Thật Hay Mơ & Bích Câu Kỳ Ngộ – Phạm Anh Dũng

Thật Hay Mơ & Bích Câu Kỳ Ngộ – Phạm Anh Dũng

Thật Hay Mơ (nhạc và lời Phạm Anh Dũng) Bảo Yến hát, Quốc Dũng hòa âm, Quý Tiết đạo diễn phim:

https://www.youtube.com/watch?v=Tv2dtzCrqQw&feature=emb_logo

Bài  Thật Hay Mơ sáng tác 1996, lấy cảm hứng từ truyện Bích Câu Kỳ Ngộ tức Người Đẹp Trong Tranh (xem ở dưới)

Tạm cho là câu chuyện “Người Đẹp Trong Tranh” tân thời. Chuyện một chàng nghệ sĩ nhìn vào tranh thấy người giai nhân trong tranh hóa thành người thật

Trong truyện Bích Câu Kỳ Ngộ người trong tranh (Giáng Kiều) bước ra ngoài tranh để gặp người ngoài đời (Tú Uyên)

Và ở Thật Hay Mơ (lyrics ở dưới cùng) người ngoài đời bước vào tranh thì người trong tranh biến đi mất!

==========

Bích Câu Kỳ Ngộ

Hiện nay không biết tác-giả của quyển “Bích Câu Kỳ Ngộ” là ai. Truyện này kể một sự tích ở nước ta, tức là việc một người học trò tên Trần Tú Uyên gặp một nàng tiên ở đất Bích-câu, bởi thế mới đặt tên truyện là “Bích câu kỳ-ngộ” (sự gặp gỡ lạ lùng ở Bích-câu). Bích-Câu (ngòi biếc) trước thuộc làng Yên-Trạch, tổng Yên-hoà, huyện Thọ-Xương, tỉnh Hà-Nội; nay là phố Cát-Linh. Hiện còn đền thờ Tú-Uyên, bên cạnh nhà Văn-Miếu, là cái di tích của câu chuyện hoang đường này.

Trần-tú-Uyên, một người học trò nghèo, thường hay đi chơi những nơi thắng-cảnh; một lần đến đất Bích-câu, thấy phong cảnh đẹp, bèn làm nhà ở đấy học. Một hôm, ông đi xem hội làm chay ở chùa Ngọc-Hồ (tức chùa bà Ngô ở phố Sinh-từ Hà-Nội). Chiều đến, sắp về, chợt thấy bay đến trước mặt một bài thơ có ý ghẹo mình. Trông ra cửa Tam-quan, thấy một người con gái rất đẹp. Ông bèn đi theo, đến Quảng-văn-đình (nay là chợ cửa Nam Hà-Nội) thì chợt người ấy biến mất. Từ đấy, Tú-Uyên sinh ra ốm tương-tư.

Sau Tú-Uyên đến đền Bạch-mã (nay là phố Hàng Buồm) cầu mộng. Đêm thần bảo ông sáng hôm sau ra đợi ở Cầu Đông (nay ở phố hàng Đường) thì gặp người con gái ấy. Hôm sau ra đợi mãi đến chiều, chỉ gặp một ông lão bán bức tranh một tố nữ giống hệt người đã gặp hôm trước. Ông bèn mua về, treo ở nhà, cứ đến bữa ăn, dọn hai cái bát, hai đôi đũa, mời người trong tranh ăn. Một hôm, ông đi học về, thấy có mâm cơm dọn sẵn, trong bụng sinh nghi. Hôm sau, ông rình ở một chỗ, thấy người trong tranh bước ra, ông vội chạy lại hỏi, thì người ấy nói tên mình là Giáng-Kiều ở trên cung tiên xuống, xin kết duyên cùng ông. Giáng-Kiều làm phép biến chỗ nhà của ông thành nguy nga tráng lệ.

Tú-Uyên lấy Giáng-Kiều được ba năm, thường cứ rượu chè say sưa, nàng can ngăn, ông không nghe, lại còn đánh đập. Một lần, nàng quá giận, bỏ ông biến đi. Đến lúc tỉnh, ông đi tìm đâu cũng không thấy, chỉ than khóc thương tiếc. Một hôm buồn quá, ông toan tự vận; chợt nàng Giáng-Kiều hiện ra, ông bèn từ tạ, hai bên đoàn tụ như xưa.

Từ bấy giờ Tú-Uyên đối đãi tử-tế với Giáng-Kiều. Sau sinh được một đứa con trai đặt tên là Chân-Nhi. Nàng Giáng-Kiều bèn khuyên ong nên lên cõi tiên và trao cho bùa tiên cùng thuốc tiên để ông tu luyện. Rồi một hôm sau khi đã dặn dò Chân-Nhi ỏ lại cõi trần. hai vợ chồng cùng cỡi hạc bay lên cõi tiên.

==========

Thật Hay Mơ

(nhạc và lời Phạm Anh Dũng)

Một chiều nắng phai, ta thấy em như mơ
Hình người lãng du trên bức tranh nên thơ
Nhạt mầu áo tím trong nắng mơ hồ
Và ta không biết em thật hay mơ ?

Em ơi, người mộng trong tranh
Này em có biết, ta gặp đâu rồi ?
Làn môi sương khói
Nụ cười mênh mông xa vời
Mầu mây tóc xoã
Mà sao đôi mắt chơi vơi

Rồi chiều nắng qua, khi dáng ai xa xa
Tìm vào bức tranh không thấy em nơi đâu
Chỉ còn có chút mầu tím chân trời
Mầu môi mắt biếc tan vào hư vô …

Share this post