TỰ TRUYỆN CỦA MỘT ANH DÊ – Dương Ngọc Mùi

(Ký Giả Hạng Bét nghe kể và viết lại bảo đảm xạo từ đầu đến cuối)

Tôi tên là Mùi, tên gọi thân mật (?) là dê. Đời của tôi nói riêng và loài dê nói chung không có được lúc nào vui như nhiều người có thể đã nghĩ rất sai lầm về chúng tôi.

Thí dụ biết bao nhiêu người cứ mở miệng ra là ước ao sao được như anh ngựa và bọn dê chúng tôi, rồi quay ra “cám cảnh” cho anh khỉ: “Người ta tuổi Ngọ tuổi Mùi, riêng tôi lặng lẽ ngậm ngùi tuổi Thân.”

Cứ nhìn hai anh ngựa và khỉ rồi nhìn chúng tôi là thấy ngay những ước ao của họ đều chẳng có được mảy may sự thật nào. Anh ngựa, và luôn cả chị ngựa lúc nào cũng
tung tăng, nhóng nhảnh, cái đầu cất cao, cái bờm bay tung trong gió, cái đuôi cong lên, bốn vó lộp cộp rộn ràng vui vẻ. Họ được mô tả là đĩ ngựa, vui biết là bao. Nhưng có ai gọi chúng tôi là đĩ dê bao giờ không? Không bao giờ. Còn anh khỉ cũng vậy. Mấy trò của anh khỉ bao giờ cũng được nhắc đến bằng đầy vẻ thương mến. Nào là “Đồ khỉ nà…Sao cứ làm trò khỉ hoài vầy nè…” Trách mà trách yêu chứ có trách thật như nói về chúng tôi đâu. Chúng tôi thì bị chê là… dê. Hết dê cụ rồi lại còn dê xồm nữa chứ. “Đó… lại thả dê rồi nhá… đồ dê… đồ máu dê…” Thực ra thì chúng tôi cũng không… dê bao nhiêu. Thế gian thường tình, chúng tôi cũng chỉ tối đa là mấy chị dê chứ có làm gì khác… người đâu thế mà bị gọi ngay là … dê. Chuyện đèo bòng như thế thì cũng thế gian thường tình, bọn người cũng làm mấy cái chuyện đó đều đều chứ phải đâu chỉ có chúng tôi mới… dê. Giá như anh vua Tề Tuyên Vương công khai thú nhận rằng anh ta mê gái (quả nhân hữu tật, quả nhân đa dâm) thì có gọi anh là người có máu dê đã đành. Đằng này tự nhiên bọn dê chúng tôi mang cái tiếng không đẹp đó vì loài người có cái trò chơi rất xấu là hễ cái gì không đẹp là chúng nó đổ cho chúng tôi liền.

Cũng như mấy cái phim toàn chuyện (người) chúng nó với nhau, thì chúng nó gọi là phim con heo. Xem kỹ nào có thấy anh heo hay chị heo nào đâu. Chỉ toàn chúng nó… kiểu cọ (?) với nhau không thôi. Hay chúng nó lộn xộn với nhau là bị gọi là ngựa, là ngựa bà, là đĩ ngựa, là ngựa trời…

Cái (?) của chúng tôi thì cũng bình thường thôi, vậy mà bọn người ví nó với quả cà ông giặc và gọi nó là cà dế dai. Những quả cà ấy có gì độc ác đâu mà gọi nó là cà ông giặc? Bọn dê chúng tôi đã tìm cách vận động để loài người bỏ hẳn cái cách ăn nói đó đi nhưng vẫn chưa ăn thua gì. Loài người dòm ngó cái dụng cụ ấy của chúng tôi rồi làm khổ chúng tôi cũng vì cái ấy.

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại. Quả thực của (?) chúng tôi cũng có “hoành tráng” thật. Về thân xác, chúng tôi thì thua bọn người rất nhiều. Chúng tôi nhiều lắm, to xác lắm thì cũng nặng chỉ khoảng 30 đến 40 kí lô là cùng. Trong khi giống người thì leo lên cân là kim chỉ 70 hay 80 kí lô là chuyện thường. Nhưng đồ nghề của chúng tôi trông ác liệt hơn của bọn người nhiều. Chúng nó thấy của chúng tôi thì thèm phát điên phát khùng lên. Thế là áp dụng lối suy nghĩ ăn gì bổ… nấy, chúng nó cứ lôi … cà ông giặc của chúng tôi lôi ra mà ăn nhậu với nhau. Nhưng chẳng lẽ gọi món đó là món dái chúng tôi, bọn người gọi trại ra thành món dê ông thầy cho lịch sự. Tội nghiệp mấy ông thầy giáo. Tự nhiên mấy ổng bị lôi vào vòng chiến chỉ vì người ta ăn cái… của ấy của chúng tôi rồi giả bộ mắc cở và lịch sự nên gọi nó là món (dê) ông thầy.

Không phải chỉ ở Việt Nam người ta mới mê món dê ông thầy, mà ở nhiều nước khác trên thế giới cũng vậy. Người ta đớp của mấy anh bò, mấy anh ngựa, mấy anh cừu… Nhưng ngon nhất và được ưa chuộng nhiều nhất vẫn là… của chúng tôi. Có thể là vì chúng tôi trông lồ lộ quá chăng? Trong khi của mấy anh cừu đâu có thua gì của chúng tôi, nhưng vì các anh giỏi che đậy (bọn cừu luôn luôn cụp đuôi xuống) nên khó trong thấy. Vì thế, các anh không bị dòm ngó và thèm muốn một cách thầm kín và công khai như của chúng tôi. Cả mấy anh ngựa cũng vậy. Của các anh ấy oai hùng hơn của dê nhiều. Sài Gòn có cả trăm cây Dái Ngựa đang bị chặt đi để lấy chỗ xây đường xe điện ngầm. Bọn Ăng lê cũng nhìn ra điều đó nên mới có thành ngữ “to be hung like a horse” chứ có ai nói “hung like a goat” đâu.

Thời xưa người ta còn dùng những cái roi gọi là roi cặc bò để hành hạ nhau như những tên cặp rằn trong những đồn điền cao su chẳng hạn. Nhưng chỉ có của chúng tôi là bị bọn người cắt ra ăn với nhau mà thôi.

Bọn người rất kỳ lạ. Khi cáu giận bực tức nhau, lăng mạ nhau, chúng nó mời nhau ăn mấy thứ (?) của chúng nó (?). Nào là con c… của ông này, cái gì gì của bà này… đem về mà xào nấu lên ăn với nhau. Mời nhau ăn những thứ của chúng nó thì chúng nó điên lên giết nhau được. Nghĩa là chúng nó kiêng không ăn của chúng nó, nhưng chúng nó rất thích đi đớp của chúng tôi không à. Thí dụ của mấy anh bò thì ngẩu pín, chúng nó cũng đớp của mấy anh heo, mấy anh ngựa. Và đặc biệt là của chúng tôi mà bọn người gọi tôn lên là ngọc dương. Chúng nó cứ thế mà xào nấu lên, chấm mắm ruốc… Ăn xong thì về nhà làm khổ vợ, rồi chờ (một cách tuyệt vọng) được vợ… khen (?) mới là vớ vẩn. Mà nếu có khen là khen chúng tôi đấy chứ ai khen gì mấy thằng đàn ông ấy. Cho nên cà ông giặc, cà dê thì cũng chẳng ăn thua gì cả. Cắt ra ăn thì cũng có khác gì món đậu hũ chiên đâu. Thế mà chúng nó vẫn rủ nhau đi ăn cái của chúng tôi trong khi bảo chúng nó ăn của chúng nó thì chúng nó dẫy nhẩy lên đùng đùng thì có lạ không cơ chứ. Cha mẹ đẻ ra nuôi cho lớn tưởng ăn cái gì ngon lành cho khôn, cho mở mang thêm chút đầu óc thành đỉnh cao trí tuệ loài người, ai ngờ cứ kiếm cái ấy của chúng tôi mà ăn. Lêu lêu mắc cở hết sức.

Thực ra không chỉ người Việt Nam mới thích món dê ông thầy của chúng tôi, mà nhiều dân tộc khác cũng rất yêu quí món hàng độc này. Từ các nước Ả Rập cho đến các xứ văn minh ở Bắc Âu, người ta đều chết mê chết mệt với món cà ông giặc của chúng tôi.

Từ bé tôi đã bị không biết bao nhiêu là tủi nhục mà tôi tin là không một đứa bé nào nên bị bắt gánh chịu. Vừa đến tuổi đi học, được cho đến trường kiếm vài ba chữ thì tôi phải bỏ ngang. Trong những bức tranh dân gian của làng Đông Hồ mà ai cũng yêu quý thì bọn cóc cũng được cho đến trường, có cả thầy đồ cóc ngồi dậy học. Ông thầy không bị mang xào nấu, tiềm thuốc Bắc ăn nhậu cho cải thiện sinh hoạt giường ngủ như những quả cà ông giặc của bọn dê chúng tôi. Luôn cả bọn mèo cũng có đứa làm ông thầy dậy học có sao đâu. Rồi cả bọn cọp cũng có đứa làm thầy dậy học, luôn cả lũ ếch nhái cũng có lớp học như những bức tranh in trên giấy gió mà các nghệ sĩ làng Đông Hồ ghi lại. Nhưng chúng tôi, vừa được dắt đến trường, thay vì hát bài “A, B, C … dắt dê đi học” để khuyến khích việc học của chúng tôi thì bọn trẻ con rượt theo lũ dê con chúng tôi rồi hét vào tai chúng tôi rằng “A, B, C… dắt dê đi ỉa“ thì chúng tôi vãi ra mấy cục … thuốc tễ cho chúng nó nhặt về ăn với nhau cho “trẻ khỏe và… dê” chứ. Chúng tôi bỏ không thèm học nữa. Cần thì mua bằng giả bán đầy đường tại Việt Nam mà xài cũng có sao đâu. Lớ ngớ có khi mả bố táng đúng vào cái cầu tiêu, nơi tụ của, nhờ đó mà leo lên chức thủ tướng như thằng Ba Ếch không chừng. Đến nay, chuyện đi học của chúng tôi chỉ còn chút hoài niệm mơ hồ còn sót lại trong bài đồng dao này:

Dung dăng dung dẻ
dắt trẻ đi chơi
đến ngõ nhà trời
lạy cậu lạy mợ
cho cháu về quê
cho dê đi học
cho cóc ở nhà
cho gà bới bếp
ngồi xệp xuống đây…

Mà tội chúng tôi thật. Vừa mọc nhú lên tí sừng cho oai một chút là bị chọc “Ê con dê mọc sừng” ngay. Rồi cái bà nữ sĩ Hồ Xuân Hương cũng không tha chúng tôi, làm thơ, làm phú lôi cũng phải luôn cả chúng tôi vào cho đứng cạnh mấy con ong để giễu chúng tôi: Ong non ngứa nọc châm hoa rữa / dê cỏn buồn sừng húc giậu thưa. Mọc bộ sừng cho vui cũng bị giễu. Bị tặng, cắm cặp sừng cho oai như chúng tôi thì ngồi mà khóc. Có mở hai mắt còn chưa ăn thua gì lại bịt mắt đòi bắt dê thì làm ăn thế nào! Có ngọc dương tiềm đủ thứ cũng bằng thừa.

Tôi có anh dê bạn bị cắt mất ông thầy trông tội nghiệp lắm. Ông thầy của bạn tôi bị cắt xong chúng nó khâu cái túi lại trông quê vô cùng (hàm răng tuy có, hàm răng rụng / túi đạn dẫu còn, túi đạn không). Chúng nó xào nấu ăn uống với nhau hình như vẫn không làm nên cơm cháo gì nên thỉnh thoảng thấy bạn tôi đi qua, mấy thằng đàn ông từng ăn nhậu ông thầy của anh ấy lại cay cú oán trách bạn tôi đến điều. Chắc vì mấy con mụ vợ chê ỏng, chê eo, chúng nó bèn đổ cho anh bạn tôi không ăn cỏ tốt nên ông thầy của anh chẳng giúp được gì. Chúng nó thật vô ơn bạc nghĩa: đã đớp ông thầy của anh ấy lại còn chê trách bạn tôi. Có thể đó chỉ là ông thầy nên không khá. May ra tìm cái… “giáo sư tiến sĩ” ngồi đầy trên tivi mang về xào lăn lộn thì làm được việc chăng.

Tội nghiệp ông thầy của anh dê bạn tôi. Chỉ vì bỏ học sớm đi theo cách mạng, không chịu tự xưng giáo sư tiến sĩ, nên tiềm thuốc Bắc vẫn như không vậy.

Một anh bạn khác của tôi thì còn xấu số hơn anh kia nhiều. Anh bị chúng nó làm thịt để nấu cà ri, lẩu và tiết canh. Món ông thầy dĩ nhiên không thể bỏ qua. Nhưng cách chúng nó giết anh bạn tôi mới là hãi hùng. Không biết cái đứa ác ôn nào nghĩ ra cách giết chúng tôi dã man như vậy. Chúng nó tin là cột anh dê bạn này vào gốc cây rồi đánh cho anh chạy vòng vòng ở trong sân cho mệt lè lưỡi, cho kêu be be ầm lên, toát mồ hôi ra thì thịt mới hết mùi dê có ngu không hở Giời! Thịt dê mà không có mùi ngọc dương tức là mùi dế dai thì ăn dê làm gì!

Bây giờ nói qua một chút về gia đình, dòng họ của tôi. Hồi xưa gia đình tôi cũng từng có một ông cụ làm việc trong cung vua rồi đấy chứ. Cụ được các cung phi yêu quý lắm vì nhờ cụ mà các nàng khỏi phải vò võ một mình “trải vách quế gió vàng hiu hắt” mỏi mòn chờ vua đến ban chút ơn mưa móc (?). Nguyên là cụ chúng tôi tối tối kéo xe cho vua đi thăm các nàng. Muốn được xe do cụ tôi kéo ghé thăm, các nàng rắc lá dâu trước cửa phòng. Cụ chúng tôi thấy cửa phòng nào lá dâu ngon, có dressing Italian hay Blue Xheese, Ranch thì dừng lại ăn, thế là vua ghé vào thăm (?) nàng cung phi ấy. Cụ chúng tôi được các bà quý lắm, cho ăn đủ thứ của ngon vật lạ nên cụ béo tốt phương phi cho đến lúc chết. Chuyện như thế ít khi xẩy ra lắm, thuộc loại “cổ lai hy” đấy. Chứ thường ra thì lại thành lẩu dê từ lâu rồi chứ làm gì có chuyện sống lâu được như thế.

Mấy cụ khác thì có lần còn giúp cho ông Tô Vũ có bầu có bạn trong suốt mấy năm ông ta bị bọn Hung Nô cầm tù, nói láo với vua nhà Hán của ông rằng ông đã chết. Mãi tới khi một anh ngỗng trời đem bức thư ông Tô Vũ viết cho vua, vua Hán đưa cho vua Hung Nô xem, lúc ấy nó mới nhận là ông (Tô Vũ) còn sống. Thế là ông được thả về nước. Bức tranh “Tô Vũ Mục Dương” Tô Vũ chăn dê đến nay vẫn được coi là một tuyệt tác hội họa. Ông Tô Vũ thoát cảnh lưu đầy, về nhà liền viết bài “Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa” đến nay vẫn còn được yêu quý, ca sĩ nào cũng lôi ra hát. Các cụ trong đàn dê như thế đã giúp cho âm nhạc một tuyệt tác là như thế. Chỉ phải mỗi tội cụ Tô Vũ sau mấy năm chăn dê đã quên vài ba phép nịnh đầm tối thiểu nên người em bé bỏng đến thăm cụ trong chiều mưa đến lúc về thì cụ Tô Vũ mặc kệ em bé ra về một mình dưới trời mưa buốt giá, chẳng chịu gọi cái taxi đưa em về dưới mưa gì hết trơn hết trọi…

Một cụ khác của bọn dê chúng tôi thì oai hơn, sang Hy Lạp rồi biến thành thần thoại. Đó là ông Pan đi bằng hai chân sau, có sừng, thổi kèn rất hay.

Đồng bào thượng của chúng tôi thì có mấy anh sơn dương trông cũng được lắm. Sừng siếc trông đến nơi đến chốn, leo trèo số một, chỉ “toàn chọn lối đoạn trường mà đi”. Bình nguyên không chịu ở, cứ lên núi mà ở với nhau. Không biết có phải ông tổ dê chúng tôi chia tay với cụ dê tổ bà, dẫn 50 anh lên núi, dẫn 50 chúng tôi xuống đồng bằng không mà chọn núi non mà ở chăng?

Chúng tôi, tuy vậy vẫn có một vài chi tiết còn giống nhau. Đó là các em dê cái nhà chúng tôi cũng có râu như bọn dê đực cho nên bọn dê chúng tôi có “nghì” hơn bọn người nhiều: “dê cái không râu bất nghì, không có cái vú lấy gì cho… vui.” Các em có vú với hai cái đầu tí, không như mấy chị bò có tới 4 cái hay mấy chị heo có cả 8 đầu dzú trông thô tục vô cùng. Các chị dê cho bọn người uống sữa ké, uống không hết chúng nó làm phó mát dê ngon đáo để như ở Hy Lạp.

Nhưng bọn người vẫn đối xử với chúng tôi rất tệ. Chúng làm gì sai quấy thì đổ hết cho chúng tôi nên mới có thành ngữ dê tế thần là vậy. Bọn Hồi Giáo Ả Rập giết chúng tôi còn dã man hơn nhiều. Chúng nó treo ngược chúng tôi lên rồi cắt cổ cho máu chẩy cho hết ra ngoài rồi chúng nó mới ăn. Đó là cách giết thịt kiểu “Halal” nhà chúng nó.

Hôm nay viết lại chuyện đời, tôi hết sức thành thật còn thẳng hơn cả ruột ngựa mặc dầu ruột dê của chúng tôi (dương trường) thì quanh co vô cùng.

Có người hỏi tôi rằng ở bàn nhậu, ai cũng tiết canh dê, cũng thịt dê, lẩu dê, cà ri dê thì làm sao né mấy thứ đó mà không mất lòng bạn ở bàn nhậu. Có một cách né mà không ai nỡ giận mà còn thông cảm ngay. Cứ nói tôi không thích có thêm máu dê trong người và lại càng không thích ăn thịt… đồng loại. Cam đoan không bị bắt làm dê tế thần buộc ăn dê ông thầy và tiết canh dê nữa.

Chúc quÝ vị một năm thật dê thoải mái.

Share this post