Nga Được Gì Khi Thầu World Cup? – Phan Nguyên

Nguồn: Andrew Zimbalist, “Why host the World Cup?”, Project Syndicate, 20/06/2018.

Biên dịch: Phan Nguyên

Song ngữ Việt Anh

Bạn sẽ tin tưởng ai hơn, Tổng Thống Nga Vladimir Putin hay Thị Trưởng Chicago Rahm Emanuel? Trong khi Putin đang say sưa với sự chú ý mà nước Nga đang nhận được với tư cách là chủ nhà World Cup 2018, Emanuel đã thông báo cho Liên Đoàn Đá Banh Mỹ và FIFA rằng Chicago sẽ không hứng thú với việc làm thành phố đăng thầu sự kiện này khi nó được tổ chức ở Bắc Mỹ vào năm 2026. Gia Nã Đại và Mễ Tây Cơ sẽ tổ chức mười trận đấu mỗi nước, và Hoa Kỳ sẽ tổ chức 60 trận còn lại. Vậy tại sao thành phố lớn thứ ba của Hoa Kỳ lại bỏ qua cơ hội này?

Để hiểu được ý nghĩa của việc tổ chức một sự kiện thể thao toàn cầu, hãy nghĩ về việc chính phủ Putin phải chi 51-70 tỷ USD để tổ chức Thế Vận Hội Mùa Đông 2014 tại Sochi và dự kiến ​​chi ít nhất 14 tỷ USD để tổ chức World Cup hiện tại. Ngân sách của Nga bỏ tiền chi cho việc xây dựng bảy sân vận động mới – bao gồm một sân ở St. Petersburg trị giá khoảng 1,7 tỷ đô la – và cải tạo năm địa điểm khác. Và đây là chưa tính đến chi phí bổ sung cho các cơ sở luyện tập, chỗ ở, cơ sở hạ tầng mở rộng và an ninh.

Chicago, vốn từng tổ chức lễ khai mạc và trận đầu tiên của World Cup 1994, đã áp dụng một suy nghĩ khá khác biệt. Phát ngôn viên của Emanuel, Matt McGrath, gần đây đã đưa ra một tuyên bố giải thích rằng, “FIFA không thể cung cấp một mức độ chắc chắn cơ bản về các ẩn số lớn khiến cho thành phố và người nộp thuế của chúng tôi gặp rủi ro”. McGrath cáo buộc FIFA đang yêu cầu được toàn quyền về mọi thứ, bao gồm cả “khả năng mở cho việc sửa đổi thỏa thuận … bất cứ lúc nào và theo ý muốn của họ”.

Hơn nữa, FIFA cũng sẽ yêu cầu sân vận động Soldier Field – sân nhà của đội bóng Chicago Bears – phải ngừng các dịch vụ trong thời gian hai tháng trước giải đấu. Cuối cùng, văn phòng của Emanuel kết luận rằng, “Sự không chắc chắn đối với người nộp thuế, cùng với tính không linh hoạt và không sẵn sàng thương lượng của FIFA, là dấu hiệu rõ ràng rằng việc theo đuổi thầu giải đấu không phục vụ lợi ích tốt nhất của Chicago”.

Ngoài việc tổ chức từ hai đến sáu trận đấu – có khả năng trong một vài tuần – các thành phố chủ nhà World Cup dự kiến ​​sẽ phải tổ chức các ngày hội cổ động viên, cung cấp các cơ sở tập luyện cho các đội bóng và miễn giảm thuế cho một loạt các hoạt động. Trên thực tế, FIFA cấm các loại thuế trực tiếp và gián tiếp đánh vào tất cả các nguồn thu từ sự kiện, miễn thuế cho liên đoàn bóng đá các châu lục, nhà phát sóng truyền hình của nước chủ nhà, các hiệp hội thành viên FIFA, các nhà cung cấp dịch vụ và nhà thầu. Vì vậy không có gì ngạc nhiên khi Minneapolis và Vancouver cũng đã cùng với Chicago từ chối vinh dự được làm các thành phố chủ nhà World Cup 2026.

Để biện minh cho các đòi hỏi của mình, FIFA chỉ ra rằng “World Cup là một sự kiện thể thao lớn thu hút sự chú ý toàn cầu đối với (các) nước chủ nhà và tạo ra cơ hội đầu tư tài chính đáng kể cho cơ sở hạ tầng thể thao và công cộng”. FIFA tuyên bố rằng sự chú ý và nguồn đầu tư bổ sung đó “có thể đóng góp đáng kể cho các lợi ích kinh tế – xã hội trung và dài hạn … cũng như tăng trưởng kinh tế”.

Nhưng hãy lưu ý tới ngôn ngữ được lựa chọn cẩn thận của FIFA. FIFA chỉ hứa hẹn một “cơ hội đầu tư tài chính đáng kể” vào cơ sở hạ tầng, cũng như sự chú ý và đầu tư “có thể đóng góp” vào tăng trưởng. Trên thực tế, các bằng chứng học thuật cho thấy rằng World Cup hiếm khi có lợi cho các nước và thành phố chủ nhà nhiều như FIFA muốn công chúng và các quan chức thừa nhận.

Ví dụ, hãy xem xét những gì Nga sẽ nhận được từ khoản đầu tư trị giá 14 tỷ đô la cho sự kiện năm nay. Trong khi tất cả doanh thu từ bán vé, quyền phát sóng quốc tế và tài trợ sẽ trực tiếp chui vào túi FIFA, Nga sẽ được giữ lại bảy sân vận động mới và năm cơ sở được tân trang mà nước này không cần. Và trừ khi phá hủy các địa điểm này, Nga sẽ phải chi hàng chục triệu đô la mỗi năm để bảo trì chúng. Trong khi đó, hàng trăm mẫu đất đô thị khan hiếm sẽ bị mất trắng cho các dự án lãng phí kém hiệu quả.

Chắc chắn là hình ảnh của các cơ sở mới bóng bảy đang được truyền đi trên toàn thế giới. Nhưng các hình ảnh này không nhất thiết luôn có lợi cho Nga. Ví dụ, không có gì có thể giấu được 6.000 chỗ trống trong trận đấu giữa Uruguay và Ai Cập vào ngày 15 tháng Sáu.

Nếu lịch sử mang lại bất kỳ chỉ dẫn nào, thì World Cup 2018 sẽ không làm tăng đầu tư hoặc thương mại quốc tế, thúc đẩy ngành du lịch của Nga, hoặc tăng cường mối quan tâm của người dân nước này đối với việc rèn luyện thể lực.

Những gì World Cup mang lại chỉ là một cảm giác thoáng qua về niềm tự hào dân tộc trong một phần đáng kể người dân Nga, đồng thời giúp
đánh lạc hướng sự quan tâm của người dân khỏi các vấn đề khó khăn ngày càng nhiều của đất nước. Có hoặc không có World Cup, biến động giá dầu và các biện pháp trừng phạt quốc tế được áp dụng để phản đối việc Putin sáp nhập Crimea năm 2014 sẽ tiếp tục làm tối đi triển vọng kinh tế của Nga và hạ thấp tiêu chuẩn sống của những người dân Nga bình thường.

Vậy thì bạn sẽ tin tưởng ai? Tôi chọn Emanuel.

http://nghiencuuquocte.org/2018/06/25/nga-duoc-gi-khi-dang-cai-world-cup/

Why Host the World Cup?
Andrew Zimbalist

FIFA, the global governing body for soccer, continues to convince governments that hosting the quadrennial World Cup amounts to a win-win in terms of global recognition and economic benefits. But as the evidence piles up to suggest otherwise, some political leaders have begun to spot the con.
NORTHAMPTON, MASSACHUSETTS – Whom would you trust more, Russian President Vladimir Putin or Chicago Mayor Rahm Emanuel? Whereas Putin is reveling in the attention that Russia is receiving as host of the 2018 World Cup, Emanuel has informed the US Soccer Federation and FIFA that Chicago has no interest in serving as a host city when the event comes to North America in 2026. Canada and Mexico will each host ten matches, and the United States will host another 60. So why is the third-largest US city taking a pass?

Apr 25, 2018 Konstantin Sonin expects the event to provide an impetus for tolerance and comity, especially within the host country.
To understand what it means to host a global sporting event, consider the fact that Putin’s government spent $51-70 billion to stage the 2014 Winter Olympics in Sochi, and is projected to spend at least $14 billion hosting the current World Cup, which runs through July 15. Russia’s budget provided for the construction of seven new stadiums – including one in St. Petersburg that cost around $1.7 billion – and renovations to five other venues. And that does not even account for the additional expenses for training facilities, lodging, expanded infrastructure, and security.
Chicago, having already hosted the opening ceremony and first match of the 1994 World Cup, has adopted quite a different mindset. Emanuel’s spokesperson, Matt McGrath, recently issued a statement explaining that, “FIFA could not provide a basic level of certainty on some major unknowns that put our city and taxpayers at risk.” FIFA, McGrath alleges, was demanding something tantamount to a “blank check,” including an “open-ended ability to modify the agreement … at any time and at their discretion.”
Moreover, FIFA would have required that Soldier Field – home to the Chicago Bears football team – be taken out of use for two months prior to the tournament. In the end, Emanuel’s office concluded that, “The uncertainty for taxpayers, coupled with FIFA’s inflexibility and unwillingness to negotiate, were clear indications that further pursuit of the bid wasn’t in Chicago’s best interests.”
In addition to holding anywhere from two to six games – potentially over the course of a number of weeks – World Cup host cities are expected to throw a “fan fest,” furnish training facilities for the teams, and provide extensive tax exemptions for a range of activities. In fact, FIFA prohibits both direct and indirect taxation on all income from the event, exempting continental soccer confederations, host-country broadcasters, and FIFA member associations, service providers, and contractors. It is little wonder, then, that Minneapolis and Vancouver have joined Chicago in declining the hosting honor.
To justify its imperious behavior, FIFA points out that, “[the] World Cup is a major sporting event that attracts global attention to the Host Country/Host Countries and provides the opportunity for significant financial investment in sporting and public infrastructure.” And that added attention and investment, FIFA claims, “may contribute to significant mid- and long-term socioeconomic benefits … as well as economic growth.”
But note the carefully qualified language. FIFA only goes so far as to promise an “opportunity for significant financial investment” in infrastructure, as well as attention and investment that “may contribute” to growth. In reality, scholarly evidence shows that the World Cup rarely benefits host countries and cities as much as FIFA would like the public, and public officials, to think.
For example, consider what Russia gets in exchange for its $14 billion-plus investment in this year’s event. While all of the revenue from ticket sales, international broadcasting rights, and sponsorships will go directly to FIFA, Russia will be left with seven new stadiums and five refurbished facilities that it does not need. And unless it demolishes these venues, it will have to spend tens of millions of dollars every year to maintain them. Meanwhile, hundreds of acres of scarce urban real estate will have been forfeited as sites for white elephants.
To be sure, images of sleek new facilities are being disseminated worldwide. But the optics are not necessarily working in Russia’s favor. Apparently, there was no hiding the 6,000 empty seats at the Uruguay-Egypt match on June 15.
If history is any guide, it is highly unlikely that the 2018 World Cup will increase Russia’s international investment or trade, boost its tourism industry, or strengthen its people’s commitment to physical fitness.
What it will do is instill a fleeting sense of national pride among a significant portion of Russians, while offering an ephemeral distraction from the country’s mounting problems. With or without the World Cup, oil-price volatility and international sanctions imposed in response to Putin’s 2014 annexation of Crimea will continue to darken Russia’s economic prospects and diminish ordinary Russians’ standard of living.
So, whom should you trust? I’m going with Emanuel.

https://www.project-syndicate.org/commentary/why-host-the-world-cup-by-andrew-zimbalist-2018-06?

Share this post