Sài Gòn Tánh Kỳ – Trần Hoàng Khánh Vân

Sài Gòn tánh kỳ.

Sài Gòn tánh kỳ.
Con nhỏ hỏi dĩa cơm nhiu, bả kêu 25k nha, cái nó biểu bỏ bớt thịt ra được hông dì, con hông đủ tiền. Cái bả hỏi chớ mày có nhiu, con nhỏ kêu dạ 20k, bả phủi tay xời, thì ăn đi mốt trả tao sau.

Sài Gòn tánh kỳ.
Thằng sinh viên ra chợ hỏi mua cá, chị bán cá hỏi em ở ngoải mới vô học hả, thằng nhỏ dạ, cái chỉ kêu thương hen, vô mình ên hả cưng, mốt mua gì nói chị, chị chỉ chỗ mua cho ngon nghe hơm. Cá của cưng nè, đưa 10k được rồi. Mai ghé nha!

Sài Gòn tánh kỳ.
Lái xe buýt lương tháng nhiu hổng biết, nhưng cứ để ngay cửa lên xuống cái rổ nho nhỏ, có tiền lẻ, có kẹo, có bao nilon cho ai cần thì lấy mà xài. Mà kỳ hơn là hổng cho ai bỏ vô thêm. Bao đồng thấy ớn!!!!!!

Sài Gòn tánh kỳ.
Đi Thảo cầm viên chơi thấy có cái bà kia bả khùng muốn chết. Bán đồ hông lo bán, tối ngày đi cho mấy con sóc ăn. Chắc bả giàu lắm há?! Nhìn mấy con sóc chạy lon ton theo bả, thấy cũng cưng!!!

Sài Gòn tánh kỳ.
Đi 1 khúc là thấy nước uống miễn phí, đi 1 khúc là thấy bánh mì miễn phí. Lâu lâu lại thấy cắt tóc miễn phí cho người nghèo, trẻ lang thang, hay đánh giày, sửa giày miễn phí cho người bán vé số, người già neo đơn…. Làm như dư tiền quá hông biết làm gì hay sao á ha?!?

Sài Gòn tánh kỳ.
Tết nhà người ta đông thiệt đông, dzui thiệt dzui. Tết Sài Gòn vắng hoe!!! Một hai bữa đầu thấy thích thích, vì chạy sướng rơn. Bữa sau bắt đầu thấy buồn buồn, thấy nhớ cái đặc sản kẹt xe, nhớ mấy xe hủ tíu gõ, nhớ luôn mấy tiếng lạch xạch lạch xạch cạo gió giác hơi…

Sài Gòn kỳ lắm!!
Đi xa vài hôm là nhớ. Mà cái nhớ Sài Gòn nó cũng kỳ lắm!!! Kỳ lắm luôn…
Nên mới nói…
Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và anh!

Trần Hoàng Khánh Vân

Share this post