Tô Thùy Yên Ra Đi Lúc 9:15 PM Ngày 21/5/2019

TA VỀ

Tô Thùy Yên

Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ

Ta về qua những truông cùng phá
Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay

Chỉ có thế. Trời câm đất nín
Đời im lìm đóng váng xanh xao
Mười năm, thế giới già trông thấy
Đất bạc màu đi, đất bạc màu

Ta về như bóng chim qua trễ
Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
Ai đứng trông vời mây nước đó
Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ

Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm, cổ lục đã ai ghi

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi

Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
Làng ta ngựa đá đã qua sông
Người đi như cá theo con nước
Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng

Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này

Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
Ruột mềm như đá dưới chân ta
Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
Người thức mong buồn tận cõi xa

Ta về như hạt sương trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
Bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
Tội tình chi lắm nữa người ơi

Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
Mười năm người tỏ mặt nhau đây
Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
Đành uống lưng thôi bát nước mời

Ta về như sợi tơ trời trắng
Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng
Dừng chân nghe quặn thắt tâm can

Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nên mắc tình đời cởi chẳng ra
Ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ
Mười năm ta vẫn cứ là ta

Ta về như tứ thơ xiêu tán
Trong cõi hoang đường trắng lãng quên
Nhà cũ mừng còn nguyên mái, vách
Nhện giăng, khói ám, mối xông nền

Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
Nhà thương-khó quá sống thờ ơ
Giậu nghiêng cổng đổ, thềm um cỏ
Khách cũ không còn, khách mới thưa

Ta về khai giải bùa thiêng yểm
Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi
Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
Một lần kể lại để rồi thôi

Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
Thăm hỏi từng cây, những nỗi nhà
Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở?
Mười năm, cây có nhớ người xa?

Ta về như đứa con phung phá
Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
Mười năm, con đã già trông thấy
Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu

Con gẫm lại đời con thất bát
Hứa trăm điều một chẳng làm nên
Đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên

Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác lên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông

Ta gọi thời gian sau cánh cửa
Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu
Ta nghe như máu ân tình chảy
Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau

Ta về dẫu phải đi chân đất
Khắp thế gian này để gặp em
Đau khổ riêng gì nơi gió cát
Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm

Cây bưởi xưa còn nhớ, trắng hoa
Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
Tình xưa như tuổi già không ngủ
Thức trọn, khua từng nỗi xót xa

Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nỗi nhớ sáng khôn nguôi

Bé ơi, này những vui buồn cũ
Hãy sống, đương đầu với lãng quên
Con dế vẫn là con dế ấy
Hát rong bờ cỏ giọng thân quen

Ta về như nước Tào Khê chảy
Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
Thân thích những ai giờ đã khuất
Cõi đời nghe trống trải hơn xưa

Người chết đưa ta cùng xuống mộ
Đâu còn ai nữa đứng bờ ao
Khóc người ta khóc ta rơi rụng
Tuổi hạc ôi ngày một một hao

Ta về như bóng ma hờn tủi
Lục lại thời gian kiếm chính mình
Ta nhặt mà thương từng phế liệu
Như từng hài cốt sắp vô danh

Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
Đọc lại bài thơ thủa thiếu thời
Ai đó trong hồn ta thổn thức
Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi

Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua
Ta tiếc đời ta sao hữu hạn
Đành không trải hết được lòng ta

Share this post

7 thoughts on “Tô Thùy Yên Ra Đi Lúc 9:15 PM Ngày 21/5/2019

  1. Vĩnh Biệt Tô Thùy Yên

    "Người về một bóng trên đường lớn!"
    Mới đó…Trời ơi! Một Bóng Ma!
    Tin ở Houston qua, báo vậy
    Tô Thùy Yên…mãi mãi Đi Xa!

    Mãi mãi từ nay mất một người
    Mà nghe ngàn triệu tiếng Than Ôi!
    Chào anh! Vĩnh Biệt Người Anh Lớn
    Hẹn gặp…mà thôi Hết-Gặp-Rồi!

    Mười Tám Thôn Vườn Trầu đang khóc
    Mưa Sài Gòn mưa tới Hóc Môn
    Tô Thùy Yên ạ…hoa me rụng
    Triệu giọt mưa thành Nước Mắt tuôn!

    Tôi thật tình tôi đang ngã quỵ
    Anh về một bóng thiệt sao anh?
    Quê Hương đã đón anh về thật?
    Một bóng đường xa…lộ vắng tanh!

    Một bóng đường xa…một bóng người
    Lời Chào Vĩnh Biệt nhận cho tôi!
    Tô Thùy Yên hỡi Người Anh Lớn
    Tôi chúc Anh Yên Giấc Ngậm Cười!

    Trần Vấn Lệ
    Temple City 21 – 5 – 2019

  2. Ta về

    Tô Thùy Yên

    Tiếng biển lời rừng nao nức giục
    Ta về cho kịp độ xuân sang.
    Ta về – một bóng trên đường lớn.
    Thơ chẳng ai đề vạt áo phai…
    Sao vẫn nghe đau mềm phế phủ?
    Mười năm, đá cũng ngậm ngùi thay.
    Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
    Chốn rừng thiêng ỉm tiếng nghìn thu.
    Mười năm, mặt xạm soi khe nước,
    Ta hóa thân thành vượn cổ sơ.
    Ta về qua những truông cùng phá,
    Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may.
    Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ,
    Nghe tàn cát bụi tháng năm bay.
    Chỉ có thế. Trời câm đất nín.
    Đời im lìm đóng váng xanh xao.
    Mười năm, thế giới già trông thấy.
    Đất bạc màu đi, đất bạc màu…
    Ta về như bóng chim qua trễ
    Cho vội vàng thêm gió cuối mùa.
    Ai đứng trông vời mây nước đó,
    Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ.
    Một đời được mấy điều mong ước?
    Núi lở sông bồi đã lắm khi…
    Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động,
    Mười năm, cổ lục đã ai ghi?
    Ta về cúi mái đầu sương điểm,
    Nghe nặng từ tâm lượng đất trời.
    Cám ơn hoa đã vì ta nở.
    Thế giới vui từ mỗi lẻ loi.
    Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa,
    Làng ta, ngựa đá đã qua sông,
    Người đi như cá theo con nước,
    Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng.
    Ta về như lá rơi về cội.
    Bếp lửa nhân quần ấm tối nay.
    Chút rượu hồng đây, xin rưới xuống,
    Giải oan cho cuộc biển dâu này.
    Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
    Ruột mềm như đá dưới chân ta.
    Mười năm chớp bể mưa nguồn đó,
    Người thức nghe buồn tận cõi xa.
    Ta về như hạt sương trên cỏ
    Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời.
    Bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt.
    Tội tình chi lắm nữa, người ơi!
    Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ.
    Mười năm, người tỏ mặt nhau đây.
    Nước non ngàn dặm, bèo mây hỡi,
    Đành uống lưng thôi bát nước mời.
    Ta về như sợi tơ trời trắng
    Chấp chới trôi buồn với nắng hanh.
    Ai gọi ai đi ngoài quãng vắng?
    Phải, ôi vàng đá nhắn quan san?
    Lời thề truyền kiếp còn mang nặng
    Nên mắc tình đời cởi chẳng ra.
    Ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ.
    Mười năm, ta vẫn cứ là ta.
    Ta về như tứ thơ xiêu tán
    Trong cõi hoang đường trắng lãng quên.
    Nhà cũ, mừng còn nguyên mái, vách.
    Nhện giăng, khói ám, mối xông nền.
    Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ.
    Nhà thương khó quá, sống thờ ơ.
    Giậu nghiêng, cổng đổ, thềm um cỏ.
    Khách cũ không còn, khách mới thưa…
    Ta về khai giải bùa thiêng yểm.
    Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi!
    Hãy kể lại mười năm mộng dữ.
    Một lần kể lại để rồi thôi.
    Chiều nay, ta sẽ đi thơ thẩn,
    Thăm hỏi từng cây những nỗi nhà.
    Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở?
    Mười năm, cây có nhớ người xa?
    Ta về như đứa con phung phá
    Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu.
    Mười năm, con đã già như vậy.
    Huống mẹ cha, đèn sắp cạn dầu…
    Con gẫm lại đời con thất bát,
    Hứa trăm điều, một chẳng làm nên.
    Đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn.
    Hạt lệ sương thầm khóc biến thiên.
    Ta về như tiếng kêu đồng vọng.
    Rau mác lên bờ đã trổ bông.
    Cho dẫu ngàn năm, em vẫn đứng
    Chờ anh như biển vẫn chờ sông.
    Ta gọi thời gian sau cánh cửa.
    Nỗi mừng ràn rụa mắt ai sâu.
    Ta nghe như máu ân tình chảy
    Từ kiếp xưa nào tưởng lạc nhau.
    Ta về dẫu phải đi chân đất
    Khắp thế gian này để gặp em.
    Đau khổ riêng gì nơi gió cát…
    Hè nhà, bụi chuối thức thâu đêm.
    Cây bưởi xưa còn nhớ trăng hoa.
    Đêm chưa khuya lắm, hỡi trăng tà!
    Tình xưa như tuổi già không ngủ,
    Bước chạm khua từng nỗi xót xa.
    Ta về như giấc mơ thần bí
    Tuổi nhỏ đi tìm những tối vui.
    Trăng sáng lưu hồn ta vết phỏng.
    Trọn đời, nỗi nhớ sáng không nguôi.
    Bé ơn, này những vui buồn cũ,
    Hãy sống, đương đầu với lãng quên.
    Con dế vẫn là con dế ấy,
    Hát rong bờ cỏ, giọng thân quen.
    Ta về như nước tào khê chảy.
    Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ.
    Thân thích những ai giờ đã khuất?
    Cõi đời nghe trống trải hơn xưa.
    Người chết đưa ta cùng xuống mộ.
    Đêm buồn, ai nữa đứng bờ ao?
    Khóc người, ta khóc ta rơi rụng.
    Tuổi hạc, ôi ngày một một hao.
    Ta về như bóng ma hờn tủi
    Lục lại thời gian, kiếm chính mình.
    Ta nhặt mà thương từng phế liệu
    Như từng hài cốt sắp vô danh.
    Ngồi đây, nền cũ nhà hương hỏa,
    Đọc lại bài thơ buổi thiếu thời.
    Ai đó trong hồn ta thổn thức?
    Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi.
    Ta về như hạc vàng thương nhớ
    Một thuở trần gian bay lướt qua.
    Ta tiếc đời ta sao hữu hạn,
    Đành không trải hết được lòng ta.

  3. Tưởng tiếc …Tô Thùy Yên (1938 – 2019) – "Ba sinh còn để nhớ cho nhau…"

    Lòng ta nay vẫn lòng ta trước,
    Vẫn chảy về con nước thuở nào.
    Sợi tóc mai kia dù có rụng,
    Ba sinh còn để nhớ cho nhau.
    (Tô Thùy Yên)

    Đó phải chăng là “Cám ơn hoa đã vì ta nở” mở ra những trang thơ “khai giải bùa thiêng yểm” – và sau đó, cuối tập thơ, qua biến thiên “Thời gian gia tốc thảm thê thay!” sự úa tàn đến như một luật định “Thiên thu lóe tắt vệt phù du”, đoá hoa tàn theo một câu hỏi : “Có thật là ta đã đi xa” – giờ chỉ còn là một vô thanh giữa Hiu Quạnh Lớn, vì người hỏi đã đi/về … cần/ hay không cần biết?!?

    Vĩnh viễn, "Sài Gòn mười một giờ vắng YÊN" (*)…Chỉ còn tác phẩm ở lại, những độc giả ở lại, tấm lòng thơ, ngôn ngữ thơ, hồn thơ ở lại …"Ba sinh còn để nhớ cho nhau"!
    2 Hôm nay, trên newsfeed facebook của tôi cứ 2 post là lại thấy 1 post vĩnh biệt tưởng tiếc thi sĩ Tô Thuỳ Yên đã lên đường VỀ trong một "chuyến đi không hoãn được" – 1 trong những nhân chứng "cuối cùng" của "nhóm" Sáng Tạo hay nói cách khác, cũng là một trong những thi sĩ "cuối cùng" của thế hệ xây nên 20 năm rực rỡ nền văn học miền Nam – những lời tưởng nhớ và R.I.P đến từ những người "già" – độc giả cùng thời …và cả những người "trẻ" chưa bao giờ được tiếp xúc "trực tiếp" thơ TTY trong nước.
    Thế mới thấy, dù cho "bất tận nỗi đời hung hãn đó" vẫn còn ngọn lửa Chân – Thiện – Mỹ của thi ca còn âm ỉ cháy quanh đây. Độc giả vẫn rung động trước vẻ đẹp của Thơ, những tiếng thơ đủ cho chúng ta chia cùng nhau "vinh dự lầm than của kiếp người"!

    Khi bạn nghĩ "Cám ơn hoa đã vì ta nở / Thế giới vui từ mỗi lẻ loi"thotothuyyen là một câu ngạn ngữ – là bạn đang biết đến TTY; khi bạn hát "Chiều trên phá Tam Giang" là bạn đang biết TTY; khi lang thang trong Saigon và bỗng hiện từ đâu về "Ôi Saigon giờ giới nghiêm…" là bạn đang biết đến TTY; khi bạn tưởng "Ta về như hạc vàng thương nhớ / Một thưở trần gian bay lướt qua" ngậm ngùi như một câu Đường thi, là bạn đang biết TTY…

    Vĩnh biệt một "ngôi sao" sáng của nền thi ca Việt – đã đi vào vĩnh viễn Im Lặng Lớn!

    Từng tinh tú của bầu trời rực rỡ nền VHNT khai phóng & nhân bản miền Nam đã rơi rụng…Còn lại gì đây cho một nước Việt buồn?

    Loay hoay tìm mãi một câu thơ để đưa tiễn ông, nhưng không thể, vì thơ ông, câu nào/ bài nào cũng đều thấm đẫm một ý-nghĩ-tâm-linh, đều tĩnh & đau một hồn Tô-thuỳ-Yên rất mực: một hồn rộng mở, tự hoá-giải/ hoà-giải nỗi bi thiết thân-phận-con-người (Việt Nam)…

    Xin trả lại và tiễn biệt ông một nén nhang lòng THẮP TẠ – cũng như ông đã từng để lại nhiều bài thơ "cài hờ trên cửa":

    "…Thắp tạ càn khôn một vô ích,
    Thắp tạ nhân quần một luyến thương.."

    Nguyễn Trường Trung Huy
    huyvespa@gmail.com

    (*) Ôi Sài Gòn giờ vắng im: Version này chỉ xuất hiện CHIỀU TRÊN PHÁ TAM GIANG (nhạc TRẦN THIỆN THANH – thơ TTY) trong version NHẬT TRƯỜNG hát chung THANH LAN

  4. Các bài thơ “ Chiều trên Phá Tam Giang” và “Trường Sa Hành” đã cho người đọc thấy tâm trạng của một nhà thơ lúc nào cũng chia sẻ sâu xa vận mệnh đất nước. Sau năm 1975, Tô Thùy Yên bị tù đầy 10 năm trở về , dòng thơ của ông đã thay đổi, bài thơ Ta Về” của ông cho thấy tấm lòng bao dung thanh thản của một người muốn vượt lên khỏi thân phận nhỏ nhoi hòa mình vào đất nước quê hương và vũ trụ.

    Nhà thơ Tô Thùy Yên qua đời

    (2)

    (3)

    (4)

  5. Gã hình dung một tiến trình ngược, những bạn thơ của gã như Nguyễn Duy, Trần Mạnh Hảo, Trần Đăng Khoa, Vương Trọng… từng khoác áo lính, bị đi đày nơi rừng hoang biền biệt 10 năm trời chỉ vì là kẻ bại trận, liệu có viết những câu thơ này như Tô Thuỳ Yên?

    Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
    Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
    Mười năm, mặt sạm soi khe nước
    Ta hoá thân thành vượn cổ sơ…
    Ta về như bóng chim qua trễ
    Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
    Ai đứng trông vời mây nước đó
    Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ…
    Ta về cúi mái đầu sương điểm
    Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
    Cảm ơn hoa đã vì ta nở
    Thế giới vui từ mỗi lẻ loi

    Những chàng trai Việt dù phía bên này hay phía bên kia, bao kẻ khoác áo trận rồi thành thi sĩ và bao kẻ nghiệp thi nhân khoác chiến bào.

    Đau đớn nào bằng những tâm hồn thơ chỉ yêu cái đẹp bỗng chốc hoá kẻ thù.

    Ta về, ta về… không phải những Nguyễn Duy, Trần Mạnh Hảo, Hữu Thỉnh, Hoàng Nhuận Cầm, Trần Đăng Khoa bên thắng cuộc mà Tô Thuỳ Yên 10 năm bị tù đày trở về:

    Ta về như lá rơi về cội
    Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
    Chút rượu hồng đây, xin rưới xuống
    Giải oan cho cuộc biển dâu này
    Ta về ta về, nếu đó không phải những Du Tử Lê, Tô Thuỳ Yên mà là chính gã? Đau quá, gã hời ơi!
    Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
    Mười năm, người tỏ mặt nhau đây
    Nước non ngàn dặm, bèo mây hỡi
    Đành uống lưng thôi bát nước mời
    Ta về, ta về, về đâu? Về đâu? Thương quá những tâm hồn thơ nước Việt!
    Chiều nay, ta sẽ đi thơ thẩn
    Thăm hỏi từng cây những nỗi nhà
    Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở?
    Mười năm, cây có nhớ người xa?
    Ta về như đứa con phung phá
    Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
    Mười năm, con đã già như vậy
    Huống mẹ cha, đèn sắp cạn dầu…
    Ta về như tiếng kêu đồng vọng
    Rau mác lên bờ đã trổ bông
    Cho dẫu ngàn năm, em vẫn đứng
    Chờ anh như biển vẫn chờ sông
    Ta về dẫu phải đi chân đất
    Khắp thế gian này để gặp em
    Đau khổ riêng gì nơi gió cát…
    Hè nhà, bụi chuối thức thâu đêm…
    Sẽ đến lúc có một ngày thơ Việt Nam vang lên những tráng thơ này để tạ tội với bao hồn thơ đất Việt giờ này còn phiêu bạt gió hoang.
    Tô Thuỳ Yên vừa qua đời nơi xứ người, gã có đôi lời thay mặt chính gã thôi: Tạ tội.

    Lưu Trong Văn

  6. Người về tim đã mồ côi
    Người về với sợi tơ trời … mười năm
    (Dương Như Nguyện)

    I.
    Ta về mang sợi tơ trời nặng
    Tan tác trong lòng trang sử xanh
    Ai tiễn, ai đưa, ai nín lặng
    Vàng đá, rồi thôi, cũng độc hành

    Ta về sương biến thành con suối
    Trên: Vẫn là mưa, dưới: Nước nguồn
    Mưa ở Tây ngàn mưa đổ xuống
    Chảy vào Đông, biển, thủy triều tuôn

    Ta về biển động thành mây trắng
    Tảng đá quê nhà ai dám lăn?
    Sườn núi ngây ngô còn thét gọi
    Đáy vực vùi chôn nỗi nhọc nhằn

    Lời thề truyền kiếp vai còn gánh
    Tiếng vọng lưu đày buộc lấy chân
    Lửa nóng chưa thiêu hồn buốt lạnh
    Mười năm cho quỷ biến thành nhân

    “Ta về như tứ thơ tiêu tán”
    Rơi rớt qua vùng dốc lãng quên
    Nhà cũ, tang thương: tường, vách, mái
    Nhện khóc, trùn than, mối gập ghềnh

    “Ta về khai giải bùa thiêng, yểm
    Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi!”
    Ôn lại, mười năm bao ác mộng
    Một lần nhắc nhớ, để rồi thôi!

    II.
    Chiều nay ta sẽ đi quanh quẩn
    Thăm hỏi bùn, tro, mỗi góc nhà
    Hoa bưởi bên thềm không nở nữa
    Mười năm rêu mọc lót đời ta

    Mười năm thành chiếc bóng già nua
    Bóng đuổi theo ai, bóng nhạt nhòa
    Mười năm tiếc mãi mùi hương cũ
    Của bóng, hay là của chính ta?

    Ta về, tang chứng thời phung phí
    Khánh kiệt vì mang cuộc bể dâu
    Mười năm, vẫn tưởng là con trẻ
    Bác mẹ? Đèn khuya sắp cạn dầu

    Ta gẫm lại đời: bao chiến bại?
    Mơ cả trăm điều, một chẳng nên
    Ngoài kia lá rụng, và sao rụng
    Tóc rụng theo cơn mộng hão huyền

    Ta về theo đám mây nhà Lý
    Tìm Đại La Thành, tiếng nỉ non
    Sử khóc người nên người khóc sử
    Bút gãy, hay ai để bút mòn?

    Ta về đơn chiếc như hờn tủi
    Lục lọi không gian chẳng thấy mình
    Phủi bụi mà thương hồn sách vở
    Những hài, những cốt của vô danh

    III.
    Ta về mơ lấy nụ tầm xuân
    Người cũ trùng khơi lãng đãng gần
    Thương nữ đã theo chồng xứ lạ
    Mười năm vướng vấn nợ tình quân

    Ta về rọc hết con đường mía
    Mong ngọt môi răng trót đắng rồi
    Chua, chát, cay, nồng trong huyết quản
    Làm sao cho hết, cội nguồn ơi!

    Người về như thể nuôi thương nhớ
    Người để tim người xuống biển Đông
    Máu? Muối? Tanh tanh, con nước chảy
    Lệ mặn, vì đâu? Nhỏ một dòng…

    Dương Như Nguyện

  7. Thi sĩ Tô Thùy Yên qua đời tại Texas, hưởng thọ 81 tuổi.

    Theo nguồn tin của gia đình nhà thơ Tô Thùy Yên, qua con trai của ông là Đinh Kinh Hiệt, thì Tô Thùy Yên, đã từ trần tại Houston vào lúc 9:15 PM ngày thứ Ba 21 tháng 5-2019, sau một thời gian dưỡng bệnh tại một Rehab Center ở thành phố Houston, Texas. Ông đã lâm vào trạng thái hôn mê từ ngày thứ Bảy 18 tháng 5 vừa qua.

    Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1938 tại Gò Vấp, Gia Định.

    Thuở nhỏ ông học tại Trường Petrus Trương Vĩnh Ký, có ghi danh theo học ở Trường Đại học Văn khoa Sài Gòn, ban văn chương Pháp, một thời gian rồi bỏ dở.

    Ông bắt đầu có thơ đăng trên báo Đời Mới (thập niên 1950) trước khi xuất hiện và nổi tiếng trên tạp chí Sáng Tạo. Tô Thùy Yên, Mai Thảo, Thanh Tâm Tuyền, cùng với các họa sĩ Duy Thanh, Ngọc Dũng là những người nòng cốt của nhóm Sáng tạo, một nhóm sáng tác đã từng được biết đến với phong trào khai sinh "Thơ Tự Do" trên văn đàn Miền Nam vào thập niên 1960. Ông là người miền Nam duy nhất trong nhóm Sáng Tạo.

    http://www.youtube.com/watch?v=kOJ4CZ7dj90&list=RDkOJ4CZ7dj90&index=1

    Cuối năm 1963 ông bị động viên nhập ngũ, tốt nghiệp Khóa 17 SQTB Thủ Đức, ra trường, ông về phục vụ tại Vùng 4 Chiến Thuật (Cần thơ) và sau đó thuyên chuyển về Cục Tâm Lý Chiến, Tổng Cục CTCT. Cấp bậc và chức vụ cuối cùng của ông là thiếu tá, trưởng phòng Văn Nghệ và sau đó là Phòng Ấn Họa.

    Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông bị Cộng Sản cầm tù ba lần, tổng cộng gần 13 năm. Tô Thùy Yên đãưpược các cơ quan như International Amnesty, Human Right Watch và cá nhân như Phu nhân Tổng Thống Pháp Mitterrand, Tổng Thống Tiệp Khắc Havel can thiệp cho ông. Tô Thùy Yên cũng là Hội Viên Danh Dự của các Trung Tâm Văn Bút Thụy Sĩ, Gia Nã Đại, Pháp, BaLan, Tiệp Khắc…

    Cuối năm 1993 cùng gia đình sang Hoa Kỳ định cư tại Minnesota, theo danh sách H.O.20 do Ông Bà Cung Tiến và Hội Văn Hóa VN bảo trợ. Năm 2002, Tô Thùy Yên và gia đình chuyển về sinh sống ở Houston, Texas cho đến nay.

    Tác phẩm của Tô Thùy Yên:

    · Thơ tuyển (xuất bản ở Đức năm 1994; Minnesota, Hoa Kỳ, 1995)
    · Thắp Tạ (An Tiêm, Houston, Hoa Kỳ, 2004)
    · Tuyển tập Tô Thùy Yên (do nhà thơ Đỗ Quý Toàn và BS. Bích Liên bảo trợ ấn hành- Hoa Kỳ- 2018.)

    Tang lễ của nhà thơ Tô Thùy Yên sẽ được cử hành cuối tuần này tại Houston, Texas