Tôi Viết Cho Anh Hùng Lý Tống – Dư Thị Diễm Buồn

* Gia đình tôi vượt biên sau 30 tháng 4 năm 1975 (năm 1979) vào Mỹ tháng 1 năm 1980 và tạm dung ở Chicago. Xuân nơi đây luôn vào mùa bão tuyết, năm đó các hội đoàn, đoàn thể tổ chức buổi tưởng niệm “Quốc Hận 30 tháng 4” ở nhà hàng “Chiều Tím” trên đường Broadway (vùng có đông người Việt tị nạn Cộng Sản). Buổi họp mặt hơn 300 người, gồm có: Dân, và cựu Quân, Cán, Chánh Việt Nam Cộng Hòa lưu vong. Sau chào Quốc Kỳ, phút tưởng niệm thì giới thiệu thành phần đến tham dự. Chúng tôi biết được vị ngồi kế bên cạnh tên Lý Tống. Dáng anh cao, ốm, thâm trầm ít nói, dù ban tổ chức mời phát biểu ý kiến, anh đứng lên khoát tay và mỉm cười chào mọi người thôi. Nhân vật Lý Tống khiến tôi chú ý vì có nhiều điểm rất lạ hơn những người vượt biên khác. Anh vượt tuyến bằng đường bộ, qua rừng núi, lội qua suối qua sông… đến được Tân Gia Ba rồi vào Mỹ.

Bẵng đi thời gian thì có một hôm truyền thông Mỹ và Việt (thuở đó rất hạn hẹp của người Việt) rộ lên: “Lý Tống cưỡng chiếm máy bay về Việt Nam rải truyền đơn kêu gọi chống lại Việt Cộng…”. Chỉ là một phụ nữ (thuyền nhân) bình thường có chồng là thương binh, cùng 3 con nhỏ, tôi bị xúc động và không ngăn được dòng lệ cảm phục, kính ngưỡng… Không biết có phải “văn chương là phản ảnh của tâm hồn” không (?) mà việc làm ích nước lợi dân, vô cùng nguy hiểm không ai dám, mà ông Lý Tống đã làm!

ANH ĐÃ VỀ

“Viết sau khi được tin anh hùng
Lý Tống cướp máy bay về rải truyền đơn
ở Sài Gòn, năm 1992” DTDB

Tuyết rơi trắng trên nẽo đường cuối phố
Tết đến rồi đông còn đọng quanh đây
Loài di điểu chưa tìm bay về tổ
Lạnh vào tim và lạnh buốt vai gầy

Mặt trời hồng trở mình tuôn nắng ấm
Gió rét căm căm, phòng họp đông người
Các bằng hữu đứa lặng yên suy gẫm
Đứa ồn ào kể lại những buồn vui

Ở cuối phòng một dáng gầy yên lặng
Khói thuốc suy tư vàng xám ngón tay
Môi dốc cạn dần vơi ly rượu đắng
Mắt đăm chiêu hằn đậm nét u hoài

Từ xa xôi anh về đây họp mặt
Phút tưởng niệm những chiến sĩ trận vong
Lặng cúi đầu vai rung lời nguyện khắc
Gác tình nhà thề trở lại non sông…

Tin đưa về, tôi bàng hoàng tự hỏi
Đã đi rồi sao, chỉ một mình anh?
Quê hương ta đang ngập tràn bóng tối
Truyền đơn tung bay mở lối trời xanh

Anh thật sự đã về cùng dân Việt
Về quê hương đang quằn quại tả tơi
Chí sắt đá, anh không hề hối tiếc
Chỉ một mình anh, anh Lý Tống ơi!

Xin cho tôi được nghiêng mình ngưỡng mộ
Những người đi làm rạng rỡ sử xanh
Ở trong tôi, anh lưu phương vạn cổ
Xin vinh danh người chiến sĩ hùng anh

Anh sẽ sống trong lòng dân muôn thuở
Trong tâm hồn kẻ dõi bóng cờ vàng
Cho tim tôi bao bông hoa bừng nở
Để chờ ngày lịch sử lật sang trang

Trích trong thi tập “Những Ngày xưa Thân Ái”
Xuất bản năm 1998.

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Share this post