân lúc đào hố cá nhân thì gặp một lớp đất dẻo giữ chặt lấy lưỡi xẻng. Khi rút xẻng lên mới biết lớp đất dưới là đất sét trắng. Doãn cẩn thận lấy lớp đất sét trắng tinh tuyền đem về lều. Những lúc rỗi rãi anh thường hay ngồi nặn tượng. Doãn không phải là một nhà điêu khắc cũng không phải là người nặn tượng có tài nhưng chàng rất có hứng thú trong việc này. Những tượng nặn được dù đẹp hay xấu, bạn bè thích hay chê không quan trọng đối với Doãn mà đó là niềm vui của Doãn. Khi ngồi nặn tượng thần Vệ Nữ của Hy Lạp, Doãn bỗng có ý niệm nặn Lệ Hải, một giai nhân của đất Xuân Thu, Đức Dục, một thôn sát ngay Khu Kỹ Nghệ An Hòa.

Doãn đã thầm để ý nàng sau lần đầu tiên gặp gỡ tại quán trà Xuân Thu. Vì Lệ Hải là người có nhan sắc kiều mỵ làm cho không biết bao nhiêu là anh hùng của đơn vị hành quân tại đây phải say đắm và thường xuyên ghé quán trà. Khách tìm đến quán để chiêm ngưỡng sắc đẹp của Lệ Hải và tán tỉnh nàng hoặc vì lụy tình. Riêng Doãn thường ngồi yên một góc, nhâm nhi cà phê, với điếu thuốc liên tục cháy trên tay. Không phải Doãn lập dị, mà Doãn chỉ thích ngồi ngắm người đẹp như một người nghệ sĩ chiêm ngưỡng một tác phẩm tuyệt trần. Thế mà Doãn đã lọt được mắt xanh của người đẹp. Không những Lệ Hải mà mẹ nàng cũng quý mến Doãn lắm.

Doãn đã có hôn ước với Diễm ở Sài Gòn cho nên chẳng muốn tạo thêm nhiều rắc rối. Nhưng rồi ngày ngày qua, ngọn lửa tình nhen nhúm một thêm lớn mạnh. Hai người đã đi đến chỗ gắn bó, si mê.

Ngồi trước đống đất sét, Doãn ngồi hình dung lại nét đẹp của người thương.

Hào tới bên cạnh vỗ vai:

– Ê làm gì mà ngồi đực mặt ra vậy? Lại nhớ người đẹp rồi hả? Người nào Lệ Hải hay Diễm?

– Mày phá tao hoài!

– Phá cái nổi gì! Mầy mà không bỏ cái chứng đa tình đó thì có ngày khổ lắm đấy con ạ!

– Khổ thì đã khổ rồi!

– Thôi dẹp ba cục đất sét đó đi. Đi theo bọn tao ra Xuân Thu, Anh Thanh đang chờ mày ở ngoài lộ.

Doãn nghe nói đến đi ra Xuân Thu thì chẳng chút chần chừ, dẹp hết tượng đất. Lấy nón béret đứng dậy theo Hào ra khỏi lều. Giờ nầy buổi trưa nắng chói, quán xá không có ai. Bọn Doãn vừa bước vào, bà mẹ Lệ Hải mừng rỡ nói lớn bằng giọng rất địa phương. Cái giọng Quảng Nam đặc biệt mà những người trong Nam ra, lúc đầu có thể chẳng hiểu họ nói gì!

– Lẹ Hởi! Có mấy eng Lơi Hở re nì con ơi!

Có tiếng từ đàng sau nhà vọng vào:

– Ai vậy má?

– Là ngừi đã lèm cho mi mấy hơm ni leo đeo sớn séc như gè méc đe chứ ai mô!

Vừa nghe mẹ nói như vậy, Lệ Hải vội vã từ nhà sau bước lên.

– Chào anh Thanh, Anh Hào.

Ngó qua Doãn, Lệ Hải nhằn khẽ:

– Làm gì tới giờ nầy mới ra!

Hào nói ngay:

– Muốn nó ra sớm thì phải hối lộ tụi nầy.

Biết mình bị hố, Lệ Hải nguýt dài Hào một cái rồi toan quay người đi vô nhà bếp. Thanh nói ngay:

– Định trốn hả. Không cho tụi nầy uống nước sao?

Quay lại nhìn Thanh, người con gái làm cho một dây:

– Để em đi pha nước. Anh Thanh cà phê đen ít đường, anh Hào cà phê thật sánh nhiều sữa. Còn cái ông đó cà phê không đường không sữa!

Hào pha trò:

– Gớm sao mà thuộc lòng thế. Nếu không có thằng Doãn cô có nhớ được như vậy không?

Lệ Hải lại lườm Hào một cái nữa, rồi đi thẳng vô bếp. Độ mười lăm phút sau thì nàng bưng cà phê ra.

Trong lúc ba người nhâm nhi cà phê thì Lệ Hải ở trong bếp giúp mẹ lo cơm chiều cho thực khách. Hào thấy Doãn ngồi lặng thinh, điếu thuốc nầy nối tiếp điếu kia, hắn cằn nhằn bạn:

– Cái thằng Doãn nầy chắc nó sống bằng cà phê đắng và thuốc lá. Nó hít khói còn nhiều hơn nó thở không khí. Bớt hút đi con để dành tiền còn dắt nàng về Dinh.

Thanh bồi thêm:

– Có gì đâu mà ngạc nhiên! Nó mết nàng quá rồi. Ngồi đây mà hồn nó ở dưới bếp. Nó cố lấy khói để che đậy tâm tư của nó đó!

Doãn vẫn ngồi lặng thinh. Lặng thinh có nghĩa là mặc nhiên chấp nhận. Hình ảnh của Diễm và Lệ Hải lại hiện ra trước mặt Doãn. Một người với nét đẹp của sửa soạn, của tân thời. Tính tình dịu dàng nhưng hay nũng nịu, lắm khi Doãn phải chiều đến hụt hơi. Một người có một sắc đẹp của tự nhiên, hai má lúm đồng tiền. Nụ cười điểm thêm chiếc răng khểnh làm cho nàng càng duyên dáng hơn. Tính tình lại quá chất phác thật dễ yêu. Biết chọn ai bây giờ. Thật ra, từ ngày cha mẹ hỏi Diễm cho chàng, Doãn chưa bao giờ có những phút nhớ Diễm như đã nhớ Lệ Hải.

Lệ Hải từ dưới bếp lên:

– Các anh có thể cho em lên xóm trên được không?

Chứng tỏ mình là một người anh biết điều, Thanh quay qua Doãn đề nghị:

– Chú lấy xe đưa nàng một tí đi. Tụi nầy ngồi chờ đám Thinh, Bình và Miên ở đây.

Lệ Hải nhìn Thanh biết ơn:

– Cám ơn anh Thanh. Anh tốt thiệt!

– Chà! Để cho hai người đi với nhau thì tốt, bằng không thì xấu chứ gì? Hào nói xóc.

– Ai mà có ý như vậy đâu. Anh Hào chỉ thích nói ác cho người ta!

Thanh đưa chìa khóa xe cho Doãn và dặn:

– Lái cẩn thận. Cậu chưa đến đợt trực toán phải không?

– Không, đang được nghỉ xả hơi!

– Thôi đi chơi vui vẻ.

Hai người đi ra cửa. Doãn hỏi Lệ Hải:

– Em muốn đi đâu?

– Đi đâu tùy anh!

– Ủa! Chứ không phải đi lên xóm trên sao?

– Ừa! Đi lên xóm trên là ra ngoài khu Bách Hồ. Em muốn nói chuyện với anh nhưng, trước mặt mọi người em mắc nghẹn nói không được. May là bây giờ có mấy phút riêng tư với anh.

Doãn cho xe chạy về hướng Nam để lên khu có nhiều hồ, leo lên đồi cao để nhìn xuống tổng thể của Bách Hồ, nước trong xanh thơ mộng. Hai người xuống xe, đến ngồi dưới bóng râm của một cây chơ vơ giữa trời. Lệ Hải ghé đầu dựa vào vai Doãn. Mùi thơm tự nhiên của người con gái mới lớn tạo cho Doãn một cảm giác lâng lâng. Doãn đặt một chiếc hôn lên làn tóc dịu dàng của nàng. Họ ngồi tựa đầu vào nhau lâu lắm chẳng nói một lời nào. Xa xa những hồ nước trong xanh dưới trũng như những tấm gương khổng lồ thu hút cả cây xanh và vòm trời cao mây trắng xuống tận đáy. Chỗ của hai người ngồi còn cách xa hồ nhưng chính là nơi có góc nhìn tổng thể đẹp tuyệt trần. Hai người vẫn yên lặng. Cái yên lặng tình tứ thơ mộng. Doãn định lên tiếng nhưng rồi lại tiếc rẻ cái yên lặng tuyệt vời. Tay của Doãn ôm lấy bờ vai của nàng rồi siết mạnh. Hình như có tiếng rên khe khẽ. Lệ Hải toan gỡ bàn tay phải của Doãn trên gò ngực căng tròn của nàng. Hơi thở của nàng trở nên dồn dập. Tim đập mạnh. Doãn thấy mãi mà nàng chẳng nói gì mới lên tiếng hỏi:

– Sao em định nói gì với anh hả?

Lệ Hải âu yếm nhìn Doãn trả lời:

– Thì chẳng nói từ hồi nãy giờ sao? Thật ra em nghe anh bị thương nhưng thấy anh đi đứng tự nhiên ở trong quán làm em ngập ngừng không dám hỏi.

– Bị thương thì có, nhưng nhẹ thôi. Nằm dưỡng bệnh ba ngày vết thương cũng sắp lành rồi.

– Hôm nọ anh Bình cho em biết anh bị thương làm em sợ điếng hồn. Mà cái anh đó cũng ác lắm, không chịu nói rõ tình trạng ra sao. Em phải đi hỏi người khác; bị người ta chọc quê quá chừng chừng. Em bắt đền anh đó!

– Anh bắt đền em bằng một cái hôn được không?

– Muốn lợi dụng hả?

Dù nói vậy nhưng Lệ Hải quay qua Doãn nhắm mắt ngước lên chờ. Doãn cúi xuống đặt môi mình lên môi người yêu. Lệ Hải hai tay ôm chặt Doãn tận hưởng cái hôn nồng cháy. Hai người siết chặt lấy nhau như hai luồng điện âm dương gặp nhau. Như nước ở trong Bách Hồ là nước từ suối trên đồi cao đổ xuống, nhiệt lượng từ trong người của Doãn tiếp tục dồn vào Lệ Hải. Người con gái đang tràn đầy nhựa sống như chắp cánh bay cao. Ngôn ngữ trong lúc nầy trở nên vô nghĩa. Thời gian như ngừng trôi giữa đôi tình nhân.

Mặt trời đã xế, Doãn nói:

– Anh phải về trả xe cho anh Thanh, tụi anh không thể vắng mặt lâu ở đơn vị được.

– Ngồi với em thêm một chút nữa đi, các anh đến đây cũng đã hơn tháng. Rồi bao giờ anh phải xa em, không biết chừng nào ta mới gặp nhau lại?

– Đời lính chiến có gì là vững chắc đâu? Nay ở mai đi. Anh sẽ trở lại với tình em!

– Cám ơn anh đã nghĩ đến điều đó. Anh nói đúng, đời lính chiến có gì vững chắc đâu? Nhưng chắc chắn là em sẽ nhớ anh. Mãi mãi.

Đúng như lời của Doãn nói “nay ở mai đi”. Ngay chiều hôm đó, đơn vị có lệnh triệt xuất vì mục tiêu địch đã được xác định. Sư Đoàn 1 Không Kỵ Hoa Kỳ hôm qua đổ quân vào nơi mà toán của Doãn đã chạm địch.

Buổi sáng hôm sau, Khu Kỹ Nghệ An Hòa trở lại với sự tĩnh mịch cố hữu của những ngày tháng qua. Những cột bê tông đang xây dở nửa chừng. Những lều trại san sát ngày hôm trước đã biến mất trên nền đất có pha nhiều đất sét trắng. Cũng như mọi khi, buổi sáng ngủ dậy người con gái có tên là Lệ Hải ra trước nhà đứng nhìn về Khu Kỹ Nghệ An Hòa để trông đợi người yêu, nhưng mọi sự đều vắng lặng. Trước mặt nàng chỉ là cảnh buồn hiu. Những gì xảy ra trong những ngày qua như là một giấc mơ. Có một điều rất hiện hữu: Thực phẩm mẹ nàng chuẩn bị cho ngày hôm nay sẽ không có người ăn. Ly cà phê đắng không đường sẽ không có người uống và chẳng có ai làm đầy chiếc gạt tàn thuốc có hình quả tim! Không ai để trao cho nàng nụ hôn nồng cháy dưới gốc cây đứng trơ vơ trên đồi cao nhìn xuống khu Bách Hồ? Giòng sông Thu Bồn vẫn mãi lững lờ trôi như hy vọng nàng. Ở một ngày hội ngộ với người tình.

Hà Phương Hoài – Trầm Bay 10

Share this post