Nhìn về bên thắng cuộc – Hồ Tấn Vinh

Nhìn về bên thắng cuộc – Hồ Tấn Vinh

Lý tưởng Quốc Gia

Trong thời Pháp thuộc, mọi người Việt Nam đều mong mỏi đuổi được xâm lăng đi và giành lại độc lập cho đất nước, tự do cho người dân.
Sau khi đuổi được xâm lăng đi, nếu nhà Vua còn thì trả quyền cai trị lại cho Vua. Ta có thể gọi những người ái quốc này là những người Bảo Hoàng. Nếu chế độ Auân Chủ không còn nữa thì trả quyền cai trị cho dân. Ta có thể gọi những người ái quốc này là Dân Chủ.

Dầu là Bảo Hoàng hay Dân Chủ, những người ái quốc Việt Nam đều đặt tự do của người dân và quyền lợi của Quốc Gia lên trên hết.

Vì vậy ta có thể gọi chung những yêu nước dầu là Bảo Hoàng hay Dân Chủ đều là người Quốc Gia.

Lý tưởng Cộng Sản

Lý tưởng của người Cộng Sản là biến thế giới này thành Cộng Sản hết và việc cai trị giao cho người vô sản. Người dân nào không chịu ‘chuyên chính vô sản’ – như giai cấp tư sản hay tiểu tư sản hay trí thức – thì dùng bạo lực cách mạng mà đàn áp. Tất cả quốc gia trong hệ thống Xã Hội Chủ Nghĩa (trừ Nam Tư của Tito) đều phải tuân theo mệnh lệnh của một bộ chỉ huy thống nhất – Quốc Tế Cộng Sản – lúc đầu đặt tại Moscou.
Vì vậy, một khi đã tình nguyện vào Đảng Cộng Sản rồi thì đã đương nhiên chấp nhận hai điều kiện là không có tự do của người dân và chịu sự chỉ huy của Quốc Tế, nghĩa là không có độc lập của quốc gia.

Trên bình diện lý thuyết, đem so sánh lý tưởng Quốc Gia và lý tưởng Cộng Sản thì ta thấy ngay rằng hai lý tưởng này không dung nạp nhau được. Hơn nữa hai lý tưởng này chống đối một mất một còn.

Trên bình diện chánh danh, – trong khoản thời gian 1930 đến 1945 (hoặc ngay bây giờ đi nữa) – nếu đem hai lý tưởng này ra trình bày rõ ràng cho dân chúng hiểu để họ có ý thức mà chọn lựa thì đa số quần chúng chỉ mong đánh đuổi xâm lăng đi rồi thì ai về nhà nấy mà lo làm ăn. Quần chúng sẽ không nghỉ xa xôi, họ lại càng không tình nguyện làm xung kích quốc tế đi giải phóng Thái Lan hay Mã Lai Á hay Ấn Độ hay Mỹ Quốc. Nếu được để tự do chọn lựa ngay từ ban đầu thì sẽ không có bao nhiêu người chọn lựa đường lối ‘không có tự do cho dân, không có độc lập cho nước – của người Cộng Sản.

Người Cộng Sản đã biết rõ NGUYỆN VỌNG CỦA NGƯỜI DÂN KHÁC VỚI NGUYỆN VỌNG CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN. Nói một cách khác NGUYỆN VỌNG CỦA NGƯỜI DÂN KHÔNG PHẢI LÀ NGUYỆN VỌNG CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN, nên ngay từ lúc ban đầu họ đã dùng thủ đoạn lường gạt.

Ba người đầu nảo đem đảng Cộng Sản vào Việt Nam là Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng và Võ Nguyên Giáp lúc ban đầu đã hết sức che dấu gốc gác cộng sản của mình. Ngay cả tên Đảng cũng đã đổi thay nhiều lần. Mục đích là để ra sức đóng vai tuồng của những người yêu nước chống xâm lăng để trà trộn với những người Quốc Gia khác, thành lập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội (Mặt Trận Việt Minh). Đứng chung trong cái Hội này, người Cộng Sản đã tìm cách tiêu diệt người Quốc Gia trong Hội hay ngoài Hội.

Ở ngoài Bắc, các ông Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh, Trương Tử Anh… ở trong Nam, các ông Huỳnh Phú Sổ, Hồ Văn Ngà, Tạ Thu Thâu, Hồ Vĩnh Ký, Lê Văn Viễn… ai chạy kịp thì còn sống, ai không cẩn thận đề phòng thì bị giết.

Nhờ thủ đoạn lường gạt này mà người Cộng Sản đã nắm được độc quyền kháng chiến chống Pháp.

Biết rất rõ rằng khát vọng của quần chúng là độc lập cho xứ sở, tự do cho người dân, mà chủ đích của chuyên chính vô sản là tiêu diệt tự do của người dân và độc lập của xứ sở, Hồ Chí Minh lại tỉnh bơ đưa ra câu tuyên bố ‘KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC LẬP, TỰ DO’

Thật là một tuyệt chiêu!

Hậu quả khi người Việt Nam đưa nước Việt Nam vào Phong Trào Cộng Sản Thế Giới có nghĩa là chấp nhận Phong Trào Cộng Sản Thế Giới chỉ huy, thi hành mệnh lệnh của Phong Trào là chánh, là ưu tiên hàng đầu và quyền lợi quốc gia là thứ yếu hay tệ hơn nữa, là lạc hậu, đưa quyền lợi quốc gia ra mà bàn và cân nhắc là phản động. Đó là cái quyết định tiên khởi làm mất nước. Tuy nhiên, đấy mới chỉ là chấp nhận mất nước trên lý thuyết. Còn mất nước như thế nào thì tới cái bước thứ hai này mới lộ ra.

CẢi cách ruỘng đẤt tẠi miỀn BẮc

Trích trên internet 1:

Thư Hồ Chí Minh xin chỉ thị về việc cải cách ruộng đất.
Gởi Staline: Ngày 31-12-1952.
Đồng chí Staline kính mến,
Tôi gửi cho đồng chí đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam. Đề án này tôi đã hoàn thành với sự giúp đỡ của hai đồng chí Liu Shaoshi [*] và Van Szia-Sian. Đề nghị đồng chí tìm hiểu và đưa ra chỉ thị về đề án này.
Gửi đồng chí lời chào Cộng Sản.
Hồ Chí Minh
(ký tên)

31-10-1952.[*] Liu Shaoshi là Lưu Thiếu Kỳ, chủ tịch nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, nhân vật quyền lực thứ nhì sau Mao Trạch Đông
(Tài liệu Lưu Trữ Văn Khố Nga, số 88)

http://www.rusarchives.ru/evants/exhibitions/vietnam1/22.shtml

Trích trên internet 2:

Ông Hoàng Tùng, nguyên tổng biên tập báo Nhân Dân(1954-1982) kể lại trong chuyện “Bí mật Hồ Chí Minh” cho chúng ta thấy được sự nô lệ của ông Hồ và đảng Lao Động Việt Nam (tiền thân của đảng Cộng Sản Việt Nam) như thế nào.

“Mùa hè năm 1952 Mao Trạch Đông và Stalin gọi bác sang, nhất định bắt phải thực hiện CCRĐ. Sau thấy không thể từ chối được nữa, bác mới quyết định phải thực hiện CCRĐ…

“Mùa hè năm 1952, sau khi đi Trung Quốc và Liên Sô về, bác chuẩn bị cho hội nghị cán bộ đầu năm 1953, quyết định CCRĐ. Đoàn cố vấn CCRĐ do Kiều Hiếu Quang làm trưởng đoàn. Kiều là phó bí thư tỉnh ủy Quảng Tây. Họ muốn qua CCRĐ để chỉnh đốn lại đảng ta. Thời gian từ lúc tiến hành CCRĐ đến lúc dừng là 3 năm”. (Đàn Chim Việt online ngày 4-7-2010)

Trong chiến dịch CCRĐ, giết người có chỉ tiêu rõ ràng, cái chỉ tiêu ác độc ấy phải giết địa chủ ở mỗi xã cho đủ 5% dân số hoặc nhiều hơn càng tốt, càng được khen thưởng. Theo nhà văn Tô Hoài:

“Thế mà vượt hết, thắng lợi lớn, toàn đoàn truy được hơn năm trăm địa chủ lọt lưới, đến bước ba đưa tỷ lệ 5% lên 7,24% đánh đổ hoàn toàn giai cấp địa chủ về chính trị cũng như về kinh tế”. (Ba Người Khác- trang 206)

Ông Nguyễn Minh Cần, người được thành ủy Hà Nội giao cho trách nhiệm sửa sai trong việc CCRĐ ở ngoại thành Hà Nội đã kể lại qua bài “Xin đừng quên bài học CCRĐ nửa thế kỷ truớc”.

“Cái tỷ lệ quái gở 5% đó kèm thêm những “kết luận” quái đản khác… Cái phương châm “thà sai hơn bỏ sót”, cộng thêm với việc “thi đua lập thành tích đánh phong kiến”…

“Tóm lại, những con số về người thiệt mạng trong CCRĐ vẫn chưa xác nhận được. Dù thế nào chăng nữa, với những con số ước tính đã cho thấy đây là một tội ác tày trời. Tội ác này chính là tội ác chống nhân loại”. (Người Việt ngày 6-2-2006)

Nhà văn Trần Mạnh Hảo, rất bức xúc với cái tỷ lệ giết người trong chiến dịch CCRĐ ở làng của ông cao hơn các nơi khác:

“Làng tôi là làng Công Giáo Bùi Chu Phát Diệm, là làng tề, làng bị gọi là ác ôn, nên chỉ tiêu địa chủ trên giao nặng nhất: Phải bắt cho được 15% địa chủ là Bình Hải Đoài. Nghĩa là cứ 100 người dân thì phải nộp cho bác và đảng 15 tên địa chủ”. (Thời Luận ngày 1-4-2006)

Chính vì các đội cải cách thi đua lập thành tích cho nên con số người dân vô tội đã bị giết một cách dã man đưa con số lên đến hàng trăm ngàn:

“Ông Bùi Tín, một người bất đồng quan điểm với chính phủ Việt Nam cũng nêu lên con số nạn nhân là 500.000 người do Michel Tauriac, nhà văn người Pháp đưa ra. Bùi Tín cho rằng con số nầy cũng hợp lý nếu kể cả người bị giết, bị chết trong tù, bị chết sau khi thả ra và tự tử” (Wikipedia tiếng Việt online ngày 19-5-2006)

Trong bài “Cuộc CCRĐ 50 năm trước đây” của phóng viên Nguyễn văn An, đài RFA thì:

“Thống kê của nhà nước được đăng trong cuốn Lịch Sử Kinh Tế tập 2 cho biết đã có 172.008 người bị quy vào thành phần địa chủ và phú nông, là những người bị xếp vào loại kẻ thù của nhân dân, bị “đào tận gốc, trốc tận rễ”, nghĩa là không bị bắn tại chỗ thì cũng bị án tù rồi chết trong nhà giam. Con số nầy có thể không chính xác, nhưng số nạn nhân không thể thấp hơn thế được…

“Bản thống kê chính thức cho biết là trong 172.008 người bị quy là địa chủ và phú nông trong CCRĐ thì 123.266 người bị quy sai, tức là bị oan. Tính theo tỷ lệ là 76,66%. Có lẽ chưa bao giờ và ở đâu tỷ lệ giữa số bị oan và nạn nhân lại cao đến như thế”. (RFA online ngày 15-5-2006)

Chiến dịch CCRĐ đã tàn sát người dân vô tội, máu đã chảy tràn lan khắp nơi, tiếng oán than ngút trời, lúc bấy giờ ông HCM mới chịu cho dừng tay bắn giết.

Hành động diệt chủng:

Trong khi thi hành CCRĐ đảng Lao Động Việt Nam đã đưa ra một phương châm hành động thật là sắt máu, họ chỉ có biết giết và giết.

“Các đội CCRĐ không từ một cách nào hết để “tìm ra địa chủ”, “tìm ra phản động”,“tìm ra của chìm”, ép buộc con cái “đấu tố” cha mẹ, con dâu “đấu tố” bố mẹ chồng, con rể “đấu tố” bố mẹ vợ, vợ “đấu tố chồng”, anh em “đấu tố” lẫn nhau, trò “đấu tố” thầy, kẻ hàm ơn “đấu tố” kẻ ban ơn, láng giềng hàng xóm “đấu tố” lẫn nhau (cũng có trường hợp cha mẹ bấm bụng khuyên con cái “đấu tố” mình để mong cứu mạng cho con cái)…
Những người bị quy là địa chủ ngay lập tức bị tước mọi quyền làm người, bị hạ nhục, bị chà đạp, ngay lập tức phải thay đổi cách xưng hô trước nông dân, phải cúi đầu lễ phép “thưa các ông, các bà nông dân”, phải xưng “con” trước mặt nông dân, dù đó chỉ là một đứa trẻ con…

“Còn khi hành quyết người bị án tử hình thì những người thân thích, ruột thịt của người ấy, từ gìa cả cho đến trẻ con, đều bắt buộc phải có mặt để chứng kiến tận mắt cảnh tượng đó! Đúng là sự khủng bố tinh thần cực kỳ vô nhân đạo”.
(Người Việt ngày 4 đến 11-2-2006)

Giáo Sư Nguyễn Mạnh Tường, trả lời báo Quê Mẹ khi du lịch sang Pháp sau năm 1975, ông nói:

“Trong lịch sử Việt Nam từ hồi lập quốc đến nay chưa có một cuộc thanh trừng giết dân nào khủng khiếp tàn bạo như cuộc CCRĐ. Hầu như mọi cuộc đấu tố đều có sự nhúng tay của cố vấn Trung Cộng. Điều đó cho thấy chính quyền Hồ Chí Minh lệ thuộc ngoại bang như thế nào”. (Người Việt ngày 7-9-2004)

Hòa thượng Thích Quảng Độ, Xử lý thường vụ Viện Tăng thống, viện trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN trong cuốn “Nhận Định Về Những Sai Lầm Tai Hại Của Đảng CSVN Đối Với Dân Tộc Và Phật Giáo Việt Nam”, đoạn nói về CCRĐ, ngài viết như sau:

“Những kẻ thù bên trong ấy là ai. Đó là “Trí, Phú, Địa, Hào, Tôn Giáo, Lưu Manh” và phải “đào tận gốc trố tận rễ” có nghĩa là phải tiêu diệt cho bằng hết. Và cuộc căm thù đấu tranh giai cấp ấy đã diễn ra năm 1956, dưới hình thức CCRĐ và “ôn nghèo gợi khổ” kéo dài suốt sáu tháng trời…

“Khẩu hiệu của đội cải cách là “Nhất đội nhì trời”. Cũng như trong miền Nam năm 1975, Cộng Sản đang trong khí thế “thừa thắng xông lên”, tại các công trường làm thuỷ lợi, Cộng Sản trương khẩu hiệu “thằng trời đứng qua một bên, để cho thủy lợi đứng lên thay trời” và “vắt đất ra nước thay trời làm mưa”, còn gì ngông cuồng hơn…

“Có nhiều trường hợp con tố cha, vợ tố chồng, trò tố thầy, anh em họ hàng tố lẫn nhau vì những nguyên nhân bất hòa trong gia đình trước kia. Tố xong, tòa án nhân dân luận tội và kết án tử hình, tất cả đám đông ở dưới phải hô to ba lần “tử hình; tử hình; tử hình” vừa hô vừa đấm lên hư không ba cái. Thế rồi khổ chủ bị bịt mắt lại đưa đến trói vào cây cột đã được dựng sẳn và đội hành quyết gồm 5 người đứng nhắm bắn, khổ chủ gục đầu xuống và kết liểu một cuộc đời”.
(Đối Thoại online ngày 21-9-2007)

Trích trên internet 3:

Nhìn lại cuộc Cải cách ruộng đất: Những bài học còn nóng hổi

Trong CCRĐ nông dân Việt Nam đã chịu bao nhiêu tổn thất? Theo thống kê nội bộ của Đảng Cộng Sản (chưa được công khai hóa), ở những vùng đã làm CCRĐ:

· Số “địa chủ thường”: 82.777, số quy sai: 51.480, tỷ lệ sai: 62%
· Số “địa chủ kháng chiến”: 586, số quy sai: 290, tỷ lệ sai: 49%
· Số “địa chủ cường hào ác bá”: 26.453, số quy sai: 20.493, tỷ lệ sai: 77%

Như vậy là đã có hơn 80 ngàn gia đình địa chủ đã bị bắt bớ, đấu tố, hành hạ; mỗi gia đình có trung bình 4 đến 5 người, bị liên quan, nên số bị nạn lên đến 400 ngàn người. Họ mất nhà, mất tiền của, một số tự sát, còn sống cũng đói khổ, ốm đau, suy kiệt; khá đông gia đình bị tan vỡ, con cái thất học, bơ vơ…

Số “cường hào ác bá” (bị coi là oan hay không oan) bị tù đầy, đánh đập, tra tấn rồi bị bắn lên đến hơn 26 ngàn, tính cả gia đình bị điêu đứng theo thì con số bị nạn có thể lên đến hơn 100 ngàn. Vậy là tính sơ sơ, số nạn nhân trực tiếp nói chung lên đến nửa triệu con người.

Chưa hết, theo thống kê nội bộ, trong chỉnh đốn tổ chức được tiến hành ở 2.876 chi bộ Đảng Cộng Sản gồm có 15 vạn đảng viên, đã có đến 84.000 đảng viên bị xử trí (bị tù, tra tấn, xỉ vả, bị giết) chiếm 47%. Con số khủng khiếp này – nhiều hơn số địa chủ bị đấu tố – đã được giữ rất kín. Tôi có những bạn thân, đồng đội cấp trung đoàn (hồi ấy chưa có cấp bậc) là trung đoàn trưởng, tỉnh đội trưởng… bị đánh rụng hết răng, mù mắt, gẫy chân; một số khi sửa sai thì đã bị lao phổi nặng do phải nằm đất ẩm, chỉ có manh chiếu rách. Số đảng viên bị tra tấn còn tàn khốc hơn dân thường vì bị coi là phần tử thù địch chui vào Đảng để phá từ bên trong. Hầu hết là đảng viên trí thức, có trình độ học vấn khá. (Bùi Tín online)

Trong 4000 năm Sử Việt, đã có bốn lần qua lại, tổng cộng là ta có 1000 năm bị Trung Hoa đô hộ. Đó là vì Trung Hoa quá mạnh và ta kháng cự không lại nên mới thua. Nhưng người Việt không ngừng tìm cách thoát ách.

Nhưng đây là lần đầu tiên trong Sử Việt có người Việt lại đi mời Cán Bộ Trung Hoa qua Việt Nam trực tiếp chỉ huy người Việt giết người Việt.

‘Ông Hồ’ ơi! Làm sao rửa cái nhục này?

HỒ TẤN VINH
Melbourne

Share this post