Luật Sharia – Danh Sách Rules Chính – Sưu Tầm

Luật Sharia là luật của đạo Hồi. Các Sharia (cũng đánh vần Sharia h hoặc Shari’a) luật được hình thành từ những hành động và lời nói của Muhammad, được gọi là “Sunnah” và Kinh Qur’an, mà ông viết ra. Luật Sharia tự nó không thể được thay đổi, nhưng việc giải thích luật Sharia, được gọi là “figh” bởi Imam được trao nhiều quyền hơn (xem Hitler và Hồi Giáo).

Là một hệ thống pháp luật, luật Sharia là khá rộng. Trong khi các hệ thống pháp luật khác quy định các hành vi công cộng, thì luật Sharia quy định hành vi công cộng, hành vi cá nhân và thậm chí cả những niềm tin có tính cách riêng tư. Trong tất cả các hệ thống pháp lý trong thế giới ngày nay, luật Sharia là xâm nhập nhất và hạn chế nhất, đặc biệt là đối với phụ nữ. Theo luật Sharia:

• Trộm cắp là bị trừng phạt bằng cách cắt cụt bàn tay phải.
• Chỉ trích hay phủ nhận bất kỳ một phần của Kinh Qur’an là bị trừng phạt bằng cái chết.
• Chỉ trích Muhammad hay phủ nhận rằng ông là một nhà tiên tri sẽ bị trừng phạt bằng cái chết.
• Chỉ trích hay phủ nhận Allah, vị thần của đạo Hồi sẽ bị trừng phạt bằng cái chết.
• Một người Hồi Giáo muốn bỏ đạo thành một người phi Hồi Giáo sẽ bị trừng phạt bằng cái chết.
• Một người không phải Hồi Giáo dẫn dắt một người Hồi Giáo bỏ đạo Hồi sẽ bị trừng phạt bằng cái chết.
• Một người đàn ông phi Hồi Giáo kết hôn với một phụ nữ Hồi Giáo sẽ bị trừng phạt bằng cái chết.
• Một người đàn ông có thể cưới một cô gái trẻ và có thể kết hôn với cô gái khi cô mới có 9 tuổi .
• Âm vật của phụ nữ nên được cắt bỏ ( Muhammad lời dạy của Book 41, Kitab al-Adab, Hadith 5251).
• Một người phụ nữ có thể có 1 người chồng, trong lúc người chồng có thể có đến 4 bà vợ; Muhammad có thể có nhiều hơn.
• Một người đàn ông có thể đánh vợ nếu cho là bất phục tùng.
• Một người đàn ông có thể đơn phương ly dị vợ; trong khi một người phụ nữ phải cần sự đồng ý của chồng để ly dị.
• Một người vợ đã ly dị mất quyền giám hộ tất cả trẻ em trên 6 tuổi hoặc khi họ vượt quá số tuổi đó.
• Lời khai của bốn nhân chứng nam được yêu cầu để chứng minh tội hiếp dâm một phụ nữ.
• Một người phụ nữ đã bị hiếp dâm không thể làm chứng tại tòa án chống lại kẻ hãm hiếp mình (s).
• chứng của người phụ nữ trong tòa án, cho phép trong trường hợp tài sản, mang ½ trọng lượng của một con người.
• Một người thừa kế nữ thừa kế một nửa của những gì một người thừa kế nam thừa kế.
• Một người phụ nữ không thể lái xe một chiếc xe, vì nó dẫn đến fitnah (biến động).
• Một người phụ nữ không thể nói chuyện một mình với một người đàn ông là những người không phải là chồng hoặc người thân của mình.
• Thịt ăn phải đến từ động vật đã bị hy sinh để dâng cho Allah – tức là, là ” Halal “.
• Hồi Giáo nên tham gia vào Taqiyya và nói dối với người ngoài Hồi Giáo để làm lợi cho Hồi Giáo.

Lá thư chân tình của một bác sĩ Hồi Giáo

Tác giả bài viết dưới tiêu đề “Từ đáy lòng của một người Hồi Giáo chân thực” là Bác Sĩ Tawfik Hamid, một nhà thông thái Ai cập với bằng cấp y sĩ nội khoa và bằng cao học tâm lý nhận thức và kỹ thuật giáo dục.

From the heart of a Muslim

Từ đáy lòng của một người Hồi Giáo chân thực.

Tôi được sinh ra là người Hồi Giáo và đã sống suốt cuộc đời như một tín đồ Hồi Giáo.

Sau những cuộc tấn công khủng bố man rợ khắp nơi trên thế giới của hành tinh này qua bàn tay của những anh em Hồi Giáo của tôi, và sau quá nhiều hành vi bạo lực của những tín đồ Hồi Giáo ở nhiều nơi trên thế giới, tôi – một người Hồi Giáo và là một con người, cảm thấy có trách nhiệm nói lên và kể ra sự thật để bảo vệ cho thế giới, kể cả người Hồi Giáo, tránh khỏi một tai họa có thể thấy trước và một trận chiến giữa các nền văn minh.

Tôi phải thừa nhận rằng giáo huấn hiện hành của Hồi Giáo kích động bạo lực và sự thù ghét đối với những người không phải là tín đồ Hồi Giáo.

Chúng ta, những người Hồi Giáo là những kẻ cần phải thay đổi.

Cho đến nay, chúng ta vẫn chấp nhận chế độ đa thê, sự bạo hành thể xác của bọn đàn ông đánh đập người phụ nữ và sự tử hình đối với những người bỏ đạo Hồi để qua các tôn giáo khác.

Chúng ta chưa từng bao giờ có được một lập trường rõ ràng và vững chắc chống lại quan niệm về nạn nô lệ hoặc chiến tranh, chống lại phương thức truyền bá đạo chúng ta bằng cách chế ngự những kẻ khác vào đạo Hồi và buộc họ phải trả một loại thuế nhục nhả gọi là Jizia. Chúng ta đòi người khác phải tôn trọng tôn giáo của chúng ta, trong khi chúng ta lúc nào cũng chửi lớn (bằng tiếng Ả Rập) những kẻ ngoại đạo trong những buổi cầu nguyện vào ngày thứ Sáu trong các thánh thất Hồi Giáo.

Chúng ta phát ra thông điệp nào cho con cháu của chúng ta khi chúng ta gọi những người Do Thái là “đồ hậu sinh của loài heo khỉ” ? [dù rằng người Ả Rập và người Do Thái đều là hậu duệ của ông Abraham]! Phải chăng đó là một thông điệp của tình thương và hòa bình, hay là một thông điệp của sự thù hận?

Tôi đã từng đi vào nhà thờ và các hội đường ở đó họ đang cầu nguyện cho những người Hồi Giáo. Trong khi đó thì mọi lúc chúng ta đều nguyền rủa họ, và dạy cho những thế hệ con cháu chúng ta phải gọi họ là “bọn bất trung” và thù ghét họ.

Chúng ta lập tức nhảy cửng lên theo “phản xạ của đầu gối” một cách tự động để bào chữa cho Tiên Tri Mohammed khi có ai đó tố giác ông ta là kẻ thích ấu dâm trong khi chúng ta lại hãnh diện về câu chuyện trong sách đạo Hồi của chúng ta kể rằng ông ấy đã cưới một bé gái bảy tuổi (tên là Aisha) làm vợ khi ông ta đã ngoài 50 tuổi.

Tôi cảm thấy buồn khi nói rằng nhiều người, nếu không phải là hầu hết chúng ta, đều hân hoan trong vui sướng sau vụ 9/11 và sau nhiều vụ tấn công khủng bố khác. Trước mặt truyền thông thì người Hồi Giáo tố giác những vụ tấn công đó, nhưng chúng ta lại khoan dung cho nhũng kẻ khủng bố Hồi Giáo đó và có thiện cảm với lý tưởng của họ. Đến nay thì những vị đỉnh cao “lừng danh” trong giáo quyền đã không hề ban bố một Fatwa hay là một thông báo tôn giáo nào để tuyên bố rằng Bin Laden là một tên lạc đạo, trong khi đó thì nhà văn Rushdie lại bị tuyên bố là tên lạc đạo cần phải giết chết chiếu theo luật Sharia của Hồi Giáo chỉ vì ông ta viết ra một cuốn sách chỉ trích đạo Hồi.

Những người Hồi Giáo đã biểu tình để đòi quyền được đạo đức hơn là những gì họ đã có tại Pháp, biểu tình đó là để chống lại lịnh cấm choàng khăn trùm đầu Hejab, nhưng chúng ta đã không biểu tình với một niềm đam mê như thế đối với một số quá lớn những vụ ám sát khủng bố.

Chính sự im lặng tuyệt đối của chúng ta đối với những kẻ khủng bố đã khiến chúng có thêm năng lực để tiếp tục thực hiện những hành vi xấu xa của chúng.

Chúng ta, những người Hồi Giáo phải chấm dứt mang cái nguyên nhân gây ra các khó khăn của chúng ta gán lên đầu người khác hoặc lên sự xung đột giữa Do Thái và Palestine. Đây là một vấn đề lương thiện khi xác nhận rằng nước Do Thái là ánh sáng duy nhất của sự dân chủ, của văn minh, của nhân quyền trong khối các quốc gia Trung Đông.

Chúng ta đã xua đuổi những người Do Thái ra khỏi hầu hết các xứ Á rập mà không chút bồi thường hoặc thương xót để biến họ thành những “người Do Thái vô quê hương” trong khi đó thì nước Do Thái đã chấp nhận cho hơn một triệu người Á Rập được sống trong lòng của họ, xem họ như những công dân Do Thái để họ được hưởng đầy đủ quyền lợi của con người.

Ở nước Do Thái, những phụ nữ Á rập không thể bị đánh đập một cách hợp pháp bởi bọn đàn ông, và mọi người đều có thể thay đổi niềm tin của họ mà không sợ bị kết án tử hình bởi luật “lạc đạo” của Hồi Giáo, trong khi đó trong thế giới của Hồi Giáo, không một ai được hưởng một cái gì trong những quyền lợi đó.

Tôi đồng ý là những người dân Palestine đang đau khổ, nhưng họ đau khổ là vì những kẽ lãnh đạo của họ hư hỏng chứ không phải vì Do Thái.
Thật hiếm thấy những người Ả Rập đang sống tại Do Thái bỏ ra đi để về sống trong những nước Á rập. Ngược lại chúng tôi thấy hàng ngàn người dân Palestine vui sướng đi lao động tại nước Do Thái là “kẻ thù của họ”. Nếu nước Do Thái đối xử tàn tệ với người Ả Rập như có kẻ đã rêu rao, thì hẳn chúng ta sẽ thấy được một hiện tượng trái ngược lại.

Chúng ta, những người Hồi Giáo, cần phải gánh vác những nan đề của chúng ta và đối mặt với chúng. Chỉ có lúc đó chúng ta mới có thể giải quyết được vấn nạn để bắt đầu một kỷ nguyên mới sống trong hòa hợp với tình nhân loại của con người.

Những vị lãnh đạo tôn giáo phải chứng minh một lập trường rõ ràng và vững chắc chống lại việc đa thê, ấu dâm, nô lệ, kết án tử hình đối với những kẻ bỏ đạo Hồi qua các tôn giáo khác, họ phải kết án những sự bạo hành thể xác của bọn đàn ông lên phụ nữ, và khuynh hướng tuyên chiến với những kẽ ngoại đạo để bành trướng Hồi Giáo.

Khi đó, và chỉ có khi đó thì chúng ta mới có quyền đòi hỏi những kẻ khác tôn trọng tôn giáo của chúng ta. Thời điểm đã đến để chúng ta chấm dứt sự giả đạo đức của chúng ta và công khai nói : “Chúng tôi, những người Hồi Giáo phải thay đổi.”

Tawfik Hamid

Không phải ngày nào chúng ta cũng có thể đọc một bài viết như thế với lời khuyên tỏa ra một tầm mức quan trọng lớn. Thế giới cần nhiếu người như ông ta, người đầy đủ can đảm để đối mặt với thực tế. Z.T.

Những ai cho rằng người Hồi Giáo không hề khủng bố thì hãy xem đây:

*Kẻ giấu bom trong giày trên chuyến bay American Airlines 63 (Paris-Miami) là một người Hồi Giáo
*Tay súng bắn tỉa ở Beltway là một người Hồi Giáo
*Kẻ xả súng ở Fort Hood là một người Hồi Giáo
*Kẻ giấu bom trong quần lót để đánh bom tự sát là một người Hồi Giáo
*Những kẻ đánh bom tàu USS Cole là người Hồi Giáo
*Những kẻ đánh bom ga tàu điện ngầm ở Madrid là người Hồi Giáo
*Những kẻ đánh bom CLB đêm Bali là người Hồi Giáo
*Những kẻ đánh bom hệ thống tàu điện ngầm ở Luân Đôn là người Hồi Giáo
*Những kẻ tấn công nhà hát Mạc Tư Khoa là người Hồi Giáo
*Kẻ đặt bom cuộc đua Marathon ở Boston là một người Hồi Giáo
*Những kẻ đánh bom chuyến bay Pan-Am #93 là người Hồi Giáo
*Những tên không tặc Air France Entebbe là người Hồi Giáo
*Những tên đánh chiếm đại sứ quán Iran là người Hồi Giáo
*Những kẻ đánh bom đại sứ quán Mỹ ở Beirut là người Hồi Giáo
*Những kẻ tấn công đại sứ quán Mỹ ở Lybia là người Hồi Giáo
*Những tên đánh bom tự sát ở Buenos Aires là người Hồi Giáo
*Những tên tấn công đội Olympic Israel là người Hồi Giáo
*Những kẻ đánh bom đại sứ quán Mỹ ở Kenya là người Hồi Giáo
*Những kẻ đánh bom tòa tháp Khobar (Saudi) là người Hồi Giáo
*Những kẻ đánh bom doanh trại lục quân thủy chiến ở Beirut là người Hồi Giáo
*Những tên tấn công trường Beslan (Nga) là người Hồi Giáo
*Những kẻ đánh bom trung tâm thương mại thế giới thứ nhất là người Hồi Giáo
*Những tên xả súng hàng loạt ở Mombay (Ấn Độ) là người Hồi Giáo
*Những tên cướp tàu Achille Lauro là người Hồi Giáo
*Những tên xả súng ở nhà hát Bataclan (Paris) là người Hồi Giáo
*Kẻ lái xe tải đâm vào đám đông ở Nice (Pháp) là người Hồi Giáo
*Kẻ lái xe tải đâm vào đám đông ở Berlin (Đức) là người Hồi Giáo
*Những tên thực hiện vụ khủng bố kinh hoàng ngày 11/09/2011 là người Hồi Giáo

Vậy có nên kiểm soát/cấm nhập cảnh vào nước Mỹ đối với công dân đến từ các nước có liên hệ với khủng bố Hồi Giáo hay không?

Share this post