Một Mai Ngựa Xé Khu Rừng Cũ – Trần Vấn Lệ

Một Mai Ngựa Xé Khu Rừng Cũ – Trần Vấn Lệ

“Thương mà biết nói sao cho hết? Lậy Chúa! Cho con giữ được Nàng!”. Tôi nghĩ tôi người luôn có Đạo…nên đang ngước mặt nói cùng Trăng!
Em là Trăng đó, Trăng Mồng Tám, mai mốt Mồng Mười, mai mốt Rằm. Trăng khuyết, trăng đầy, em chỉ một: Em Là Thương Mến mãi ngàn năm!

Em ơi tôi nói như tôi khấn, em, Chúa Trời, em cũng Quận Nương! Chữ Quận tự dưng nhìn ngộ ngộ, nhắm nghiền mắt lại thấy Quê Hương!

Em kia, bờ sông, em kia, đầu non, đêm nay trăng khuyết, mai trăng tròn, hai chữ Sơn Hà thay chiếu trải, bạc đầu tôi chỉ…tại trời sương!

Em nghe ngựa hí bên sông Dịch? Em nghe quốc kêu trong rừng không? Đừng nhé đa đa đôi cánh mở che mờ mà mất biệt phương Đông!
Ôi tôi yêu nàng tôi yêu nàng, đêm nay trăng xanh mai trăng vàng, em là duy nhất, em là Nguyệt, nghìn đóa bình minh một nhớ thương!

Người ta còn nói: Trăng Ngà Ngọc – em trọn đời tôi – Một Bóng Trăng! Em trọn đời tôi là đại hải, là con thuyền đưa tôi vào mênh mông!
Em ơi đêm nay đêm tuyệt vời, đêm nào thì cũng thế mà thôi…Mới hay sông chảy ra ngoài biển, tôi có em, sông ngược lại đời!

Tôi có em nên tôi được nói: “Tôi yêu nàng, yêu lắm Nước Non! Một mai ngựa xé khu rừng cũ, tôi hứng em về một nụ hôn!”

Share this post