Lời Chào Giã Biệt – Hồ Đắc Điền

Lời Chào Giã Biệt – Hồ Đắc Điền

Rabindranath Tagore, hay Rabindranath Thakur, (6 tháng 5 năm 1861 – 7 tháng 8 năm 1941) là một nhà thơ Bengal, triết gia Bà La Môn và nhà dân tộc chủ nghĩa được trao Giải Nobel Văn học năm 1913, trở thành người Châu Á đầu tiên đoạt giải Nobel.

Tagore sinh tại Kolkata, Tây Bengal, Ấn Độ trong một gia đình trí thức truyền thống ở nhiều lĩnh vực. Bấy giờ, Calcutta là trung tâm giới trí thức của Ấn Độ. Có rất nhiều nhà văn, học giả, kịch tác gia… thường xuyên đến nhà Tagore để đàm luận vấn đề, tổ chức hòa nhạc, diễn kịch… Cha ông là Debendranath Tagore, một nhà triết học và hoạt động xã hội nổi tiếng, từ lâu ông muốn con mình trở thành luật sư nhưng Tagore không thích. Dù sao thì Tagore được hun đúc trong một môi trường văn hóa rất ưu việt. Khi đi học, cậu được học tất cả trên mọi lĩnh vực nhưng cậu thích nhất thơ ca, tiểu thuyết và kịch.

Tagore rất nhạy cảm với các sự kiện thế giới xảy ra trong thời đại của mình và biểu hiện niềm đau cũng như nỗi thất vọng đối với chiến tranh. Ông luôn khao khát nền hoà bình cho thế giới.

Các chuyến đi vòng quanh thế giới (Tagore từng tới Việt Nam) của Tagore đã mài dũa sự am hiểu các đặc trưng đa dạng của ông về các nền văn minh và dân tộc. Ông được xem là thí dụ điển hình cho sự kết hợp tinh tế của phương Đông và phương Tây trong văn chương.

Tagore mất ngày 07 tháng 8, 1941 tại Kolkata, Ấn Độ.

FAREWELL

Tác giả: Rabindranath Tagore
Chuyển ngữ: Hồ Đắc Điền

I have got my leave. Bid me farewell , my brothers
I bow to you all and take my departure.

Here I give back the keys of my door
and I give up all claims to my house
I only ask for last kind words from you.

We were neighbors for long,
but I received more than I could give.
Now the day has dawned
and the lamp that lit my dark corner is out.
A summons has come and I am ready for my journey.

LỜI CHÀO GIÃ BIỆT

Đã được phép giờ tôi xin từ giã
Cúi đầu chào để bái biệt anh em
Chúc tôi đi luôn chân cứng đá mềm
Khi thượng lộ được bình an may mắn

Cả căn nhà tôi cũng không màng đến
Chìa khóa đây xin gửi lại cố tri
Tôi chỉ cần trong giây phút phân ly
Bạn cho tôi một vài lời thương mến

Bấy lâu nay mình có tình hàng xóm
Tôi nhận nhiều cho lại chẳng bao nhiêu
Rạng đông lên sau đêm tối tiêu điều
Trong góc tối ngọn đèn kia cũng tắt

Có lệnh trên mời tôi đi trình diện
Chuyện hầu tòa đại sự chứ chẳng chơi
Sẵn sàng rồi nhanh chậm cũng đến nơi
Phải lên đường dù không ai đưa tiễn

Share this post