Mua Bán Thức Ăn Trên Mạng Ảo – lltran

Mua Bán Thức Ăn Trên Mạng Ảo – lltran

(TVVN.ORG) Khởi đầu là những cuốn sách, không ươn không hư thối, dễ dàng cất giữ trong kho lẫm cho đến khi có người muốn mua; người bán chỉ việc vào kho, lấy hàng rồi đóng gói gửi đi sau khi thu tiền từ nhà băng. Thừa thắng xông lên, những chiếc dĩa hát, dĩa phim ảnh được buôn bán theo cách tương tự và từ đó Amazon ăn nên làm ra, giàu có bạc muôn bạc ức. Sử dụng kiểu mẫu buôn bán qua mạng ảo, không trả thuế mua hàng và đôi khi miễn cả tiền cước gửi hàng cho hội viên, những người đóng tiền hàng năm để làm hội viên. Công ty này làm ăn trong nhiều lãnh vực, từ những vật dụng nhỏ như cái kim sang đến những thứ kềnh càng như máy cày, máy cắt cỏ. Mới mẻ nhất là việc Amazon chuyển sang việc buôn bán thực phẩm một cách rầm rộ, quy mô.

Amazon vừa mua quách một công ty thực phẩm khá lớn, Whole Foods, vào tháng Sáu vừa qua với giá 13.7 tỷ Mỹ Kim. Whole Foods là một công ty đứng hàng thứ tám trên thị trường buôn bán thực phẩm tại Hoa Kỳ, có chi nhánh hầu như trên mọi thành phố.

Mua Whole Foods là Amazon mua luôn cả hệ thống thu góp, chuyên chở từ nơi sản xuất đến chỗ lưu trữ, cách phân phối và điều hành của kỹ nghệ buôn bán thực phẩm. Trước đó, Amazon đã thử buôn bán thực phẩm, những món đóng hộp, không dễ hư thối qua hệ thống buôn bán trên mạng ảo và công ty này bày ra món AmazonFresh. Kế tiếp là những món “tươi” hơn như bánh trái, rượu, thịt nấu sẵn… và có thể giao hàng trong cùng ngày khi khách đặt hàng.

Dịch vụ kể trên bắt đầu từ năm 2007 tại những thành phố lớn nơi Amazon có thể làm ăn với các cửa hàng bán thực phẩm nấu sẵn (delicatessen), mua và giao hàng kiếm huê hồng. Sau một thập niên, Amazon hiểu rằng họ sẽ cần một hệ thống mua bán và phân phối quy mô hơn, như các cửa tiệm Whole Foods, để khuếch trương việc làm ăn rộng rãi hơn nữa, từ thức ăn nấu sẵn đến các món chưa nấu, rau cỏ, trái cây…

Công ty này đang thí nghiệm một dịch vụ mới “click and collect”, khách hàng mua thực phẩm trên mạng rồi thong thả đến tiệm rinh về (đỡ phải tìm kiếm mặt hàng hoặc đi lanh quanh trong tiệm). Tương tự, với dịch vụ “Instant Pickup”, Amazon nhắm đến các sinh viên, người mua đến địa điểm định sẵn trong khuôn viên đại học để lấy hàng.

Thấy Amazon làm ăn rầm rộ quá nên các công ty khác chạy theo ráo riết. Trên thị trường buôn bán thực phẩm tại Hoa Kỳ, Aldi (một công ty của Đức) đã bắt đầu tranh giành. Họ khởi đầu dịch vụ giao thức ăn đến nhà, từa tựa như Amazon.

Aldi xem ra là một địch thủ đáng ngại, công ty này đã có sẵn 1,700 cửa tiệm trên lãnh thổ Huê Kỳ; họ bắt tay với Instacart (San Francisco) để giao hàng tại Los Angeles, Atlanta và Dallas. Aldi hứa hẹn rằng họ có thể giao hàng trong vòng 1 tiếng đồng hổ sau khi khách hàng đặt mua.

Theo các tay phân tích thị trường thực phẩm của Euromonitor, đây là một hoạt động mới nhất của Aldi nhằm khuếch trương việc buôn bán. Dựa trên mãi lực, công ty này xếp hạng thứ 11 trên danh sách các cửa tiệm thực phẩm lớn tại Huê Kỳ. Aldi công bố rằng họ đã sẵn sàng đầu tư vài tỷ mỹ kim nữa để mở khoảng 500 cửa tiệm mới trong vòng 5 năm tới. Với mục tiêu này, Aldi sẽ trở thành công ty lớn thứ ba trên thị trường thực phẩm của Huê Kỳ. Họ đang bán thức ăn với thương hiệu riêng trên 20 quốc gia khắp thế giới và là cửa tiệm bán thực phẩm rẻ nhất tại Huê Kỳ.

Nhìn chung, Aldi tranh giành thị trường với các công ty bán thực phẩm khác qua kiểu mẫu “rẻ”, kế đến kiểu mẫu “tiện lợi” để tranh với Amazon. Theo bà Michelle Grant, sếp của tổ chức Euromonitor International, cách buôn bán trên mạng sẽ phát triển nhanh chóng, trong vòng 5 năm tới, thị trường thực phẩm trên mạng ảo sẽ chiếm 60% thị trường Huê Kỳ.

Ấy là chuyện người bán, còn người mua như chúng ta thì sao? Làm thế nào để tiết kiệm tiền bạc ngoài việc mua thức ăn rẻ vì của rẻ thường là của… không ngon?! Để tiết kiệm, mấy tay phân tích giá cả đưa ra một số đề nghị như sau:

1) Dùng phiếu giảm giá (coupon) cắt từ nhật báo, tạp chí hoặc dùng các nhu liệu (app) khi mua hàng.

2) So sánh giá cả món hàng từ các cửa tiệm khác nhau. Cửa tiệm nào cũng quảng cáo rầm rộ các món hàng bán rẻ mỗi tuần, người mua tha hồ khảo giá trên mạng ảo.

Anne Marie Ashworth, một chuyên viên về tài chánh tại Planning Group in Columbia, South Carolina, nói rằng bà ấy khảo giá thường xuyên xem món nào rẻ để sắp xếp thực đơn mỗi tuần, để quyết định có nên mua lượng lớn [để tiết kiệm] hay không. Nói giản dị là bà ấy chỉ ăn những món đang bán “rẻ” (khi cửa tiệm rủ rê khách mua).

Ngoài ra, một vài đề nghị khác như:

1) Nên đi chợ ở những cửa tiệm như Aldi, nơi bán thức ăn với “giá phải chăng”.

2) Mua các món rau cỏ, trái cây trong mùa. Ta có thể mua nhiều rồi đóng gói làm đông lạnh những thứ dâu như strawberry, blue berry…, hết mùa vẫn có thức ăn ngon!

3) Tránh các thứ rau đã rửa, đóng gói sẵn vì giá cả thường cao hơn.

Người mua thức ăn trên mạng ảo có thể dùng các dịch vụ như Amazon, Instacart và một số các cửa tiệm thực phẩm địa phương có dịch vụ tương tự như FreshDirect tại New York.

Tất nhiên khi việc mua bán đã được sửa soạn trước, ta có thể tiết kiệm nhiều hơn nhưng ngược lại ta cần…. thời giờ để sửa soạn, tính toán. Và đã có các “app” hay sách vở như The Fresh 20 kê khai sẵn thực đơn hàng tuần cho cả năm, chỉ dẫn cách mua bán sắm sửa và cả cách thức nấu nướng cho những người bận rộn! Cứ theo sách vở mà làm tha hồ tiết kiệm từ thời giờ đến tiền bạc?!

Một cách tiết kiệm khác là dùng thẻ tín dụng để mua thực phẩm để lấy “điểm”, số điểm ấy có thể đổi thành tiền hay “cash back”. Công ty tài chánh the American Express Blue Cash hứa hẹn rằng họ sẽ trả lại khách hàng cỡ 6% (tối đa là 6,000 Mỹ Kim) số tiền mua thực phẩm hàng năm.

Ngày nay, hầu như món chi cũng có thể mua bán trên mạng ảo, ưa chuộng kỹ thuật hay không ta cũng phải… theo thời? Theo đà này, chẳng mấy ai còn lanh quanh trong mấy cửa tiệm để nhìn ngắm, cầm lên bỏ xuống các món hàng và chuyện đi chợ, đi mua sắm sẽ đi vào quên lãng? Người mua thời điện tử chỉ cần ngồi ngó mặt hàng trên màn hình rồi bấm nút và hàng hóa theo nhau đến tận nhà, từ cái bánh đến ngọn đèn?

Nghĩ đến chuyện các thương xá lớn nhỏ sẽ theo nhau đóng cửa mà Dế Mèn buồn quá xá, ôi chao hiện tượng “shop til drop” chỉ còn là cổ tích?

Share this post