Về Hoàng Phủ Ngọc Tường – Tổng Hợp

Hoàng Phủ Ngọc Tường và Tòa Án Nhân Dân tại Huế (chứng từ của Liên Thành)

Tòa Án Nhân Dân tại Bãi Dâu thuộc Quận II thành phố Huế: Phiên tòa man rợ ở cõi âm ty địa ngục

Song song với những đợt gọi trình diện trong ba quận tại thị xã Huế, độc nhất tại Quận II (Tả Ngạn) bộ Chỉ Huy cuộc tổng nổi dậy của Cộng quân quyết định mở Tòa Án Nhân Dân.

Trong thời gian Mậu Thân, Hoàng Kim Loan là người được phân công chịu trách nhiệm phát động cuộc “Tổng Nổi Dậy” tại Huế. Xin viết lại đoạn thẩm cung của tôi với tên Trung Tá Điệp Viên Hoàng Kim Loan, kẻ đã bị chúng tôi bắt vào tháng 5/1972.

Liên Thành:

– Có bao nhiêu Tòa Án Nhân Dân đã được thiết lập tại thành phố Huế trong thời gian trên?

Hoàng Kim Loan:

– Chỉ độc nhất một Tòa Án Nhân Dân được thành lập tại Quân II mà thôi.

Liên Thành:

– Tại sao không thành lập tại Quận I và Quận III?

Hoàng Kim Loan:

– Tại Quận I và Quận III, lực lượng đoàn Vũ Trang Thanh Niên của Nguyễn Đắc Xuân phối hợp cùng các toán công an của khu ủy và tỉnh thị ủy đã thanh toán hầu hết các đối tượng chống đối phản cách mạng các mục tiêu nguy hiểm rồi, nên không cần thiết. Hơn nữa tình hình tác chiến ở hai quận nầy rất căng nên không thể thiết lập Tòa Án Nhân Dân.

Liên Thành:

– Tại Tòa Án Nhân Dân, ai là người ngồi ghế chánh án?

Hoàng Kim Loan:

– Tống Hoàng Nguyên, Hoàng Lanh, và tôi, chúng tôi hội ý nhau. Lúc đầu chúng tôi định đưa Nguyễn Đắc Xuân ngồi ghế chánh án, nhưng sau đó chúng tôi chọn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Bởi lẽ vào thời điểm đó Hoàng Phủ Ngọc Tường đang giữ chức tổng Thư ký của lực lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình. Đây là một lực lượng kết hợp các thành phần trí thức, tôn giáo, kết hợp những lực lượng và cá nhân các nhân vật có uy tín tại Huế đứng lên chống Thiệu-Kỳ chống đế quốc Mỹ xâm lược, vậy Tòa Án Nhân Dân giao cho tổng thư ký của lực lượng nầy đại diện dân chúng Huế ngồi xử án các tên ác ôn, các tên tay sai của Thiệu-Kỳ và của đế quốc Mỹ xâm lược là thích hợp nhất.

Liên Thành:

– Những ai có mặt và chứng kiến những phiên tòa do Hoàng Phủ Ngọc Tường ngồi ghế xhánh án xét xử?

Hoàng Kim Loan:

1- Tôi, trưởng ban Ban Tổ Chức Tổng Nổi Dậy tại Huế, thành ủy viên.

2- Tống Hoàng Nguyên trưởng ban Ban An Ninh Khu Ủy Trị Thiên.

3- Hoàng Lan: Thành ủy viên.

4- Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Cách Mạng Quận II, Nguyễn Thiết.

5- Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Cách Mạng Quận I, Nguyễn Hữu Vấn.

6- Nguyễn Đắc Xuân trưởng đoàn Vũ Trang Thanh Niên, các phụ tá của Nguyễn Đắc Xuân như Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đóa, Tôn Thất Dương Tiềm, Nguyễn Thị Đoan Trinh.

7- Nguyễn Bé, chủ tịch Khu Phố.

8- Trần Văn Linh tức thầy bói Diệu Linh, An Ninh Khu Phố.

Ngoài ra còn một số người tham dự nữa mà tôi không nhớ hết.

Liên Thành:

– Có bao nhiêu “tội nhân” bị giết, bị chôn sống trong phiên tòa đó?

Hoàng Kim Loan:

– Tất cả có trên 200 “thành phần ác ôn” tay sai Thiệu-Kỳ, Mỹ.

Liên Thành:

– Anh có nghĩ như vậy là quá dã man và tàn bạo không?

Hoàng Kim Loan:

– Hành động đó hơi quá đà, nhưng cần thiết để răn đe quần chúng, bắt buộc họ phải thuần phục chính quyền cách mạng mới thành lập tại Huế.

Lời nói này của Hoàng Kim Loan làm tôi rợn người nhớ lại các phiên tòa cũng gọi là Tòa Án Nhân Dân của cuộc Cải Cách Ruộng Đất giai đoạn 1955 đến 1956, 1957. Cũng mục đích răn đe quần chúng bắt phải thuần phục chính quyền cách mạng mà khoảng 200 ngàn người dân vô tội miền Bắc đã bị thảm sát, đạo đức xã hội bị đảo ngược và chà đạp, con đấu tố cha mẹ, vợ chồng, anh chị em, bằng hữu, thầy trò chủ tớ đấu tố lẫn nhau. Qua bao dâu bể, nhưng bản chất này của Cộng Sản không bao giờ thay đổi. Mậu Thân 1968 chúng diễn lại Tòa An Nhân dân man rợ tại quận II Huế. Sau 1975 thì các phiên Tòa Án Nhân Dân tại các trụ sở phường, trụ sở quận trên toàn miền Nam để đấu tố bè lũ Mỹ Ngụy rồi đưa đi lao cải trong các trại tù cải tạo, hoặc lên vùng kinh tế mới mà tổng số thiệt mạng cũng lên đến khoảng hơn 200 ngàn người, gần bằng con số mà Quân Cán Chính Miền Nam đã bỏ mình trong cuộc chiến ý thức hệ Quốc Cộng Bảo vệ lý tưởng VNCH.

Sau Mậu Thân, công việc đầu tiên của Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên/Huế là chúng tôi bắt đầu mở cuộc điều tra sâu rộng về tất cả các vụ giết người của bọn chúng. Trưởng ban Cảnh Sát Đặc Biệt Quận II Thị xã Huế, Trung Úy Cảnh Sát Nguyễn Trọng, cho mời một số nhân chứng trong vụ Tòa Án Nhân Dân tại Bãi Dâu để lấy lời khai của của họ hầu bổ túc vào hồ sơ vụ thảm sát tại Bãi Dâu. Tất cả đều tường thuật giống nhau:

Hoàng Phủ Ngọc Tường chính là người ngồi ghế chánh án để xét tội.

Đại đa số nạn nhân là anh em quân đội, công chức, Cảnh Sát Quốc Gia trốn tại nhà bị bắt. Những người nầy Ông Tòa Hoàng Phủ Ngọc Tường xếp họ vào loại ác ôn. Một số khác là cô nhi quả phụ vợ con của anh em quân nhân, cảnh sát, Địa Phương Quân, Nghĩa Quân, Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn đã tử trận. Tất cả những người nghèo khổ nầy đi làm tạp dịch như dọn dẹp phòng ngủ, giặt quần áo cho binh lính Mỹ tại các căn cứ quân sự của Mỹ tại Dạ Lê hay Phú Bài, hoặc tại cơ quan MACV để kiếm sống nuôi con, nuôi cháu. Số người này được ông tòa Hoàng Phủ Ngọc Tường xếp vào loại làm việc cho tình báo Mỹ, CIA.

Với những tội danh trên, tất cả thành phần trên phải bị nhân dân anh hùng Thừa Thiên-Huế và chính quyền cách mạng trừng phạt đích đáng, loại trừ như loài rắn độc để làm gương bằng bản án tử hình. Và án lệnh đã được thi hành ngay tức khắc tại hiện trường của phiên tòa mà không cần có kháng án.

Kết quả có 204 nạn nhân bị ông Quan Tòa Hoàng Phủ Ngọc Tường ban lệnh chôn sống hoặc đập chết bằng cách dùng vật cứng đập vào đầu nạn nhân trước khi xô nạn nhân xuống hố mà đã được đào sẵn tại ngay khuôn viên Tòa án.

Sáng ngày 26 tháng 2 năm 1968 thân nhân những nạn nhân đó đi tìm kiếm mới phát giác mồ chôn tập thể có 204 xác người tại chính ngay khuôn viên trường trung học Gia Hội nơi mà phiên tòa của Tòa án Nhân dân đã mở tại đó trong những ngày trước.

Xin nhắc lại, sau này các đài truyền thanh, truyền hình và báo chí quốc tế nhiều lần phỏng vấn Hoàng Phủ Ngọc Tường tất cả đều nêu câu hỏi:

-“Tại sao lại giết người tàn bạo như vậy?”

Thì tên quỷ đội lốt người nầy hiên ngang xác nhận rằng:

-“Giết bọn chúng thì cũng chẳng khác gì giết những con rắn độc”.

Đã từng rất hãnh diện về hành động giết người hăng say thực hiện cách mạng “đấu tranh giai cấp”, nhưng trong một vài năm gần đây, khi tuổi đời đã cao, có lẽ một góc nhỏ nào đó trong lương tâm cảm thấy có gì không ổn nên Hoàng Phủ Hoàng Tường, cũng như các đồng bọn của hắn, đã không còn hãnh diện như xưa, mà ngược lại, lại chối bỏ hành động giết người dã man của y tại Huế trong Tết Mậu Thân 1968. Biện minh cho chuyện nầy Hoàng Phủ Ngọc Tường đã nói:

“Tôi không hề nhúng tay vào những vụ tàn sát trên, vì thời gian đó tôi đang nằm trong hầm trú ẩn tại Khe Trái phía tây nam quận Hương Trà”.

Khe Trái nằm gần khe Điêng thuộc vùng rừng núi quận Hương Trà, cách thành phố Huế gần cả năm sáu chục cây số đường bộ, nơi đây là vùng tập trung các đại đơn vị của Cộng quân trước khi tấn công Huế. Đây là tuyến xuất phát của Cộng quân, cho nên suốt thời gian tấn công và chiếm Huế không còn một đơn vị nào của Cộng quân trú đóng tại vùng nầy nữa. Như vậy lời chối tội của Hoàng Phủ Ngọc Tường hoàn toàn không hợp lý.

Tôi xin trích một đoạn hồi ký của Hoàng Phủ Ngọc Tường để quý độc giả suy nghĩ:

“Những năm kháng chiến ở Trường Sơn, trong mỗi người đều nung nấu một ngọn lửa không gì dập tắt nổi của khát vọng chiến thắng, khát vọng ấy trong từng phút từng giờ được ném tung vào một hoàn cảnh chiến đấu đầy những yếu tố khốc liệt, bất ngờ.

Chuẩn bị vào chiến dịch xuân Mậu Thân, Cán bộ các cơ quan đều được điều về phía trước, đi từng đợt cách nhau một hai hôm. Đợt sau cùng ở cơ quan tôi đến lượt Văn và Tứ. Chúng tôi đang làm việc suốt ngày và đêm cố in rô-nê-ô cho xong năm trăm bản tập thơ “Nổi Lửa” mang về Huế theo chiến dịch. Mỗi người đều sẵn sàng gùi và súng ở đầu giường hồi hộp chờ đến lượt mình.

Tôi chưa được gọi nhưng chắc mẩm thế nào cũng sẽ đi… Sáng sớm hôm sau tôi được lệnh rời cơ quan đến Sở Chỉ huy Tiền Phương Mặt trận Cánh Bắc”.

(Trích Hoàng Phủ Ngọc Tường, Tuyển Tập 3. Trang 346-347-348)

Xin nhắc lại để đọc giả rõ hơn:

Theo chiến thuật điều quân của Cộng quân khi tấn cống Huế, bọn chúng chia đại đơn vị ra làm hai cánh, cánh Bắc và cánh Nam, lấy sông Hương làm giới hạn hai cánh.

Cánh Nam là Quận III (Quận Hữu Ngạn). Nỗ lực chính là Trung Đoàn 5 Đặc Công của Đại Tá Thân Trọng Một.

Cánh Bắc là Quận I (Quận Thành Nội) và Quận II (Tả Ngạn). Nỗ lực chính là Trung Đoàn 6 của Trung Tá Nguyễn Trọng Đấu.

Trong suốt thời gian 26 ngày tấn công và chiếm Huế, Bộ Chỉ Huy Hành Quân của Trung Đoàn 6 Cánh Bắc (hay Sở Chỉ Huy Tiền Phương Mặt Trận Cánh Bắc) lưu động tại Quận I và Quận II thị xã Huế.

Những ngày cuối cùng trước khi tháo chạy, Bộ Chỉ Huy Mặt Trận Cánh Bắc của Việt Cộng đóng tại Chùa Áo Vàng Theravada thuộc Quận II (Quận Tả Ngạn) thị xã Huế đã bị 2 Tiểu Đoàn 21 và 39 Biệt Động Quân, quân lực VNCH vây đánh tan tành, xóa tên Bộ Chỉ Huy Hành Quân Trung Đoàn 6 của Cộng quân.

Tóm lại, Bộ Chỉ Huy Mặt Trận Cánh Bắc lưu động tại Quận I và Quận II thị xã Huế hoàn toàn không đóng ở Khe Trái trong 26 ngày tấn công và chiếm Huế, mà đóng tại Quận II thì làm sao Hoàng Phủ Ngọc Tường lại núp dưới hầm tại Khe Trái như ông ta nói? Hơn nữa trên 100 nhân chứng nhận diện Hoàng Phủ Ngọc Tường ngồi ghế chánh án Tòa Án Nhân Dân tại Bãi Dâu là không xác thực hay sao?

Và đây chúng tôi xin ghi lại nguyên văn lời nói của Hoàng Phủ Ngọc Tường trong một buổi phỏng vấn thì chính y đã trả lời một đài truyền hình Luân Đôn trong trang nhà http//openvault.wgbh.org khi được hỏi về những nấm mồ của vụ Tàn Sát Mậu Thân như sau:

“… Thế nhưng mà có những sự chết chóc đã xảy ra. Sự chết đó là một cái khối lớn. Cái khối lớn đã làm nên những nấm mồ đầy dẫy ở trong thành phố này và được địch Mỹ và Ngụy đưa ra quay phim và đưa đi thì những nấm mồ đó là ở đâu? Những cái xác chết nằm ở dưới đó là ai? Cái thứ nhất là chính nhân dân đã bị bom của Mỹ thả xuống và chết không biết bao nhiêu ở trong các đợt mà chúng nó phản kích. Thí dụ là như ở một bệnh viện nhỏ ở bên phố Đông Ba thì nó đã thả 1 trái bom và đúng 200 người vừa chết vừa bị thương ở tại chỗ đó. Tôi đã đi trên những cái đường hẻm, mà ban đêm tôi tưởng là bùn thì tôi mở ra, bấm đèn lên, thì thấy toàn là máu lầy lội như vậy. Và đó là cả khu phố bị bom Mỹ đã giết thì cái số đó nhất là trong những ngày cuối cùng thì chúng tôi rút ra và nó đã thâu lại và đem đi chôn..”

Câu hỏi dành cho lời phát biểu trên của Hoàng Phủ Ngọc Tường:

– Ai đã đi trên những con đường máu lầy lội ở phố Đông Ba?

– Ai đã rút ra trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến?

– Hoàng Phủ Ngọc Tường đã làm gì trong những ngày chiến cuộc đó?

Với những bằng chứng như vậy, thì câu hỏi mà chúng ta đặt ngược lại cho Hoàng Phủ Ngọc Tường và những kẻ tin vào luận điệu của hắn như sau:

– Hắn có thể chối không có mặt ở Thị xã Huế và tham gia tích cực vụ thảm sát Tết Mậu Thân Huế hay không?

– Hắn có thể chối tội đã là thủ phạm thảm sát Tết Mậu Thân Huế hay không?

Câu trả lời: chắc chắn là hắn không thể chối cãi tội ác Giết Người Mậu Thân của hắn được.

(Trích trong sách Huế – Thảm Sát Mậu Thân)

Đồng chủ tịch: Lm. Phan Văn Lợi
Cell phone: 0984.236.371
http://fvpoc.org/
http://cuutunhanluongtam.org/
https://www.facebook.com/ cuutunhanluongtam

2018-02-12 21:04 GMT+07:00 Thanhlam Le <thanhlamle.le@gmail.com>

:

Thưa Quý Vị quan tâm về cuộc thảm sát Tết Mậu Thân,

1.Theo tôi, cái “Thư Cuối Đời” của Hoàng Phủ Ngọc Tường lại cũng chỉ là một sự Nói Láo để chạy tội, vì anh ta biết rằng tội giết người hàng loạt của anh ta đã gây nên sự oán thù ngất trời từ hầu hết Người Dân Huế. Tôi có những phân tích sau đây: Có những bằng chứng khiến cho tôi thấy rằng HPNT phải có mặt ở Huế trong Tết Mậu Thân:

-Thứ nhất là VC dồn tất cả nỗ lực để tấn công cả Miền Nam, như vậy VC cần các tay VC nằm vùng, HPNT ở trong rừng làm chi, vô lý.

-Thứ hai, lực lượng gọi là :dân chủ hòa bình” gì đó của GS Nguyễn văn Hảo, bà Tùng Chi, Ông Đôn Hậu thành lập ở Huế, mà HPNT lại làm tổng thư ký, vậy anh ta “ở trên rừng”‘ là hoàn toàn vô lý;

-Thứ ba, tôi đọc ít nhất 2 bài tường thuật, các tác giả cho biết HPNT làm chánh án ban tội chết cho những người dân vô tội bị bắt gom lại ở trường Gia Hội trong Tết Mậu Thân-

2.Hoàng Phủ Ngọc Tường “nhìn nhận” việc giết người hàng loạt của lực lượng nổi dậy, chuyện nghe người khác kể lại bùn là máu ở bệnh viện Đông Ba cốt làm cho Bà Con cảm thấy anh ta THÀNH THẬT. Bằng chiến thuật với cung cách này sẽ làm cho Bà Con Huế và bất cứ ai đọc thư
“thú tội” của anh ta hả hê, để cuối cùng TIN cái việc anh ta ở trong rừng cũng THIỆT luôn.

3.Kết luận:

-HPNT dùng chiêu-thú-thiệt chuyện lực lượng nổi dậy giết hàng loạt Bà Con Huế một cách dã man không thua ISIS là một sự việc ai cũng biết, đây là trò lưu manh cốt đánh vào tâm lý hời hợt và dễ-tha-thứ của người Việt mình rằng “nay HPNT đã biết hối lỗi”.

-HPNT lợi dụng tâm lý dễ tha thứ của người Việt mình cốt làm cho Bà Con dễ chấp nhận lập luận dối láo rằng anh ta không-có-mặt tại Huế, mà trên thực tế HPNT đã ra tay giết người hàng loạt tại trường Gia Hội.

Đây là điểm quan trọng : HPNT muốn chạy tội giết người hàng loạt của mình khi làm cho Bà Con TIN rằng Anh ta không-có-mặt ở Huế vào Tết Mậu Thân mà kỳ thật là điều ngược lại.

Tóm lại, đây là thủ thuật láo khoét chạy tội của VC Hoàng Phủ Ngọc Tường, kẻ giết người hàng loạt tại Huế

Tội giết người của VC Hoàng Phủ Ngọc Tường không ai có quyền tha thứ và không bao giờ được tha thứ, sử sách sẽ ghi lại muôn đời !

Tôn Thất Sơn
______________________________ _________

On Sunday, February 11, 2018, 3:12:43 PM GMT+1, Locle lle877@gmail.com [ykhoahue] <ykhoahue@yahoogroups.com>
wrote:

Dù sao trong thư này HPNT cũng đã thú nhận ông ta nói láo:

1/ Về việc bom Mỹ thả bệnh viện quanh chợ Đông Ba chết 200 người là anh ta “nghe nói”, dân Huế đều biết chung quanh chợ Đông Ba không có bệnh viện nào cả, nhất là một bệnh viện chứa đến 200 bệnh nhân ! Ông Tường là dân Huế mà “nghe nói “như thế rồi tin và tự nhận mình là nhân chứng và dùng điều “tai nghe mắt thấy “ấy để kết tội Mỹ Nguỵ thì đúng là tác phong tư cách của một tên VC.

2/ Ông HPNT một lần nữa xác nhận cuộc thảm sát hằng ngàn người dân vô tội của Huế là do quân nỗi dậy, tất cả nhân chứng, kể cả tôi lúc ấy đang ở Huế, đều biết “quân nỗi dậy” ấy là quân đội Bắc Việt.

Theo tôi, lời thú nhận đã nói láo của ông HPNT có thể tin được.

LKL

______________________________ _____________________

On Feb 11, 2018, at 3:50 AM, Loi Tran loipsy@yahoo.com [ykhoahue] <ykhoahue@yahoogroups..com> wrote:

Có tha thứ được không?

______________________________ ______________________________ _____________________

LỜI SÁM HỐI VỀ THẢM SÁT MẬU THÂN CỦA MỘT NGƯỜI TRONG CUỘC

Trong những ngày cuối năm 2018, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường bất ngờ nhờ nhà văn Nguyễn Quang Lập công bố lá thư chứa những dòng tâm sự về cuộc chiến tết Mậu Thân ở Huế. Ông Tường đã nhờ con gái qua nhà nhà văn Nguyễn Quang Lập mời ông qua, và tin cậy trao lá thư này cho nhà văn Nguyễn Quang Lập với mong muốn được công bố trước giao thừa.

Ông Tường là cán bộ hoạt động trong phong trào sinh viên ở Huế, về sau thoát ly lên rừng tham gia kháng chiến. Sau năm 1975, có lúc ông làm Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Bình Trị Thiên. Dĩ nhiên ông là đảng viên Đảng Cộng Sản.

Năm 2007, ông được trao Giải Thưởng Nhà Nước về văn học nghệ thuật.

Là một người được coi là lãnh đạo phong trào quần chúng nổi dậy ở Huế trong tết Mậu Thân, năm nay 81 tuổi, ông nhìn nhận có nhiều sai lầm như bức thư của ông dưới đây:

“ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng”.

Về phần nhà văn Nguyễn Quang Lập ông nhận định như sau:

“Với tôi, câu chuyện Mậu thân Huế 68 vẫn còn và còn mãi cho tới khi nào nhà nước chính thức công bố sự thật nửa thế kỷ qua hoặc một uỷ ban điều tra quốc tế được thành lập để làm rõ trắng đen, còn câu chuyện Hoàng Phủ Ngọc Tường có dính Mậu Thân Huế 68 hay không đã chấm dứt kể từ khi anh Tường cho công bố bài viết này”.

Dĩ nhiên đây là góc nhìn riêng của ông Tường. Có thể những người trong cuộc khác sẽ không công nhận cuộc chiến tết Mậu Thân là sai lầm.

Riêng với tôi, đồng ý với nhà văn Nguyễn Quang Lập là cần sự công bố của nhà nước về cuộc chiến Mậu Thân một cách thẳng thắn. Trong lịch sử, Cụ Hồ cũng đã từng công nhận sai lầm của Cải Cách Ruộng Đất đó thôi. Công nhận sai lầm trong quá khứ cũng là một thái độ đáng trân trọng đối với một chính phủ ở một đất nước tôn trọng sự thật lịch sử.

Sau đây là toàn văn bức thư của ông Tường cùng video ông Tường dẫn theo bức thư.

——–

Tôi đọc cho con gái chép một bài viết nhỏ này xin gửi tới bà con bạn bè thương mến, những ai yêu mến, quen biết và quan tâm đến tôi. Còn những kẻ luôn đem tôi ra làm mồi nhậu cho dã tâm của họ như ông Liên Thành và bè đảng của ông ta, tôi không muốn mất thời giờ đối đáp với họ. Dĩ nhiên bài viết này không dành cho họ.

Năm nay tôi 81 tuổi, và tôi biết, còn chẳng mấy hồi nữa phải về trời. Những gì tôi đã viết, đã nói, đã làm rồi trời đất sẽ chứng nhận. Dầu có nói thêm bao nhiêu cũng không đủ. Tốt nhất là im lặng bằng tâm về cõi Phật. Duy nhất có một điều nếu không nói ra tôi sẽ không yên tâm nhắm mắt. Ấy là câu chuyện Mậu thân 1968.

Vậy xin thưa:

1. Mậu Thân 1968 tôi không về Huế. Tôi, ts Lê Văn Hảo và bà Tùng Chi (những người lên chiến khu trước) được giao nhiệm vụ ở lại trạm chỉ huy tiền phương- địa đạo Khe Trái (Thuộc huyện Hương Trà- tỉnh Thừa Thiên)- để đón các vị trong Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ Và Hòa Bình Thành Phố Huế như Hoà Thượng Thích Đôn Hậu, cụ Nguyễn Đoá, ông Tôn Thất Dương Tiềm…lên chiến khu. Mồng 4 tết tôi được ông Lê Minh (Bí thư Trị- Thiên) báo chuẩn bị sẵn sàng về Huế. Nhưng sau đó ông Lê Minh báo là “tình hình phức tạp” không về được. Chuyện là thế. Tôi đã trả lời ở RFI, Hợp Lưu, Báo Tiền Phong Chủ Nhật… khá đầy đủ. Xin không nói thêm gì nữa.

2. Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim “Việt Nam Một Thiên Lịch Sử Truyền Hình” trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu Thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc.

Tôi xác nhận đây là link clip tung lên mạng là bản gốc cuộc phỏng vấn:

https://www.youtube.com/watch? v=MaNr16RDrzQ

Để chứng tỏ mình là người trong cuộc, tôi đã dùng ngôi thứ nhất- “tôi”, “chúng tôi” khi kể một vài chuyện ở Huế mậu thân 68. Đó là những chuyện anh em tham gia chiến dịch kể lại cho tôi, tôi đã vơ vào làm như là chuyện do tôi chứng kiến.. Đặc biệt, khi kể chuyện máy bay Mỹ đã thảm sát bệnh viên nhỏ ở Đông Ba chết 200 người, tôi đã nói: “Tôi đã đi trên những đường hẻm mà ban đêm tưởng là bùn, tôi mở ra bấm đèn lên thì toàn là máu …Nhất là những ngày cuối cùng khi chúng tôi rút ra …”. Chi tiết đó không sai, sai ở chỗ người chứng kiến chi tiết đó không phải là tôi, mà là tôi nghe những người bạn kể lại. Ở đây tôi là kẻ mạo nhận, một việc rất đáng xấu hổ, từ bé đến giờ chưa bao giờ xảy ra đối với tôi.

Cũng trong cuộc trả lời phỏng vấn này, khi nói về thảm sát Huế tôi đã hăng hái bảo vệ cách mạng, đổ tội cho Mỹ. Đó là năm 1981, khi còn hăng say cách mạng, tôi đã nghĩ đúng như vậy. Chỉ vài năm sau tôi đã nhận ra sai lầm của mình. Đó là sự nguỵ biện. Không thể lấy tội ác của Mỹ để che đậy những sai lầm đã xảy ra ở Mậu thân 1968.

Tôi đã nói rồi, nay xin nhắc lại:

Điều quan trọng còn lại tôi xin ngỏ bầy ở đây, với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và trở về, ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng.

3. Từ hai sai lầm nói trên tôi đã tự rước hoạ cho mình, tự tôi đã đánh mất niềm tin yêu của nhiều người dân Huế đối với tôi, tạo điều kiện cho nhiều kẻ chống cộng cực đoan vu khống và qui kết tôi như một tội phạm chiến tranh.

Tôi xin thành thật nhìn nhận về hai sai lầm nói trên, xin ngàn lần xin lỗi.

Sài Gòn, ngày 1 tháng 2 năm 2018

Hoàng Phủ Ngọc Tường.

Share this post