Tâm Tình Cùng Nhà Văn Tuổi Vàng Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC – Đinh Văn Tiến Hùng

Tâm Tình Cùng Nhà Văn Tuổi Vàng Bút Xuân TRẦN ĐÌNH NGỌC – Đinh Văn Tiến Hùng

(TVVN.ORG) Chúng tôi đến thăm Bác vào buổi trưa trước đêm Giáng Sinh. Xe chạy vòng vòng một lúc mới tìm ra chỗ đậu cho khách đến thăm. Khu cư xá người già rộng lớn khoáng đãng yên tĩnh, nằm say giấc ngủ trưa dưới ánh nắng đông ấm áp. Vì có hẹn trước, nên khi nghe tiếng gõ cửa, Bác ra mở và đón chúng tôi với nụ cười thân mật.

-Mời hai anh vô nhà!

Anh bạn giới thiệu tôi:

– Anh Quân, bạn thân.

– Nghe danh Bác, hôm nay mới hân hạnh được diện kiến- Tôi tiếp lời.

– Tôi cũng nghe tên tuổi anh rồi!

– Vâng thưa Bác, tôi có tuổi nhưng chưa có tên.

Chúng tôi cười xòa. Bác mời ngồi và đun bình nước pha trà. Chúng tôi nhìn quanh căn phòng gọn ghẽ, đầy đủ tiện nghi và chú ý đến chiếc bàn đặt máy điện toán cùng một sấp giấy bên cạnh. Chắc đó là tài liệu Bác đang viết dở dang. Mấy phút sau Bác bưng ra bình trà và gói kẹo. Mùi trà thơm tỏa ra làm căn phòng thêm ấm áp cho buổi trà đàm.

– Sao dạo này sức khỏe Bác thế nào? Bác vẫn tiếp tục sáng tác đấy chứ?

– Cám ơn hai anh! Cũng bình thường thôi. Tuổi cao, sức khỏe giảm dần không ngồi lâu được- Hơn nữa trí nhớ và cảm xúc không còn bén nhạy như xưa.

– Bác nói thế chứ, chúng tôi thấy sức viết Bác còn phong phú và sắc bén lắm. Những bài Bác viết trên các báo và websites vẫn còn lôi cuốn nhiều người đọc. Anh em tôi khó theo kịp.

– Anh Đình nhiệm vụ đa đoan tôi biết rồi! Còn anh Quân thì sao?

– Đàn em thì thật sự lai rai! Lúc nào có hứng thú thì viết lách cho khuây khỏa, học đòi ông Tú Vị Xuyên vì ‘Nhập thế cục bất khả vô văn tự, chẳng hay ho cũng húng hắng lấy một vài…’

– Tôi đã đọc những bài anh viết! Tại sao chỉ viết cho báo Công Giáo, ít thấy viết cho báo đời?

Tôi mỉm cười:

– Thưa Bác! Về chính trị đàn em không có nhận định sâu sắc, về quân sự lại thiếu kinh nghiệm chiến trường và phần lớn báo chỉ cần lấy được nhiều quảng cáo, còn tin tức, bài viết quá dồi dào trên mạng lưới nhện, đâu cần người viết mướn.

– À mà sao, tôi chỉ thấy anh làm thơ, ít viết văn xuôi?

Anh bạn chen vào:

– Tôi nhiều lần đề nghị anh viết cho thêm phần phong phú, nhưng anh lưỡng lự dè dặt.

– Tại sao vậy?

– Văn xuôi trong báo đạo thường là những bài thiên về thần học, tín lý, linh thiêng huyền diệu… Tôi không đủ trình độ để viết, nên nhường cho các vị uyên thâm hơn. Còn thơ, tuy khó mà lại dễ, vì chỉ cần cảm xúc với lòng mến Chúa, yêu người, noi gương Đức Mẹ và Các Thánh là được, không sợ bị phê bình chỉ trích… Tôi cũng không có khả năng viết đủ thể loại như Bác đâu!

Bác nhìn anh bạn như hỏi ý kiến thế nào.

– Anh ấy nói đúng thế! Tôi rất thích những truyện Bác viết rất hấp dẫn với kinh nghiệm dồi dào, nêu cao tinh thần đạo đức là những bài học qúi giá đầy tính nhân bản.

– Cám ơn anh! Còn các anh nghĩ thế nào về những người cầm bút tại quốc nội cũng như hải ngoại?

– Câu hỏi Bác đua ra cho chúng tôi rất khó và tế nhị khi phải trả lời. Chúng tôi không muốn phê bình so sánh. Nhưng thực sự phải công nhận những người cầm bút trước năm 75 tại Miền Nam: Phong phú đa dạng, có kiến thức và kinh nghiệm, lại yêu nghề. Nên đã xuất hiện nhiều tác phẩm rất giá trị về mọi lãnh vực. Nhưng lớp người này đang mai một dần, số ít còn lại trong nước không thể bẻ cong ngòi bút viết theo yêu cầu của Cộng Sản. Phần lớn ra được nước ngoài nay đã già yêu giới hạn trong việc sáng tác, cũng may một số tác phẩm của họ được in lại trước khi

nằm xuống. Riêng lớp trẻ hải ngoại hiện nay, môt số tốt nghiệp ngành truyền thông báo chí, thực sự đã đi vào dòng chính khi viết với văn từ, tư tưởng của quốc gia đang sinh sống. Còn một số không chuyên nghiệp coi viết lách làm báo như mọi nghề không phải là nghiệp. Vì nghĩ rằng: Nếu không có bằng cấp chuyên môn, ta có thể mở 1 cơ sở thương mại, nhà hàng… hay ra 1 tờ báo lấy được nhiều quảng cáo cũng đủ sống. Còn trong nước hiện nay dưới chế độ Cộng Sản, làm truyền thông báo chí chỉ là những tên bồi bút, được uốn nắn phải viết theo theo đường lối Đảng vạch sẵn. Hơn 600 tờ báo chỉ có 1 tổng chủ bút là Bộ Chính Trị. Đến nỗi có 1 nhà văn phản kháng viết câu truyện ‘Thi sĩ máy’ đề nghị chính quyền CS nên chế ra 1 chiếc máy và đúc sẵn 100 từ ‘nghiệp vụ’. Khi cần, chỉ lựa những từ theo ý muốn bỏ vào máy là sẽ có một bài thơ hay một bài văn đúng tiêu chuẩn Đảng đề ra, vì chỉ cần ’hồng hơn chuyên’.

Chính vì những ưu tư và tầm quan trọng để văn hóa thuần khiết Việt Nam khỏi bị mai một, chúng ta phải chuẩn bị ngay từ bây giờ lớp người trẻ cầm bút tại hải ngoại có khả năng và thực tâm yêu nghề.

Biết Bác trước năm 75 là nhà giáo và cựu cân biểu Việt Nam Cộng Hòa, chúng tôi chuyển hướng câu chuyện nhắc đến môt vài nhân vật trong chính quyền mà chúng tôi đã từng tiếp xúc và sống gần họ. Bác đưa ra những nhận xét rất thẳng thắn và trung thực về những người này. Rồi Bác kết luận:

-Miền Nam Việt Nam rơi vào tay Cộng Sản do những thế lực ngoại bang giật giây trao đổi. Nhưng thật ra, một số nhân vật cao cấp trong chính quyền và tướng lãnh quân đội cũng tiếp tay cho Cộng sản xâm chiếm VNCH. Những người này đã và sẽ phải trả giá hành động họ làm và lịch sử sẽ phê phán cách chính đáng. Chúng ta không cần đi vào chi tiết vì đã được nói đến quá nhiều qua sách báo phê bình chỉ trích và những hồi ký thanh minh chạy tội …

Bác đứng lên tới bàn viết lấy mấy tác phẩm xuất bản năm 2009, đề tặng chúng tôi mỗi người 2 quyển; 1 tập thơ và 1 tập truyện ngắn. Tôi mở trang đầu thấy hàng chữ: ‘Thân tặng thi sĩ….’ và liếc nhìn anh bạn cũng đang ái ngại như tôi:

– Xin Bác cư ghi tên anh em tôi là được rồi! Người ta có bằng cấp học vị cao xưng danh là đúng thôi. Còn khả năng nghề nghiệp như chúng tôi nên để người đời đánh giá. Ngoài ra, ít nhất cũng phải có 1, 2 tác phẩm ra mắt để làm ‘chứng chỉ’ mới được phép ngồi ‘chung chiếu’ trên thi văn đoàn hải ngoại chứ!

– Thôi các anh đừng nhún nhường! Tôi có đọc bài thơ anh Quân ‘thanh minh thanh nga’ rồi đó. Nhắc lại xem nào?

Anh bạn liếc nhìn tôi như khuyến khích.

-Thôi thì ‘vâng lời hơn lễ vật’, nhưng bài dài đàn em chỉ còn nhớ mấy câu đầu.

“Tôi không phải là thi nhân Công giáo,
Mà chỉ là người Công giáo làm thơ,
Cả đời tôi không biết đến bao giờ,
Mới trở thành một nhà thơ tên tuổi?
Nhưng điều đó tôi không hề tiếc nuối,
Vì cuộc đời đã là một bài thơ.
Sống trọn vẹn với năm tháng ngày giờ,
Đó chính là bài thơ muôn vần điệu….’

Thấy câu chuyện tâm tình đã lâu, sợ Bác mỏi mệt và cần chuẩn bị đi dự lễ Giáng Sinh. Chúng tôi cáo từ và hẹn sẽ có dịp trở lại thăm Bác. Bác tiễn chúng tôi ra tới cổng và cùng chụp mấy tấm hình kỷ niệm. Trời đã xế chiều, lác đác một vài người vào thăm thân nhân sau buổi tan sở về. Bác nhìn chúng tôi ra xe, vẫy tay chào tạm biệt dưới nắng chiều đổ bóng…

Chúng tôi Đến Thánh đường tham dự Lễ Giáng Sinh cùng với Cộng đoàn Công Giáo Việt Nam. Sau đó về nhà ăn Reveillon đầm ấm cùng gia đình, cắt bánh Sinh Nhật mừng Chúa Giáng trần mà tôi được diễm phúc ăn theo. Và trao nhau những phần quà đặt dướt chân cây Noel lấp lánh đèn màu. Tôi rất cảm động khi mở quà con gái trao tặng: Một máy điện toán tôi đang mong đợi để có chút thoải mái trong tuổi về chiều.

Cảm tạ Hông ân Thiên Chúa đã cho tôi được chào đời cùng ngày tháng với Chúa Hài Đồng.
Cám ơn người bạn đời thân yêu đã kiên nhẫn chịu đựng hỗ trợ tôi hơn suốt 40 năm lận đận.
Cám ơn con gái thân thương luôn quan tâm săn sóc tôi những ngày tháng cuối đời.
Cám ơn đứa cháu ngoan cho tôi niềm ấm áp và hy vọng vào tương lai thế hệ trẻ.
Cám ơn những người bạn quý gởi lời chúc chân tình.
Cám ơn các em trước đây tôi được hân hạnh hướng dẫn và giờ đã già dặn và có địa vị, vẫn đến thăm hỏi thân tình.
Cám ơn Bác Bút Xuân đã trao tặng 2 món quà tinh thần quý giá.

Sau những ngày nghỉ lễ, tôi đã đọc 2 tác phẩm Bác trao tặng:

*Tập Thơ ‘Sau Giờ Kinh Chiều’ gồm 160 bài thơ Đạo- trong đó có 1 số bài nguyên tác từ Anh ngữ dịch qua thơ Việt – sắp xếp theo thứ tự abc. Thơ cảm xúc cô đọng trong ý lời và tác giả muốn truyền đạt rung cảm mình qua người đọc, nên lời thơ đơn sơ bình dị, âm điệu nhẹ nhàng thanh thoát, ý thơ chân tình không gò ép gượng gạo. Vì thế đọc thơ, nếu ta thấy rung cảm xin đọc tiếp và nếu không cứ gấp sách lại, đừng vội phê bình. (Viết đến đây, tôi nhớ lại thời gian ở tù Cộng Sản cùng với một nhà thơ tên tuổi tại biên giới Trung- Việt. Chúng tôi hỏi anh: Tại sao nhiều bài thơ anh viết, chúng tôi chẳng hiểu anh muốn nói gì? Anh tủm tỉm cười trả lời: Tớ còn không biết mình muốn nói gì, huống chi các cậu! Thế mới là trường phái ‘thơ bí hiểm’…)

* Tập truyện ngắn ‘Tình Mẹ Con’ gồm 17 truyện: Ít đạo nhiều đời, nhưng đầy tính nhân bản nên đạo lại vào đời, (không như một số người lợi dụng và ngụy biện đem âm nhạc vào cung thánh đường, làm mất đi sự trang nghiêm tôn kính). Nếu thơ là cô đọng tâm tư, thì truyện lại trải rộng tâm tình. Tập truyện gồm nhiều nội dung khác nhau, nhưng khái quát có thể chia thành 3 loại:

1. Truyện mang sắc thái truyền thống dân tộc: ‘Tình Mẹ con, Lão Mốc, Tình Người Nghĩa Khuyển…’ gợi lại những hình ảnh phong tục, tập quán, cuộc sống bình dị… nhưng đầy tình người nơi làng xóm quê xưa.

2. Truyện tình thơ mộng : ‘Chử Đồng Tử & Tiên Dong, Bản Nhạc Chiều, Bông Hồng Nhung…’ mô tả những mối tình thơ mộng lãng mạn nhưng cao thượng trong sáng, khó tìm thấy trong xã hội ngày nay.

3. Truyện người viễn xứ: ‘Có Một Ngày Mai, Công Cha Nghĩa Mẹ, Những Mảnh Đời Đầu Đường Xó Chợ, Đĩa Tóp Mỡ…’ kể lại sự va chạm khó tránh giữa hai thế hệ mới cũ và những trăn trở, buồn phiền, khổ lụy… của cả hai thế hệ.

Ngoài ra còn 2 truyện mang tinh thần đề cao hay xây dựng điều hay cái dở: ‘Phở- Đi Đám Cưới’.

Tôi thích lối viết mộc mạc chân tình của tác giả, không cầu kỳ chải chuốt, lựa lọc làm dáng ngôn từ… Đọc nhiều truyện gợi lại cho tôi những kỷ niệm đẹp tưởng đã chôn vùi trong quá vãng. Rất tiếc những hình ảnh khó quên ấy tôi không thể diễn tả chân thực được ví lúc đó tôi còn là một đứa trẻ ngây thơ.

Qua phần tiểu sử, nhận thấy tác giả có một nhiều kinh nghiệm về nhiều lãnh vực:

– Giáo dục: 7 năm là nhà giáo và là soạn giả 1 số sách giáo khoa về văn chương, triết học cho các lớp Tú Tài I và II.
– Chính tri: 4 năm dân biểu Quốc Hội VNCH với chức vụ chủ tịch Ủy Ban Phát Triển Nông Thôn và tham dự Hội Nghị Liên Hiệp Nghị Sĩ Quốc Tế tại Rome 1972.
– Xã hội: 20 năm làm chuyên viên Xã Hội Quận Cam California.
– Văn hóa: 40 năm miệt mài nghề văn nghiệp bút, đã xuất bản trên 20 tác phẩm trong và ngoài nước nhiều thể loại: Giáo khoa, triết học, văn học, thơ, truyện ngắn, truyện dài, bút ký cùng nhiều bài viết trên báo chí và mạng điện tử với nhiều bút hiệu: Bút Xuân, Xuân Vũ, Trần công Tử.
Hiện nay, dù đã trên 80 tuổi Bác vẫn tiếp tục sáng tác và cộng tác thường xuyên trong nhiều năm qua với Nguyệt San Hiệp Nhất và một số mạng điện tử.
Đó chỉ là vài dòng sơ lược về nhà giáo, nhà văn, nhà thơ… TRẦN ĐÌNH NGỌC..

Đây không phải là bài nhận đinh phê bình hay điểm sách về 1 tác giả và tác phẩm, cũng không có ý muốn ‘mặc áo thụng vái nhau’- nhưng chỉ là câu chuyện tâm tình cùng một Người Anh khiêm tốn đáng kính và ghi nhận những đóng góp miệt mài gần cả cuộc đời để giữ gìn sự trong sáng của văn hóa Đất Nước, xây dựng một thế hệ trẻ lành mạnh tương lai – mà một số người đã cố tình quên đi hay che lấp để đề cao những sản phẩm văn hóa lai căng, không có một chút bản săc đân tộc- lại còn khoe khoang là bảo tồn văn hóa quý báu đáng lưu lại cho con cháu chúng ta. Ôi! Những lời ru ngủ trâng tráo này đã làm lu mờ đầu óc nhiều người.

Tân Niên, nguyện cầu Bác còn đủ sức khoẻ để trao lại cho đời những Bông Hoa tinh thần tươi đẹp. Kính chúc: Bút Xuân Tuổi Vàng đón nhận nhiều Hồng Ân Thiên Chúa trao ban.

Mượn lời Hai Môn Đệ Emau, xin Chúa nâng đỡ an ủi Bác trong lúc tuổi già bóng xế:

‘Xin Ngài ở lại cùng con,
Vì chiều ngã bóng hoàng hôn xuống dần.’

Đinh Văn Tiến Hùng

Share this post