Mục Đích Chính Tăng Lệ Phí Xin Visa Việt Nam – Nguyên Anh

Mục Đích Chính Tăng Lệ Phí Xin Visa Việt Nam – Nguyên Anh

Theo tin mới nhất từ trong nước lệ phí xin visa nhập cảnh Việt Nam đã tăng lên từ 25 usd đến 135 usd, gấp 5 lần giá cũ.

Đây là việc làm cho giống các quốc gia khác hay có mục đích gì trong đó?

Công dân Việt Nam hiện nay có thể đi du lịch các quốc gia lân cận mà không cần phải xin visa đến 9 nước bao gồm: Thái Lan, Lào, Cam Bốt, Tân Gia Ba, Mã Lai Á, Nam Dương, Phi Luật Tân, Miến Điện và Brunei, riêng hai nước Miến Điện và Đông Timor thì cần phải xin visa sau khi đến phi trường của họ với mức lệ phí là 20 đô la.

Như vậy có thể thấy nhà cầm quyền csVN đã có một bước đi có tính toán khi tăng lệ phí visa trong đó công dân của những quốc gia không có hiệp định miễn visa cho Việt Nam sẽ phải chịu mức phí này bao gồm Mỹ, Úc, Gia Nã Đại và Châu Âu.

Thế nhưng loại du khách nào sẽ chịu bỏ ra 135 usd cho một lần nhập cảnh Việt Nam để du lịch?

Loại doanh nhân quốc tế: Con số này chiếm rất ít tỷ lệ nhập cảnh Việt Nam vì với những luật lệ bất cập, nạn tham nhũng hoành hành khó có công ty lớn nào chịu đầu tư vào ngoài những thương hiệu đã có rất lâu như Coca Cola, Pepsi, Nike; những doanh nghiệp này có thể sống được vì đã có quá trình làm việc, xây dựng thương hiệu lâu năm và đó là các tập đoàn đa quốc gia, nếu thị trường Việt Nam không hiệu quả họ vẫn còn các công ty ở các quốc gia khác vực lại cho nên họ vẫn có mặt và xuất nhập cảnh Việt Nam.

Loại khách du lịch nước ngoài: Sau khi tăng lệ phí xin visa nhập cảnh, những công dân các quốc gia giàu có sẽ lựa chọn cho mình bỏ ý định vào Việt Nam để xem những chiếc máy bay cổ lổ sĩ trong nhà bảo tàng tội ác chiến tranh Mỹ-Ngụy, những cung điện lăng tẩm của các vị vua triều Nguyễn, hít thở trong một bầu không khí ô nhiểm bụi bặm và đặc biệt nhất là có thể chết bất cứ lúc nào vì tại nạn giao thông hay ngộ độc thực phẩm, nạn móc túi, chặt chém vô tội vạ và một đất nước nghèo nàn về nhân cách của đại bộ phận người dân sống trong đó hôm nay. Họ sẽ chọn cho mình đến Thái Lan vì giá nhập cảnh rẻ hơn, có những tour du lịch hay hơn, ngoài ra còn hưởng thụ các chương trình sex tour của đất nước có nền công nghiệp này. Họ cũng có thể chọn cho mình đến Hồng Kông, Tân Gia Ba vì những nơi đó sạch hơn Việt Nam, tất nhiên đồng tiền bỏ ra xứng đáng hơn phải chui vào cái nơi được gọi là thiên đường nhưng cuộc sống gần như địa ngục. Lệ phí 135 usd là gần bằng lệ phí xin visa vào Mỹ du lịch thế nhưng nếu so sánh thì đây là một so sánh vô cùng khập khiểng.

Tại Mỹ, hệ thống y tế đã phát triển tân tiến và rộng khắp, một công dân của một quốc gia nào tới cũng đều được bảo đảm rằng họ sẽ được cấp cứu kịp thời cho dù không có bảo hiểm y tế vì tiêu chí của Mỹ là cứu người trước hết, còn tại Việt Nam hệ thống y tế nghèo nàn, lạc hậu, người dân muốn chữa bệnh phải xếp hàng từ 3, 4 giờ sáng thì khách du lịch đừng mong có hy vọng bước vào, nếu du khách có lỡ bệnh hoạn, tai nạn cần cấp cứu thì cứ xòe tiền ra, đồng tiền luôn là cầu nối cho mọi giao dịch, thậm chí một khi chẳng may từ trần đột ngột tại Việt Nam thì người thân cũng phải chi một số tiền không nhỏ cho cái được gọi là bảo quản thi hài trước khi cầm tờ giấy phép được đem xác về nước để mà an táng, thế thì cái giá 160 usd cho một visa Mỹ và 135 usd của Việt Nam thì cái nào mắc và cái nào rẻ?

Loại du khách Việt kiều: Đây là những con mồi béo bở mà đảng nhắm vào, với gần 5 triệu người đang sống khắp nơi trên thế giới mà Mỹ là nơi có nhiều người Việt nhất thì loại du khách này mới là cái đích mà đảng nhắm tới trong kế hoạch tăng giá này.

Ai là người muốn về Việt Nam?

Loại về nước thường xuyên: Là những người muốn ăn trái khế ngọt mà đảng hằng rêu rao nhưng thực chất nó đã chua lè chua lét, loại này ở Mỹ chỉ làm cu li, nghề tự do, không có chính kiến, họ sống theo cái cách ai chết mặc ai tiền thầy bỏ túi trong đó có cả những văn nghệ sĩ già nua hết “date” đói lên đói xuống tại hải ngoại nhưng lại lười lao động, mong muốn về để đem cái giọng hát, lời ca vang bóng một thời của mình hốt cú chót trước khi đoàn tụ ông bà. Tiếp theo đó là loại công dân Mỹ đi bảo lãnh, họ đến Mỹ nhưng không thích nghi được hay hiểu được cái văn minh họ đang có, họ chen chúc bầy đàn trong hãng xưởng, để dành tiền để về Việt Nam hưởng thụ gái đẹp vì rẻ quá, món ngon vì ăn nhậu tại Mỹ là khởi đầu cho mọi sự rắc rối. Loại sống ký sinh tại Mỹ mở miệng ra là không thích chính trị, họ từ chối cái quyền hiễn nhiên của mình mặc nhiên họ cũng bịt mắt bịt tai với những đau khổ của đồng bào mình trong nước và tự an ủi rằng cá nhân mình chỉ là hạt cát không có mình cũng thế mà thôi nhưng họ cũng không dám nhìn nhận rằng nhiều hạt cát có thể làm nên một cơn bão cát cuồng nộ với những bất cập mà người dân trong nước đang chịu đựng.

Loại thân Cộng: Loại người này ở Mỹ thì nhiều lắm, chúng kết hợp với loại ăn tục nói phét phía trên để tuyên truyền, mở miệng ra nói thao thao bất tuyệt về Việt Nam giàu mạnh, về thành hồ nhiều nhà cao tầng, về Đà Nẵng một nơi đáng sống và cũng hé lộ cho mọi người biết rằng mình sẽ về Việt Nam sống để chết nơi quê nhà như một người yêu quê hương đất nước nhưng chúng chó má cái chỗ là chúng lờ đi những bất cập mà người dân trong nước phải chịu đựng, nạn dân oan, dân trí thấp vì bị cai trị bởi chính sách ngu dân. Về tự do ngôn luận, tôn giáo thì chúng ra vẻ ta đây hiểu biết khuyên mọi người đừng có phát biểu chính kiến, đừng đụng đến nhà cầm quyền Cộng Sản thì đâu có ai làm gì mình, mặc nhiên chúng đã chọn cho mình con đường bám theo bọn vong nô và tuyên truyền lối sống thụ động vô cảm đến mọi người dân. Loại này là những kẻ mong muốn quay về, về thường xuyên, để ăn chơi, hưởng lạc như một bầy kên kên điềm nhiên tỉa tót bộ lông của mình trước nổi đau đồng loại.

Loại trở cờ: Loại này có nhiều trong lòng nước Mỹ, chúng bu theo đám Cộng Sản để được bố thí cho một chút xíu tiền bạc là ngoác mồm lên chửi rủa chính cái chế độ mà chúng đã sinh ra, cho chúng tự do và cũng vì sự sụp đổ của chế độ đó cho nên chúng được phép tị nạn, loại này đã bán linh hồn cho quỷ cho nên chúng dùng những thứ lý luận giẻ rách để bênh vực cho Cộng Sản, đổi lại chúng được bọn tình báo chóp bu ba tăng cung cấp tiền bạc và về Việt Nam ăn chơi hưởng lạc, thế nhưng bọn này chó má cái chỗ là dù ca tụng Cộng Sản, bưng bô nhưng chúng không dám về ở luôn trong nước bởi vì Cộng Sản không cho phép nếu có chỉ là sự giả vờ cho phép mà tên chủ tiệm băng dĩa nhạc năm nào đã phải chạy bán mạng về Mỹ sau khi chứng tỏ mình là một người thân Cộng, cũng có những người đã từng tham gia quân đội VNCH nhưng ngày nay lại chê bai nước Mỹ, một năm về quê hương một hai lần và ca ngợi hết mình khi trở qua, chúng trơ trẻn khi tuyên bố mình đế Mỹ tị nạn kinh tế chứ không phải vì chính trị, chúng nói với những người không hiểu biết thì được chứ những ai hiểu rõ về nước Mỹ sẽ thấy bọn chúng là một bọn vô lại nói láo không có căn khi chữ tị nạn kinh tế hoàn toàn không có trong chính sách của nước này. Loại này chúng vô cùng nguy hiểm vì đã ở Mỹ rất lâu và đã trở thành công dân Hoa Kỳ.

Loại cần thiết phải về: Trong hàng triệu con người Việt Nam đang sống tại nước ngoài cũng có những người mong muốn được về với những lý do chính đáng, họ còn cha mẹ, ông bà, gia đình tại Việt Nam vì vậy chuyện quay về nước để thăm lại người thân, về vì chuyện tang gia người thân mất đột ngột, về vì giải quyết công chuyện nhà cửa đất đai, về vì chuyện cưới xin cho con cháu, những người này đa số về chỉ trong thời gian ngắn sau đó mau chóng trở về quốc gia mà họ xin tị nạn, tất nhiên Cộng Sản không thể tuyên truyền cho những con người này, ngược lại họ cũng không muốn phát biểu gì khi đang còn ở trong nước vì họ biết quá rõ về cái chế độ độc tài đảng trị và điều đó chỉ đem lại sự rắc rối cho chuyến du hành.

Mục đích chính của csVN:

Thực chất việc tăng lệ phí xin visa cũng nằm trong mục tiêu ép người VIệt Nam tại nước ngoài xin lại quốc tịch Việt Nam, những người rời bỏ quê hương với nhiều động cơ khác nhau, người di tản từ năm 1975, người vượt biên bằng đường biển đường bộ, người đi diện kết hôn, du học, du lịch nhưng không trở về dẫn đến con số gần 5 triệu người Việt tại hải ngoại, tất nhiên nhiều người không muốn quay về nơi mình đã mở mắt chào đời vì sự cai trị tàn bạo của Cộng Sản, thế nhưng lượng kiều hối mà họ gửi về đã làm cho nhà cầm quyền csVN mờ mắt với con số hàng tỷ đô la mỗi năm và người Cộng Sản đã uốn lưỡi kêu gọi họ trở về đầu tư, du lịch với câu ”khúc ruột ngàn dặm”. Thật đúng là Cộng Sản mà, nói như thế nào chúng cũng nói được, khi vượt biên thì bị gọi là “phản quốc” phải chịu cảnh chết chóc, tù đày còn khi đã thành công thì đảng vờ đi cái quá khứ không dễ dàng gì dấu diếm của mình và trơ trẻn khoác bộ mặt mới nhận họ là bà con.

Sau đó đảng csVN đã sửa đổi luật quốc tịch và cho phép những người dân Việt Nam ở nước ngoài giữ quốc tịch Việt Nam, nghiêm trọng hơn dù những người Việt tại hải ngoại không mong muốn và đã mang quốc tịch nước khác nhưng đảng vẫn công nhận họ vẫn đang là công dân Việt Nam với hai quốc tịch mà không cần sự đồng ý của họ!

Nếu ai không muốn giữ quốc tịch Việt Nam thì phải làm đơn nộp cho Sứ Quán Việt Nam tại quốc gia mình đang sống kèm theo một khoản lệ phí bắt buộc từ đó mới được công nhận:”không phải là người Việt Nam!”.

Người Việt tại hải ngoại không ai rãnh rỗi đến độ nông nổi để bỏ thì giờ và tiền bạc ra làm chuyện ruồi bu đó, vì họ biết rõ rằng làm công dân của cái quốc gia Cộng Sản đấy chỉ có nghĩa vụ đóng góp chứ quyền lợi thì hoàn toàn không cho nên công nhận hay không đối với họ không quan trọng dẫn đến kết quả là sau khi đảng kêu gọi thiếu điều lạy lục thì chỉ có 6.000 trong số gần 5 triệu người xin giữ quốc tịch Việt Nam!

Đã mất uy tín đến độ như vậy nhưng Nguyễn Thanh Sơn, cựu thứ trưởng Bộ Ngoại Giao csVN nay là đại sứ tại Liên Bang Nga còn vớt vát rằng như vậy là thiệt thòi cho bà con!

Mặc kệ nhà sản nói gì thì nói, người Việt nước ngoài vẫn sống như đã từng sống bao nhiêu năm nay, mặc nhiên họ đã chối bỏ cái quyền làm công dân Việt Nam của mình cho nên đảng mới dùng hạ sách tăng phí visa nhập cảnh, cái cú này là cái đánh thẳng vào túi tiền của người Việt nước ngoài, bây giờ không làm công dân Việt Nam thì không có cuốn hộ chiếu màu xanh lá cây mà khi đã không có thì móc tiền ra mà đóng nhé các người nước ngoài.

Động tác này của Hà Nội hy vọng chắc sẽ có nhiều người làm đơn giữ lại quốc tịch Việt Nam, nó cũng là một trong hàng loạt kế sách thâm hiểm của một nhà nước không phải của dân, do dân và vì dân, nó chỉ biết ép buộc, làm tiền bất cứ khi nào có thể bất kể điều đó sẽ đem lại phản ứng tiêu cực hay tích cực vì cái lệnh của mình.

Bay đến nước nào ở Đông Nam Á thì phải xin visa?


http://www.xuatnhapcanh.com.vn/c8t657-quy-dinh-moi-ve-le-phi-xin-cap-visa-thi-thuc-ho-chieu-viet-nam.htm
http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2014/04/140407_luat_quoctich_vietnam

Share this post