Phải Hiểu Trẻ Mới Dạy Được Trẻ – Đoàn Bảo Châu

Phải Hiểu Trẻ Mới Dạy Được Trẻ – Đoàn Bảo Châu

Đã có rất nhiều bài trả lời về bộ sách Tiếng Việt của các nhà giáo dục này. Trong một đất nước, những người gọi là những “nhà giáo dục” thường được đặt vào một vị trí cao nhất trong bậc thang về trí tuệ, uy tín, kiến thức, bởi họ là những người sẽ giúp những đứa trẻ có được những kiến thức sơ khởi, những nền tảng về nhân cách.

Những người tham gia biên soạn bộ sách Tiếng Việt lớp 1. Ảnh trên mạng
Tất nhiên, trong ấy có vai trò của cha mẹ nhưng trong một xã hội phát triển, khi con người có sự phân công lao động rõ ràng, mỗi người có một chuyên môn sâu, riêng, thì kì vọng sự giáo dục tử tế cho trẻ từ những nhà giáo dục là điều đương nhiên.

Tôi đã cố không xúc phạm ông chủ biên của bộ sách này, bởi ông là người đã từng có những phản biện xã hội khá tốt nhưng qua việc ông Thuyết phản ứng với phản hồi của xã hội về bộ sách do ông là chủ biên thì tôi phải nói thẳng.

Đáng nhẽ ra, nếu các ông các bà là những người làm giáo dục tử tế, có kiến thức chuyên sâu về giáo dục thì chúng tôi, những người làm trong ngành khác không phải rơi vào trạng thái hoang mang, ngỡ ngàng và tức giận như thế này.

Con em chúng tôi là những gì quý báu của cuộc đời chúng tôi, bỗng dưng trở thành đồ thí nghiệm của các vị. Chúng là những tâm hồn trong trắng, đáng nhẽ phải được ghi vào những gì đẹp nhất, thơ mộng, dịu dàng nhân bản nhất, thì lại bị bơm vào đầu những từ vớ vẩn, những câu chuyện dở dang, thông điệp nửa vời, rất dễ gây hiểu lầm cho những đứa trẻ.

Tôi biết ông Thuyết nói là có phần hai để hoàn chỉnh câu chuyện nhưng một đứa trẻ 6 tuổi thì làm sao có thể nhớ phần một câu chuyện thế nào để học phần hai.

Một dự án để ra một bộ sách thế này có phải ít tiền đâu, các vị đầy những chức danh, học hàm học vị cao ngất ngưởng ở đất nước này mà kết quả công việc của các vị không hề tương xứng chút nào, nó như bãi mèo mửa khiến cả xã hội hoang mang, bất lực và tức giận.

Sau những trạng thái ấy là nỗi buồn. Buồn bởi các vị là những nhà giáo dục cho những đứa trẻ của chúng tôi mà như thế, vậy các vị sẽ dạy được gì cho chúng?

Rồi chúng sẽ học được tính cẩu thả, vô trách nhiệm, sự ù xoẹ gật đầu bè phái để có được đồng tiền đáng xấu hổ?

Tôi phát sợ với những ý tưởng cải cách của các vị, càng cải cách càng khốn nạn, càng cải cách càng lộ sự ô trọc của cả hệ thống.

Tiêu chí đặt ra với lớp một là hãy để trẻ biết đọc biết viết, biết làm tính với mấy con số một cách đơn gỉản nhất. Đừng đột ngột cướp đi tuổi thần tiên của chúng, đừng biến các ông bố bà mẹ thành quỷ dữ khi phải kèm con học, làm thế các vị đã mang tội ác với những đứa trẻ và nói rộng ra là với cả dân tộc này.

Người dạy trẻ việc đầu tiên là phải hiểu trẻ, phải đặt mình vào góc nhìn, tâm lý của trẻ, không thể mang tâm thế của mấy con quỷ hám tiền rồi vẽ vời nhảm nhí thành sách rồi gọi đấy là cải cách được.

Tôi vừa viết vừa phải nén giận, nói thật là tôi chỉ muốn một câu ngắn gọn là các vị chết đi để chúng tôi được nhờ. Toàn bộ cuốn sách Tiếng Việt ấy chỉ cần duy nhất một cá nhân có tâm, có tầm, hết lòng yêu thương trẻ nhỏ, hết lòng yêu tiếng Việt là có thể cải thiện được cho tốt lên chứ không phải hô hào chiêng trống ầm ĩ để tiêu tiền ngân sách.

Khi đã ăn hại thì cả nghìn người vẫn ăn hại, bởi đơn giản là chẳng kẻ nào quan tâm tới chất lượng mà chỉ nghĩ đến miếng bánh mình thu về to hay nhỏ mà thôi.

Share this post