Rampage – Nguyễn Ngọc Chấn

Rampage – Nguyễn Ngọc Chấn

Đạo diễn: Brad Payton
Diễn viên: Dwaine Johnson, Naomi Harris, Marlin Akeiman

Rampage là bộ phim được chuyển thể video game cùng tên. Phim Rampage lấy bối cảnh diễn ra một vụ tai nạn ngoài không gian đã khiến công trình nghiên cứu khoa học của một công ty chuyên về gene bị phát tán vào môi trường sống dưới trái đất, tạo nên những con quái vật khổng lồ.

Để cứu lấy công ty và thu hồi lại công trình nghiên cứu nói trên, những người đứng đầu công ty đã dấn thân vào một cuộc chơi hết sức nguy hiểm, bất chấp tính mạng của nhiều người bị đe dọa. May mắn thay, âm mưu của họ đã bị những con người “chính nghĩa” phát hiện và tìm cách đập tan.

Nội dung, phim đã mang đến một câu chuyện quá sức cũ kỹ và quen thuộc, không có gì thật sự mới mẻ. Mặc dù phim vẫn giữ nguyên tên của các “nhân vật chính” nhưng toàn bộ tuồng tích trong game đều đã thay đổi. Đây là một hướng đi đáng khích lệ, thay vì như nhiều phim khác chỉ cố gắng “tuân thủ nguyên tác”, dễ tạo cảm giác nhàm chán cho người xem, dù kết quả sau cuối không được như mong đợi. Một điểm đáng khen là Rampage vẫn cố gắng lồng ghép vào câu chuyện tiểu sử của nhân vật nhằm mang lại ít nhiều cảm xúc cho người xem, nhiều phim sci-fi khác thường làm qua loa hoặc bỏ hẳn.

Cốt truyện cũng là điểm yếu của phim khi được nhồi nhét quá nhiều nội dung vào bộ phim. Ban đầu phim “khởi động” với câu chuyện khá đơn giản và nhẹ nhàng, nhưng càng về sau lại được nhét quá nhiều thứ một cách tham lam, trong đó rất nhiều chi tiết không thật sự cần thiết, Chẳng hạn như “công trình nghiên cứu” không khác gì một cục sắt nhưng khi rơi từ không gian xuống trái đất xuyên qua tầng khí quyển lại có thể dễ dàng còn gần như nguyên vẹn là một điều khá phi lý. Nhà làm phim thậm chí còn khỏa lấp điều này bằng cách dẫn lời của nhân vật cho rằng “cục sắt” đó có khả năng sống sót khi rơi xuyên khí quyển của trái đất.

Phần lớn phim của đạo diễn Brad Peyton từ trước đến nay đều chỉ ở mức xem được, với chút effects “xa hoa” chứ không để lại ấn tượng gì cho người xem. Xảo thuật trong phim cũng không như mong đợi. Những cảnh tòa nhà đổ sập hàng loạt trông quá giả tạo và thiếu chi tiết, toàn thấy những cảnh bụi đất bay mù mịt che hết mọi thứ.

Thất vọng lớn nhất là những con siêu thú được dựng bằng CGI khá tệ, ở những phân đoạn cận cảnh trông chúng như một những con thú đồ chơi bằng nhựa vậy. Như bộ lông của George và Ralph lúc nào cũng cố định chứ không chuyển động theo song hành với nhân vật, nhìn xa xa cứ như một con thú nhồi bông đi đóng phim vậy. Lizzie là tệ nhất, có lẽ vì nó ít xuất hiện nhất. Hàng vẩy của nó nhìn cứ như mấy miếng nhựa LEGO đắp lên rồi được sơn bóng cho phản chiếu ánh sáng, trong khi mấy cái sừng ở dọc lưng thì không khác gì người ta độn mấy cái cọc lên rồi sơn màu lại cho tương phản.

Dàn diễn viên ngoài Dwayne Johnson quá nhẵn mặt trong nhiều phim hành động chỉ có Naomie Harris là nhận ra có đóng trong vài phim 007. Còn lại các diễn viên khác đều khá xa lạ và, cũng như diễn xuất không đạt. Naomie khá hợp vai và trang phục đẹp, trong khi Dwayne thì có vẻ là nhân vật trung tâm quá khiến hầu hết các nhân vật khác không còn mấy đất diễn. Ngay từ đầu phim bạn cũng có thể thấy đó là chủ đích của nhà làm phim đây là một điều không tốt cho bộ phim và các nhân vật đồng diễn. Tệ nhất là vai phản diện của Malin Akerman, cảm giác như cô này chỉ cầm kịch bản rồi đọc chứ hầu như chẳng diễn gì.

Sau cùng, Rampage tuy là phim giải trí nhưng thật sự không hấp dẫn như mong đợi. Phim chỉ ở mức xem được nếu bạn dễ tính. Nếu muốn xem hoặc tò mò vì những ai từng chơi game trước đây, hãy đợi dịp giảm giá của rạp sau vài tuần để khỏi phải trả full price cho một cuốn phim chỉ ở mức trung bình. Nếu so với Pacific Rim: Uprising thì Rampage “thua xa”. Để vớt vát, ít ra Rampage cũng có cảnh chiến đấu ở cuối phim phấn khởi và phần kết thúc phim cũng có chút ít “cảm xúc”.

Nguyễn Ngoc Chấn

Share this post