Tôi Có Một Nguyện Vọng – I Have A Wish – Jackie Bông

Tôi Có Một Nguyện Vọng – I Have A Wish – Jackie Bông

Lúc 3 giờ sáng hôm nay, 19 tháng Giêng, 2021, đương nhiên tôi thức giấc và không ngủ trở lại dược vì thấy tim bị đau nhói, đầu bị nhức, và mũi không thở nổi. Không phải vì tôi bị bệnh mà vì tinh thần tôi bị giao động khi nhớ lại cảnh một số người Việt Nam, đứng trước Quốc Hội Hoa Kỳ trong ngày 6 tháng Giêng 2021. Họ đòi treo cổ và đánh đập vào đầu, vào mặt, và chà đạp dưới chân các nhà lảnh đạo đảng Dân Chủ như TT đắc cữ Joe Biden, cựu TT Barack Obama, cựu Ngoại Trưởng Hillary Clinton, và đương kim Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi. Tôi quá đau đớn tưởng như tôi đang bị đánh vào đầu và bị táng vào mặt, hay bị treo cổ.

Đó là những cảnh mà tôi muốn trốn tránh khi tôi từ chối đi qua học ở Mỹ năm 1957.

Nay đã 80 tuổi, tôi muốn dược sống yên ổn nên ngậm miệng hai tuần nay, nhưng cảnh hải hùng bạo loạn trong video làm cho tôi phải nói ra tiếng nói của một cử tri, không che đậy được nữa. Tôi tưởng nhớ hồi lúc tôi 17 tuổi, tôi đang học Trung Học tại Đà Lạt. Trong ba tháng nghĩ hè, tôi về Saigon và đi dạy học cho một trường Tiểu Học ban ngày, và đi học thêm Anh Văn tại Hội Việt Mỹ buổi chiều. Vì học Anh Văn có căn bàn trong chương trình Pháp, nên tôi luôn đứng đầu lớp khi đọc bài tiếng Anh, hay khi thầy chấm điểm bài viết. Vì thế, cuối khoá học, GS người Mỹ lúc bấy giờ cho tôi bằng cấp Thượng Hạng và đưa tôi một lá đơn điền vào cho tôi được đi Mỹ học tiếp Trung Học trong một năm, ăn ở trong một gia đình Mỹ mà gia đình tôi không tốn kém gì cả. Tôi về nói với Mẹ tôi là tôi quyết định không đi Mỹ học vì họ kỳ thị chủng tộc nên xin đi Đại Học bên Pháp sau khi tôi đậu xong Tú Tài II.

Tôi nhớ học lịch sử của Hoa kỳ trong lớp Trung Học Anh Văn. Tôi đọc được những cảnh KKK treo cổ người da đen, cảnh sát bỏ tù đánh đập họ tàn nhẫn, người da trắng không cho họ bỏ phiếu hay có quyền công dân bình đẳng, không cho họ ngồi gần khi đi xe buýt, không cho họ ăn cùng gần bàn trong tiệm, không cho họ đi học Đại Học, v.v. Những cảnh đó khiến tôi sợ mình sẽ cùng hoàn cảnh một ngày nào khi họ nổi giận thấy mình da vàng mũi tẹt. Tôi đã mất một cơ hội ngàn vàng, nhưng tôi không tiếc gì trong thời kỳ lửa bỏng đó. Năm 1960 trở lên, MS Martin Luther King và phòng trào người da đen đứng lên tranh đấu, đổ máu, bỏ bao nhiêu tánh mạng đễ ngày hôm nay, chúng ta, người da màu, cùng hưởng theo nhiều quyền lợi bình đẳng hơn lúc trước.

Sau 45 năm sống tại quê hương thứ hai này, tôi xem đi xem lại video thấy một số người Việt Nam treo cổ, đấm đá người Mỹ được bầu chánh thức để phục vụ cho dân chúng, khác với nhũng lãnh tụ tối cao CSHN được chỉ định, làm cho tôi thật đau lòng xé tim. Tôi không dám trách họ làm bổn phận công dân với quyền tự do hành động của họ.

Tôi chỉ có MỘT NGUYỆN VỌNG – I HAVE A WISH – trước khi tôi nhắm mắt. Như tấm hình chụp tôi đứng trên Quốc Hội Hoa Kỳ trong Ngày Nhân Quyền năm 2019, tôi hãnh diện mang trên người lá cờ vàng ba sọc đỏ thân yêu.

1) Tôi nguyện sao cho phụ nữ tại quê nhà không bị buôn bán, không bị hành hạ, không bị bóc lột, không bị nhục nhã phải bán mình đễ nuôi gia đình.

2) Tôi nguyện sao cho cả ngàn trẽ em không đi lang thang ngoài đường phố, bán hàng rong, quỳ xuống đánh giày, và không ngủ ở vĩa hè trong cảnh mồ côi lạnh lẽo

3) Tôi nguyện sao cho những nhà đối kháng hoạt động nhân quyền can đãm róng lên ba chữ, tự do, nhân quyền và dân chủ, mà không bị uy hiếp, tù đày bất công

4) Tôi nguyện sao cho các nhà truyền thông không bị bịt miệng, dám viết và nói những lời bênh vực cho kẽ bị khép miệng

5) Tôi nguyện sao cho công nhân không bị bóc lột, hưởng được trọn quyền lao động quốc tế

6) Tôi nguyện sao cho các thầy, các cha tại nhà thờ và chùa không bị đàn áp

7) Tôi nguyện sao cho người dân nghèo không bị tước đoạt nhà cửa, ruộng đất – sự sống duy nhất của họ

8) Tôi nguyện sao cho các lãnh tụ CSHN sẽ mở rộng ra tim gan ra của họ đễ phục vụ cho dân chúng

9) Tôi nguyện sao cho các đấng thiêng liêng ban phước lành cho 100 triệu người cùng một dòng máu mủ với tôi được ban phước lành. Amen. Mô Phật.

Share this post