Lời Tự Thú – Đinh Văn Tiến Hùng

Lời Tự Thú – Đinh Văn Tiến Hùng

*Còn trời, còn nước, còn non,
Còn Sông Núi đó ta còn đứng đây,
Năm năm, tháng tháng vơi đầy,
Xót về Quê Mẹ từng ngày tang thương,
Lòng luôn khắc khoải sầu vương,
Nguyện cầu mong sớm Quê Hương thanh bình.

Tôi viết những dòng này khi giá lạnh mùa đông đang tràn ngập cả bầu trời và tâm hồn tôi nữa. Nhìn từng đợt tuyết rơi qua khung cửa mờ ảo, những tâm tư khó tả dâng đầy lòng tôi.

Mùa xuân đang về trên Quê Hương tôi và mùa đông cuộc đời cũng đang đến với mình trên xứ lạ quê người. Tôi ngồi trên tầng lầu cao nhìn xuống như con chim ngập ngừng muốn rời tổ nhưng không biết chọn hướng nào, vì hướng nào cũng mịt mù tuyết rơi trắng xóa.

Ngày tháng nơi đây qua rất mau. Cuộc sống phải đuổi kịp thời gian nếu không sẽ bị đào thải. Tôi phải bắt đầu nhập cuộc ngay. Nhưng bắt đầu từ đâu và bằng cách nào với hai bàn tay trắng, với khối óc và thân xác mỏi mòn?

Tôi còn nhớ lời người bạn thân đêm trước ngày lên đường rời xa tổ quốc khi hai đứa ngồi ngoài mái hiên dưới ánh đèn mờ nhạt: “Tao chơi với mày đã lâu rất hiểu và thông cảm hoàn cảnh mày. Nhưng tao khuyên mày sang bên ấy hãy gác lại tất cả để lo sinh kế cho gia đình, thận trọng tham gia một tổ chức nào không khéo bị lợi dụng và cũng đừng bày đặt viết lách thơ thẩn làm gì nữa. Cả cuộc đời mày vẫn cứ long đong lận đận. Thôi nghe lời tao đi!“.

Tôi mỉm cười công nhận lời thằng bạn nói đúng. Hai phần ba cuộc đời tôi đã chẳng tạo nên được sự nghiệp gì, dù đã có dịp cờ đến tay nhưng không biết phất hay không muốn phất. Tôi lận đận một mình từ nhỏ kéo theo cả gia đình suốt hai mươi năm chẳng có gì tích lũy. Nếu nói rằng mình thiếu tài “kinh bang tế thế” cũng đúng. Nếu đổ cho “số mệnh” lại càng đúng hơn.

Những ý nghĩ ấy cứ theo đuổi tôi suốt cả cuộc đời, nên tôi rất bình thản khi đặt chân lên miền đất tự do này. Đúng là tự do thật vì ai có nếp sống riêng của người ấy, chẳng cần quan tâm đến những người quanh mình đang làm gì và nghĩ gì. Tôi cũng đang bị cuốn theo cuộc sống đó, nhưng lại tưởng mình vẫn đứng ngoài. Tôi nhìn những sinh hoạt cộng đồng với con mắt bàng quan xa lạ. Rồi tôi gặp lại những người bạn đã từng đứng chung một chiến tuyến năm nào. Các anh đã có may mắn hơn tôi sống trên đất nước này đã 9, 10 năm qua. Người thì thành đạt về tiền bạc, người đã thành công trong việc học hành. Nói chung họ đã ổn định được cuộc sống và hội nhập vào xã hội Mỹ một cách xuôi chèo mát mái. Một anh rất tự hào vì đã thành công về tiền bạc nhìn tôi bằng con mắt thương hại cho một người đến chậm uống nước đục: “Quân ạ, anh phải xuống đường nhập cuộc ngay đi kẻo không còn kịp nữa, hai phần ba cuộc đời chỉ còn lại sau lưng 10, 15 năm nữa thôi.” Thú thật anh đã làm tôi bối rối và thấy mình già đi rất nhiều.

Cuộc đời giống như một đỉnh núi mà tôi đã hăm hở leo lên suốt quãng đời tuổi trẻ, để rồi giờ đây tôi lại đang lầm lũi đổ dốc dưới ánh nắng chiều nhạt dần.

Rồi tôi gặp H, một người mà tôi thấy gần gũi mình hơn vì anh có cùng quan điểm và sở thích giống tôi. Anh cũng trạc tuổi tôi nhưng tâm hồn trẻ trung hơn tôi nhiều. Sống trên đất Mỹ hơn 10 năm nhưng lại giống tôi mới qua đây mấy tháng. Anh tham gia nhiều sinh hoạt cộng đồng và luôn di chuyển đây đó với cây đàn và những chồng sách báo.

Một lần theo anh đi sinh hoạt và trở về lúc gần 1 giờ sáng. Xoay nhẹ ổ khóa vào nhà, tôi nhìn thấy vợ và con gái vẫn còn thức đang cặm cụi dưới ánh đèn mờ nhạt, may từng đường kim mũi chỉ để kiếm sống qua ngày nơi đất lạ xứ người. Tôi thấy mình bối rối như người vừa phạm tội. Có lần tôi đã đem ý nghĩ này chia xẻ với anh, anh trả lời “Cứ từ từ, tuỳ theo từng hoàn cảnh sống mà đóng góp và hội nhập. Mình hơn 10 năm nay đã quen dần rồi không dứt được, bỏ là như thấy thiếu và nhớ. Chỉ có tình đồng bào và quê hương mới làm tâm hồn mình ấm lại nơi xứ người. Rồi anh sẽ thấy”.

Đúng tôi đã thấy nhiều người đang làm một việc gì đó mà họ đã chứng minh qua cuộc sống. Tôi cũng đã gặp một số người thành công trên cả hai lãnh vực học hành và kinh tế. Họ có đủ điều kiện để sống cuộc đời thoải mái an nhàn, nhưng họ lại bận rộn ngược xuôi đây đó trong nhiều sinh hoạt cộng đồng, tự túc lo việc di chuyển, không có ngày nghỉ cuối tuần. Nhiều người nhìn vào họ nghi ngờ đặt câu hỏi: “Những người này đang làm gì và với mục đích gì?”. Phải chăng họ đang chờ tình hình chính trị Việt Nam biến chuyển hay đợi nước đục thả câu, hướng theo chiều gió để kiếm chút đỉnh chung? Phải chăng họ là những chính khách xa lông dư tiền thừa bạc, đang đóng vai một mạnh thường quân để trang trí tô quét thêm cho đẹp đời mình?“. Những trăn trở xao động lòng mình…

Những thái độ của nhiều cuộc sống khác nhau, những ngộ nhận của nhiều nhận xét khác nhau nhưng thật giả rồi sẽ phân biệt và chân lý vẫn là chân lý.

Vì chính tôi đã từng thấy nhiều tập thể hay cá nhân tranh đấu cho màu cờ tổ quốc được ngạo nghễ tung bay trên bầu trời tự do này. Tôi biết nhiều đoàn thể đã tổ chức để mọi người tham gia kỷ niệm những ngày truyền thống dân tộc như Tết Nguyên Đán, Giỗ Tổ Hùng Vương, ngày Quân Lực VNCH 19/6, Quốc Hận 30/4…

Từ những hoạt động cá nhân hay những sinh hoạt cộng đồng tôi thấy tình Quê Hương mình vẫn còn đây, văn hóa, phong tục, truyền thống, dân tộc còn đây, nhưng tại Đất Nước hiện nay dưới chế độ độc tài Cộng Sản đang bị tha hóa dần rồi sẽ ra sao!
.
Nhìn người lại nhớ đến ta. Xuất thân là người lính chiến cũng như bao nhiêu người lính chiến khác, chúng ta đã dâng hiến cả tuổi trẻ, cả tương lai ước vọng đời mình cho quê hương. Vì trong bất cứ một cuộc chiến nào người lính cũng là người chịu hy sinh gian khổ nhiều nhất và kết thúc cuộc chiến người lính lại là người chịu thiệt thòi nhất. Chúng ta đã chứng minh cụ thể điều này qua thân phận và cuộc sống của chính mình hiện nay. Nhưng không lẽ những năm tháng cuối của cuộc đời ta lại buông xuôi, trốn chạy để nhìn thấy thế hệ sau ta đang đi vào đường mòn ngõ cụt của bọn Cộng Sản Việt Nam với những tang thương tủi hận…

Đưa ra câu hỏi không ngoài mục đích chúng ta phải tìm được câu giải đáp và Lời Tự Thú phải trở thành một quyết tâm.

Đinh Văn Tiến Hùng

(Trích Nhật Ký Người Lính VNCH Những Ngày Đầu Trên Đất Mỹ)

Share this post

One thought on “Lời Tự Thú – Đinh Văn Tiến Hùng

  1. Lời tráng sĩ

    Thuở xa xưa người tráng sĩ lên đường
    Dẹp hung bạo, giặc thù yên đất nước
    Chẳng lợi danh tâm cao cả sáng ngời
    Vì đất nước vì muôn dân thống khổ

    Đất nước yên người tráng sĩ quay về
    Sống yên vui nơi thôn trang tĩnh mịch
    Lấy chính đạo làm gương cho hậu duệ
    Lấy bút nghiên dạy đạo lý làm người

    Người chiến sĩ thời bây giờ cũng thế
    Cuộc thắng thua vận nước có ai ngờ
    Đành thất thế cờ hàng buông tay súng
    Nuốt tủi hận nhốt mình trong tù ngục

    Muốn góp tay xây dựng lại cơ đồ
    Nhưng giặc đỏ hung hăng loài bán nước
    Gom thâu cả giang sơn vào một mối
    Dâng cho Tàu làm Thái thú phương Nam

    Người chiến sĩ xa quê hương đất nước
    Nhưng tâm khảm cùng đồng hành dân tộc
    Chí kiên cường sẽ quật khởi nay mai
    Đuổi thù trong dẹp tan loài giặc Hán

    Đường vạn dặm cô đơn đôi khi nghĩ
    Có ai cùng tâm huyết kết đôi tay
    Kẻ hậu duệ có ai hay ai biết
    Chiến sĩ cô đơn vai nặng hành trang

    Bạn đồng đội nghe đôi lời tôi tỏ
    Vạn sự đời cũng phải khởi đầu nan
    Từng bước một sẽ tiến về phía trước
    Đã lên đường đích đến một ngày mai

    Chính nghĩa sáng ngời sức sống toàn dân
    Sẽ bùng phát khi thời cơ ập đến
    Như lửa sôi từ núi cao đổ xuống
    Như biển trào lúc cuồng nộ phong ba

    Một đời người đầy chí cao hoài bão
    Dâng tất cả tinh anh cho đất nước
    Hết sức mình tay trắng sẽ reo vui
    Hồn thanh thản là khí thiêng tổ quốc!

    Đặng Quang Chính
    31.07.2017
    09:05