Vòng Hoa Cho Anh – Hoa Hạ (2)

Vòng Hoa Cho Anh – Hoa Hạ (2)

(TVVN.ORG) 5 * Tình Chết Theo Mùa Đông

Nội trú của Em khu B lầu 1 – Phòng 1. Bàn của Em sát cửa sổ nhìn xuống sân trường. Từ khi trận chiến Bình Long càng ngày càng khốc liệt thì ngày nào cũng thế, sinh viên CS điều dưỡng tụi em dù chưa ra trường nhưng năm thứ 2 và thứ 3 đều góp phần vào việc cứu thương ở Bình Dương, đón thương binh từ Bình Long chuyển về hậu cứ. Dạo nầy cuối năm nên cũng thi liên miên. Dạo nầy, em có có tâm trạng lạ lùng lắm, buồn buồn mệt mõi, chán nản, ngẩn ngẩn ngơ ngơ… đủ thứ hết… thường khi thì đâu có như vậy. Có nhiều lúc thấy thương binh hấp hối phải chuyển bằng HTT chạy về Tổng Y Viện Cộng Hòa hay những tuyến đầu liên hệ thì. .em xỉu. Em cũng không biết tại sao!! Công tác nầy so với trực đêm Trại Cấp Cứu bệnh viện Chợ Rẩy hay Khu Hồi Sức, Hậu Giải Phẩu thì nhẹ nhàng hơn nhiều mà. Nhưng em cũng đã qua những nơi nầy dễ dàng. Chị toán trưởng đề nghị cho em nghỉ đi cứu thương đi, gì mà vừa thấy thương binh chết thì đã mặt mày xanh mét rồi làm sao cứu ai được. Nhưng em không nghỉ. Em không muốn các bạn cùng khoá cho là Em viện cớ bịnh để ở nhà học bài chiếm giải thủ khoa. Ba ngày nữa em thi môn Bệnh Lý Ngoại Khoa rồi, và hôm nay lại đến Toán Thực Tập của em đi Bình Dương. Bây giờ còn sớm lắm. Đồng phục đã sẵn sàng, chỉ cần thấy xe vô cổng trường, xách chiếc áo Blouse khoác vào là đi thôi nên Em còn ở trên phòng học bài. Tụng được chút nào hay chút đó. Đang ngồi học bài thì em nghe tiếng chị Minh Nguyệt năm thứ 3 kêu em thất thanh:

– Phượng ơi Phượng,…xuống đây lẹ lên.

Giật thót người Em nhìn ra sân. Xe Bộ Y Tế chưa tới mà!! Em nhoài người ra cửa sổ nhìn xuống, thấy chị Minh Nguyệt ngoắc lia lịa:

– Xuống đây lẹ lên chỉ cho coi nè!

Khoác vội chiếc Blouse, Em chạy nhanh xuống lầu. Chị Minh Nguyệt đưa cho em tờ báo Sóng Thần, chỉ vào một nơi rồi nói:

– Nè, coi có phải Anh Đông của Phượng không?

Em đọc xong tái mặt. Đầu óc quay cuồng, trước mắt là một khoảng tối đen. Mơ hồ Em thấy có một bờ vai nào đó cho Em gục vào và nhắm mắt lại. Nhưng Em không khóc. Mơ hồ Em nghe tiếng ai nói:

“Nó có sao không vậy?”.

Mơ hồ Em cảm nhận tay ai vỗ vỗ lên lưng Em. Mở choàng mắt, em nói với cô giám thị:

– “Cô cho Em mượn tờ báo”

rồi em chạy lên lầu. Nghe có tiếng người nói theo.

– Xe tới rồi, mầy nghĩ luôn đi tao xin phép cho.

X X

Mở tờ báo ra Em đọc lại lần nữa. Rồi lần nữa, có nhìn lầm không? Những dòng chữ nầy viết về Anh đó sao?

Đau buồn thương tiếc:

Cố Đại Úy Nguyễn Thành Đông
ĐĐT ĐĐ1 – TĐ2/7 SĐ 5 BB – KBC 4441 đã anh dũng hy sinh tại chiến trường Bình Long ngày 15 tháng 5 năm 1972…..

Ba chữ tên Anh đó. 15 mẫu tự thân thương Em đã khắc ghi vào tim óc thì làm sao mà lầm được. Em ngồi gục đầu xuống bàn chết lặng nhưng không khóc được tiếng nào. Mắt ráo hoảnh. Chẳng lẻ Em vô tình đến nổi, đón nhận cái chết của Anh mà không khóc được một tiếng nào hết sao? Nhưng không, Em không khóc tiếng nào, chỉ ngồi im lặng nhìn ra khoảng trống của sân trường, tim nhói đau cơ hồ như muốn vở tung ra.. không biết đến bao lâu thì Hà, vợ của NHS khoá 25 /VB đi ngang qua thấy, đến ôm vai Em rồi hỏi đùa:

– Làm gì mà ngồi buồn dữ vậy, bà trung Úy?

Bây giờ Em mới nhìn Hà rồi nói:

– Anh Đông chết rồi Hà ơi!

– Trời đất ơi, thật hả chị Phượng?

– Thật mà. Báo đăng nè.

Đọc xong Hà cầm tờ báo chạy về phòng mình. Lúc đó bổng dưng nước mắt Em ràn rụa từng giọt từng dòng không dứt được. Có ai đó đứng sau lưng ôm vai Em không nói gì cả… thật lâu….

Em làm đơn xin nghĩ rồi về quê ngay sáng hôm đó.

6 * Vòng Hoa Cho Anh

Lần thứ nhì em đến nhà Anh.

Nhưng bây giờ không có Anh. Thấy Em ĐanThanh khóc. Hôm đó Thanh nói cho Em nghe rằng:

-“Hồi Anh Tư em quen với chị, tụi em mừng lắm. Vì lúc đó mới thấy ảnh vui vẻ, chứ mấy năm về trước lúc nào ảnh cũng buồn hiu, vui nhất là bữa mà chị đến nhà chơi với Anh Tư em, rồi ảnh kêu em chở chị đi mua sơ ri về ăn đó. Lần đó, tụi em núp ở trong nhà sau nhìn trộm ra. Em thấy chị nói gì với ảnh mà ảnh cười ra tiếng luôn. Rồi ảnh nói gì đó mà chị cũng cười. Làm tụi em mừng lắm.”

Thanh còn nói cho Em nghe là:

– Ở nhà Ba Má chuẩn bị tráng sân, sửa nhà đặng làm đám cưới cho Anh Tư. Rồi hết trơn rồi mà chờ hoài hỏng thấy ảnh cưới vợ.

Má mới hỏi ảnh:

– Sao hồi đó con nói ra trường rồi cưới vợ, mà ra trường cả năm nay rồi, hỏng thấy cưới ai hết vậy?

Ảnh trả lời “Người ta còn đi học ở Sài Gòn mà cưới gì Má”. Phải chi Anh Tư em có vợ, thì chắc ảnh hỏng chết. Em có ông cậu làm ở Bộ Tổng Tham Mưu ở Sài Gòn, hồi ảnh ra trường cậu em nói đem ảnh về Sài Gòn mà ảnh hỏng chịu. Ba Má anh em ai nói cũng không nghe. Vậy chớ Ảnh cưới vợ, Chị nói to nói nhỏ thế nào ảnh cũng nghe mà về Sài Gòn thì đâu có chết.

– Anh Tư em nói, cất mấy bộ đồ ở Đà Lạt, để đi học mặc. Vài tháng nữa ảnh về Sài Gòn học Anh Văn, rồi đi Mỹ học cái gì đó………..

Hôm ấy lần thứ hai Em đến nhà Anh. Em chỉ đến có một mình không có Anh đi đón Em và tiếp Em là cô em gái thứ 7 của Anh. Thanh và Em nói chuyện thật nhiều. Đúng hơn là Thanh kể cho Em nghe về Anh thật nhiều. Thanh cho Em xem tập thơ và Tùy Bút Anh viết hồi còn đi học Đệ Nhất B5 trường Trung Học Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho. Và trên tập thơ mỏng thôi, của nhà thơ nào đó em quên tên rồi, Anh có đề dòng chữ là:

“Để nhớ lại quảng đường đổ nắng, lòng bâng khuâng đi bên… kỷ niệm ấy suốt đời tôi nhớ mãi… nhớ mãi” bên dưới ký tên “Nguyễn Thành Đông”.

Em không biết Anh viết những dòng chữ đó lúc nào – vì Anh không có ghi ngày. Cho ai, vì Anh đã qua vài mối tình rồi mới yêu Em, nhưng bây giờ đó là bút tích của Anh, Em cũng thấy đớn đau thật nhiều vì Em cũng đã từng nhớ mãi thương hoài kỹ niệm đi bên Anh suốt quảng đường dài giữa trưa nắng cháy.

Tuỳ Bút Anh viết buồn quá. Em biết tâm hồn Anh rộng mở. Yêu Tổ Quốc, yêu quê hương, Anh thương gia đình, mến từ con đê bờ ruộng.

– “Anh sinh ra đã thấy chiến tranh thì dù có chết vì chiến tranh Anh cũng mãn nguyện. Nếu Anh có chết, xin Em đừng khóc, Cờ Tổ Quốc mầu vàng đẹp lắm, ba sọc đỏ ba miền dân tộc phủ lên hình hài của đứa con Tổ Quốc, thế là Anh mãn nguyện lắm rồi…”

Hết trung học, anh đã chọn Võ Bị để dừng chân. Bốn năm học làm lính, quân trường Võ Bị với những kỹ lụât sắt thép đã nung đúc tâm hồn Anh gắn bó với quê hương, với chiến trường, với đồng đội, với những nỗi vui niềm buồn, với những nhọc nhằn nơi tuyến đầu lửa đạn…thì Anh đâu có chịu về Sài Gòn! Khi các bạn của Anh đang gian nan ngoài giới tuyến!! Nếu như lúc ấy Anh có cưới vợ, và người ấy là Em thì Anh cũng không về đâu, vì Anh đã dặn Em là “Chờ Anh ra trường, về làm tiệc lớn rồi dẫn Em theo luôn mà..” Phải không Anh?

Hôm đó Thanh cũng kể cho Em nghe:

-“Mấy lần phép sau nầy, về nhà Anh Tư em buồn lắm. Có lần, mới cách đây vài tháng nè, Anh Tư em về phép, về đến nhà ảnh bỏ ba lô xuống, nói:

– Em lấy đồ ra giặt dùm Anh đi.

Rồi ảnh lấy xe đạp đi đâu mất tiêu. Chiều mới về, chị coi, ảnh dựng chiếc xe đạp vô vách, ảnh đi, chiếc xe ngã cái rầm mà ảnh lại võng nằm luôn, hỏng thèm dựng nó dậy nữa đó. Nằm trên võng hút thuốc hoài, hết điếu nầy sang điếu khác (chắc chiếc võng mà em đã ngồi nói chuyện với Thanh hôm đó) rồi Anh Tư hỏi em:

– Lúc rày em có qua nhà chị Phượng không?

Em nói em cũng có qua nhà chị, chơi với Loan.

– Em có gặp Phượng không?

– Em cũng có gặp chị ấy vài lần nữa.

– Phượng có hỏi gì Anh không?

– Không. Gặp em chị ấy chỉ cười hà, không có hỏi gì Anh hết.

Rồi Thanh nói tiếp: “Chị biết không, em nghe anh Tư em hỏi chị như vậy, em tưởng là Anh với chị hết giận nhau rồi. Chứ tánh của anh em kỳ lắm. Ảnh mà giận ai rồi thì khỏi có nhìn đến mặt hay hỏi đến tên đi. Hồi trước ảnh thương chị kia, rồi hai người cũng giận nhau. Sau chị kia tìm đến nhà, hỏi thăm ảnh (lúc đó anh Tư đang ở nhà của bà con trên Sài Gòn) Ảnh ra trả lời là:

“Đây là nhà của bà con của Nguyễn Thành Đông, để bà con Nguyễn Thành Đông ra tiếp cô”.

Rồi ảnh bỏ lên gác nằm luôn, chừng nào chị đó về mới xuống. Bởi vậy, nghe anh Tư hỏi thăm chị, em mừng quá, mới hỏi ảnh:

– Bộ Anh Tư với chị Phượng hết giận nhau rồi hả?

– Ảnh làm thinh không nói gì hết, nằm hút thuốc hoài…rồi ảnh lên Bình Dương, vài tháng sau, nghe tin ảnh chết rồi…”

Thanh kể mà Thanh khóc. Em ngồi nghe còn khóc nhiều hơn.

7 * Tháng Năm và Tôi

25 tháng 5…1972

Em thắp cho Anh 27 ngọn nến. Em đốt lên trong tim em một niềm tin. Hôm nay là sinh nhật của Anh. Sinh nhật cuối cùng của một đời người đã sinh ra và lớn lên trong một nước đang oằn mình., đớn đau vì chinh chiến.

Thanh kể mà Thanh khóc. Em ngồi nghe mà đứt từng đoạn ruột. Bây giờ em hiểu Anh thật nhiều. Bây giờ Em hiểu tại sao ngày ấy Anh lại viết cho Em một câu “vô cùng phi lý” như vậy. Đọc câu ấy Em giận Anh tím mặt tím mày… Em như trên Trời mới rớt xuống. Em không tin là thật lòng Anh viết cho Em – Em không tin, một người như Anh mà… như vậy sao? Mới cách đây không lâu, Em vừa đọc lá thư với những lời dễ thương như thế nầy:

“…Phượng ơi! Đêm nay rằm, trăng Đà Lạt thật sáng, thật buồn,làm sao Anh quên được vầng trăng 14.Trăng lên muộn trên hàng Dương, bên người thương, sương dâng gợi một nổi nhớ thương không rời, niềm thương ấy bao giờ quên, hở Em?…” rồi bây giờ lại viết cho Em câu nầy:

…” Anh nghe nói có dạo, Em và Trí thương nhau, có phải không?…”

Trời ơi!! Anh có điên không vậy?? Phải thư nầy chính Anh viết cho Em đó không mà kỳ vậy?? Một anh Đông khó tánh, tế nhị, chững chạc mà viết cho Em câu “cực kỳ là kỳ cục phi lý đến vô cực vô cùng” như thế nầy sao? Đêm đó Em không học. Ngồi đọc lại hết những lá thư Anh viết cho Em, từ cái thư “làm quen” cho đến cái sau cùng Em vừa nhận được. Thật tình là Em không thể nào hiểu được nguyên nhân.

Lúc đầu Em đã định là “làm thinh” luôn, không cần phải viết cho Anh câu nào nữa hết. Mặc kệ Anh. Em không thèm nghĩ đến Anh nữa, cứ coi như chưa hề biết đến Anh trong đời nầy… nhưng cũng không được.Em ấm ức. Em phải viết cho Anh lá thư sau cùng mới được, rồi ra sao thì ra..

_”….Không lẽ Anh chơi với bạn mà không biết bạn? Không lẽ Anh yêu Em mà Anh không tìm hiểu Em? Và nếu có ai đó nói gì với Anh thì không lý gì mà Anh không có cái nhận xét của riêng mình? Anh đã từng viết cho Em là “Đến nhà ai, Anh chỉ cần nghe tiếng động ở sau nhà thì cũng biết là mình nên ở hay nên về và có nên đặt chân đến lần nữa không…” mà lại hỏi Em một câu như vậy sao?

Hay là Anh đã quên cái ngày đầu tiên mà Em biết Anh? -Nếu Anh có quên thì Em nhắc cho Anh nhớ nè:

X X

Chiều mùng một Tết Mậu Thân năm 1968, Em đang ngồi với Loan trên chiếc xe Honda dựng trước sân nhà. Loan năn nỉ Em cho nó lấy xe đi chơi với bạn, nhưng em không cho vì tối rồi, ba má đi chúc Tết chưa về, nhà chỉ có hai chị em”. Mầy đi nữa rồi bỏ tao một mình ở nhà, tối thui, sợ ma lắm…”

Bổng Loan khều Em nói:

-“Chị coi hai ông nào ăn mặc giống nhau ghê”.

Em nhìn ra đường, có hai ông thanh niên đang từ ngả ba đường đi về phía nhà Em. Một người cao lớn, một người gầy hơn, thấp hơn chút, dáng dong dõng cao, nhưng bên ngoài thì giống nhau thật: Hai cái đầu hớt cua giống nhau. Hai cái áo chemise mầu trắng dài tay giống nhau. Hai cái quần tây mầu vàng kem giống nhau.

– “Ờ há. Sao ăn mặc giống nhau dữ vậy há? Ủa mà sao lại qua đường đi về phía nhà mình kìa”.

Đến chừng hai người dừng lại ngoài rào, Em mới nhận ra cái ông lớn hơn kia là Anh Trí em của cô C.T. Hoa, dạy em học năm lớp Năm, nhà ở ngay đầu đường. Còn ông kia thì không quen.

Cái ông tên Trí hỏi Em:

– Có Tuyết ở nhà không vậy Phượng?

– Dạ không, Cô Út của Phượng không có ở đây.

– Tuyết đi chừng nào về?

– Dạ Cô Út của Phượng không có ở với ba mẹ Phượng nữa, cô ấy lên Sài Gòn đi học ở trển luôn rồi…

Thấy khách chưa chào để đi mà ngày Xuân ngày Tết ai lại kẻ đứng bên trong người ở ngoài rào nói chuyện, kỳ quá nên Phượng mới mời:

– Hai ông muốn hỏi thăm Cô Út của Phượng hả? Mời hai ông vào nhà chơi.

Thấy khách đi vô Loan mừng quá lấy xe dong mất. Em vô nhà mở cửa mở đèn lên, (nãy giờ hai chị em còn ở ngoài sân đứng chờ Ba Mẹ về)

Khách đến nhà không trà thì thuốc, sau khi mở hộp bánh ra rồi, Em lấy gói thuốc Ruby của Ba để lên dĩa. Chết chưa, mời thuốc mà không có cái hộp quẹt thì làm sao bây giờ? Lỡ để ra rồi làm sao lấy vô nên Em che miệng cười rồi nói:

– “Mời hai ông hút thuốc, nhưng mà.. hỏng có cái hộp quẹt”

Hai ông phì cười, mỗi người lấy trong túi quần ra một cái hộp quẹt để lên bàn. Từ đầu đến giờ, cái ông khách lạ kia không nói tiếng nào. Bây giờ mới nói một câu:

– Phượng nói chuyện…tự nhiên quá đi.

Anh Trí xé gói thuốc ra, mỗi người đốt một điếu thuốc. Em nói chuyện mà cứ gọi bằng ông và hai ông cứ tủm tĩm cười. Anh Trí mới nói:

– Tụi nầy cũng chưa lớn lắm mà, Ph gọi ông hoài nghe già quá. Thôi gọi bằng Anh đi. chắc cũng đáng tuổi Anh của Phượng. Từ đó Em mới kêu hai anh bằng anh.

Một lát sau Ba Em về. Em nói với Ba là Anh nầy là Em của cô Hoa, nhà ở đầu đường mình đó Ba. Anh đến hỏi thăm cô Út. Em đứng lên ra chiếc xích đu ngồi, cho Ba ngồi nói chuyện với hai anh… một lát thấy hai Anh từ giã và… ra sân chào Em đi về.

Đó, buổi gặp đầu tiên của mình là như vậy đó. Chắc Anh không quên lúc ấy Em cũng kêu anh Trí bằng Ông? Và đó cũng là lần đầu tiên Em nói chuyện với anh Trí dù rằng nhà Em cách nhà anh Trí chỉ có hai ngôi nhà mà thôi.

Năm đó Em mới vừa lên 17 tuổi. Từ lúc quen đến lúc xa nhau, cần có bao lâu mới gọi là “qua một mối tình?” hở Anh? Vậy cái dạo mà Anh nói đó là dạo nào? Chẳng lẽ Em biết yêu từ năm 12, 13, 14… tuổi? Hơn nữa, Em và anh Trí đâu có ai là diễn viên điện ảnh, ca kịch hay cải lương gì đâu mà đóng kịch hay đến nổi anh không nhận ra cảnh hai cố nhân gặp lại nhau sao? Được thế em cũng xin ghi danh học điện ảnh chắc thành công lắm!! Và chắc Anh không quên, ai là người đã đem chiếc nhẩn semaine của Em – Chiếc bằng vàng 18k, Em đã đo theo ni tay của Anh, vì Em muốn Anh cũng đeo chiếc nhẩn của Em trao vào ngón tay áp út. Chiếc bằng bạch kim nhỏ xíu Anh đeo không vừa.

Lúc trước, Em có gữi cho Anh hai tấm ảnh, Em viết rằng: “Gửi Anh hình ảnh của Em, để Anh mang Em theo Anh trên khắp nẻo đường Anh đi, dù có êm đẹp như đường phố cao nguyên, hay gian nan đường chiến trận.- Em của Anh”. Nhưng bây giờ thì thôi – Anh cứ đi con đường của Anh. Em đi đường Em. Em chỉ xin Anh nhớ một điều: Ngày xưa Anh quen Em trong lúc Anh đang buồn, thì bây giờ và mãi mãi, chừng nào có buồn hãy nhớ đến Em. Con trai ai mà không bay bướm, Anh cũng cứ bay nhảy đi. Chừng nào mõi cánh, dừng chân lại nếu cũng còn nhớ đến” Bé Phượng ngày xưa” thì đừng quên Em, Anh nha, Em sẽ chờ đợi Anh dù bao lâu cũng được..”

Em của Anh
N Phượng

Và đó là lá thư sau cùng Em gửi cho Anh. Từ đó, em không gửi cho Anh dòng chữ nào nữa.Tuy Em rất giận Anh nhưng Em vẫn thương Anh và chờ đợi Anh. Vì Em không tin Anh thật lòng viết ra câu ấy!

Nhất định là phía sau câu nói đó còn có một nguyên nhân nào khác. Tại sao từ khi Anh hỏi tuổi của Em rồi thì những lá thư sau đó Anh viết cho Em buồn lắm vậy? Tại sao Anh mới vừa báo tin cho Em là Anh sắp sửa về phép…mà Anh không về? Không đến gặp Em? dù rằng lúc đó mình không có giận hờn chi hết? Để cho những tháng cuối cùng trên quân trường Võ Bị, Anh với cái giá lạnh giá rét của Lâm Viên, Em với những tháng ngày buồn tênh trong tỉnh nhỏ quê mình..?!

Tại tuổi mình là tứ hành xung nên Ba Mẹ không bằng lòng? Hay tại cuộc chiến càng ngày càng leo thang, càng khốc liệt mà những người mang nặng nghiêp nhà binh như Anh thì.. “Đời trai như chiến sĩ Kinh Kha một lần đi… mấy người được trở lại?” nên Anh không muốn Em vì yêu Anh mà phải vấn lên đầu vành khăn tang trắng??… Chắc là Anh nghĩ: Em còn nhỏ tuổi, giận hờn nhiều thì sẽ mau quên? Nếu đúng là Anh nghĩ như thế thì…”Ông Tướng” của tôi” ơi! Anh đã đi sai rồi một nước cờ tàn, trên chiến trường tình cảm…vì mãi đến bây giờ Em cũng chưa quên…

8 * Tháng Năm Và Tôi

Từng ngọn rồi từng ngọn nến.

Từng giọt rồi từng giọt nước mắt của Em rơi.

Đông Ơi! Đêm nay Em đốt hết 27 ngọn nến nầy mà viết cho Anh. Bầu trời khuya ngoài kia im lìm, khu nội trú vắng lặng. Các bạn em đã ngủ chỉ có mình Em – Đối diện với tấm hình của Anh trong khung ảnh -bên ánh nến lung linh mà mừng sinh nhật lần thứ 27 cho Anh..

Nếu ngày đó Anh không nói là “Nói có thương rồi thì đừng quên nghen, mà làm lính thì có gì để cho em thương đâu theo thời gian rồi chắc cũng quên…” thì bây giờ Em cũng không quên.

Mai nầy Em có quên được không? Em chưa biết, nhưng bây giờ thì Em nhớ Anh thật nhiều. Lúc còn sống Anh đã yêu Em như thế nào, thì đến lúc chết chắc cũng còn như vậy, vì Anh biết tuy Em giận Anh nhưng vẫn còn yêu Anh. Tuy Em không viết thư cho Anh nhưng tuần nào Anh cũng nghe tên hai đứa trong chương trình “Nhạc Yêu Cầu” của Đài Tiếng Nói Quân Đội.

.Có lần Em nhận được thư Anh gửi cho Em, viết rất ngắn chủ ý cho Em biết là Anh cũng có nghe chương trình đó,nhưng sao Anh không giải thích cho Em biết lý do nào Anh viết như vậy? Anh gây ra cớ sự thì Anh phải “nhận lỗi” với Em chứ? hay ít ra cũng phải làm hoà, hay xin lỗi Em: “Thôi mình huề Em há” nên Em cũng không trả lời thư Anh. Con gái nhiều tự ái mà…

Sau đó Em viết thư cho Hoàng Vân Em nói Vân đọc tên hai đứa ít thôi, đừng làm nhiều quá mà Ba Mẹ rầy và cái xứ Gò Công nhỏ lắm, nhưng Vân không nghe cứ tuần nào cũng chọn hai ba bản nhạc hay nhất trong chương trình NYC mà cho tên hai đứa vào…

Nghĩ cũng vui, em và Vân quen nhau cũng ngộ lắm, (quên nói với Anh, Hoàng Vân là Thảo Trang, xướng ngôn viên Đài Phát Thanh Quân Đội, phụ trách chương trình “Nhạc Yêu Cầu” và “Mẹ Việt Nam”).

Cuối tuần, Em ra Gia Định thăm bà cô thứ hai, A.N bạn cùng khóa cũng ra cư xá Lữ Gia lấy tiền của người nhà gửi cho… Hai đứa đi chung xe, N nói với Em mầy có muốn gặp Thảo Trang chương trình Nhạc Yêu Cầu không, cô bé bắc kỳ mà cũng vui vẻ dễ thương lắm, nhà của Thảo Trang ở số 10M nè… để tao kêu cửa cho, vô chơi với Trang đi chờ tao nói chuyện với người nhà một chút rồi về.

Mà Trang dễ thương thật, vừa nghe N nói là thính giả của chương trình NYC thì cười toe ngay, mời Em vào nhà chơi. Vừa bước vào nhà, Em thấy có ảnh một SVSQ/VB để trên bàn học – Chợt bắt gặp một hình ảnh thân yêu ở một nơi xa lạ như thế nầy em nhớ Anh lạ lùng nên cứ đứng nhìn.. Thảo Trang hỏi Em:

– “Bồ có quen với người nầy hả”

– Không, người nầy thì Phượng không quen, nhưng mà hình ảnh nầy thì Phượng quen lắm.

– A! Vậy là Phượng có người yêu là VB?

Em gật đầu. Thảo Trang nói liền: Vậy mình là người nhà nhé, Anh mình học khoá 25, còn anh ấy học khoá mấy? Tên gì? Nói đi xem có cùng khoá không?

Em nói Anh học khoá 23 tên NTĐ thì Trang reo lên:

– A vậy “Bé Phượng và một người khoá 23/VBĐL” là…. bồ sao?

Thế là từ đó hai đứa đâm ra thân nhau. Mỗi khi Em ra Gia Định thăm cô đều ghé Lữ Gia thăm Hoàng Vân. và cũng từ đó không cần gửi thư yêu cầu nhạc, tuần nào hai đứa cũng có tên.

Một hôm, Em được thư của Vân gửi về trường, bảo với Em là:

“Nhờ Vân đọc tên hai người quá trời nhiều nên có cô giáo Nhã nào đó nghe nhạc yêu cầu rối cả ruột lên, Nhã viết thư cho Vân, xin địa chỉ của bé Phượng. Vân cho địa chỉ rồi, Vân nghĩ Phượng cũng nên gặp Nhã để xem lại tình cảm của người ta như thế nào!! (Em không cho Vân biết Em và Anh đang giận nhau). Vài ngày sau, Em nhận được thư của Nhã gửi từ Bình Long về.

X X

Nhã là con gái miền Bắc, di cư và sống trong Nam đã lâu. Học Sư Phạm Sài Gòn. Chọn nhiệm sở là Bình Long. Nhã quen Anh trước Em. xông vào đại gia đình của Anh trước Em, yêu Anh trước Em, và tình yêu ấy chẳng những Nhã thể hiện trong chiếc áo len mầu da bò Nhã đan tặng cho Anh mà còn không cần dấu diếm hay che đậy gì cả. Cả nhà Anh không ai lạ gì Nhã và trong những lá thư đầu Nhã gửi cho Em, Nhã cũng nói với Em là:

– Nhã Yêu Anh Đông, chứ Anh Đông không có thương Nhã, Anh chỉ coi Nhã như em gái thôi, nhưng mà Nhã yêu Anh nên cũng thương bé Phượng là người đã được Anh thương…

Trời đất! lần đầu tiên trong đời Em mới nghe một người là Nhã nói như vậy.Cho nên Em chỉ trả lời Nhã bằng một nụ cười. Y như Anh ngày xưa, Nhã khen Em:

– Phượng có nụ cười dễ mến. Nhã là con gái mà cũng còn mê huống gì là anh Đông không yêu Phượng sao được? (???)..

Qua Nhã Em biết thêm được rất nhiều điều về Anh.

Gặp nhau, Nhã nói 10 câu Em chỉ cười chưa nói được tiếng nào. Nhã lên phòng nội trú của Em chơi, rủ Em đi xem ci nê, đi chợ Sài Gòn ăn bún riêu bún ốc, và lần nào cũng đón taxi đưa Em về đến tận trường… làm cho Em đâm ra nghi ngại, không biết thật tâm hay…là một thủ đoạn rất “Bắc Kỳ”… vì Em thấy Em cũng bình thường. Đối với Anh, em chỉ có cái ưu điểm là con gái miền Nam, là người Gò Công đã sống và lớn lên như Anh, trong biển mặn quê mình, mà dĩ nhiên, dưới mắt của mỗi người, người mình yêu bao giờ cũng nhất!!

Cho nên khi nghe Nhạc Yêu Cầu có tên Anh, tên Em chung trong bản nhạc, Nhã đã xin Vân địa chỉ của Em mà viết thư làm quen. Nhã cũng đã tìm đến trường CSĐD gặp Em, xem bé Phượng mặt mày dài ngắn ra sao mà được Anh thương.

Khi chiến trường An Lộc đã im tiếng súng, Nhã về Sài Gòn và có đến trường tìm Em, kể cho Em nghe về cái chết của Anh.

9 * Tháng Năm Và Tôi

Hôm ấy, Em tiếp Nhã tại cái bàn học nầy, Nhã đã kể lại cho Em nghe:

-..” Nhã gặp anh ấy ở Bình Long. Hôm trường học bị pháo, nhà nhà, công sở đều bị cô lập. Thức ăn cạn, Anh ấy qua trường tiếp tế đồ hộp cho bọn Nhã. Gặp anh ấy tức cười lắm, râu tóc ra dài chả giống ai hết trơn..

– Phượng biết không, nếu anh Đông không ra khỏi hầm thì anh ấy không chết. Anh ấy bị bắn sẻ. Bị thương không nặng lắm nhưng máu ra nhiều quá, không có thuốc men, không có dụng cụ cấp cứu nên Anh ấy mới chết. Chết mà còn tỉnh lắm, trước lúc chết, còn dặn lính là đừng cho gia đình hay kẻo Ba Má buồn tội nghiệp… và lính của ảnh đã chôn ảnh trước cổng Tiểu Khu Bình Long…nhưng bây giờ chắc không còn tìm được nữa, tất cả đều bị san bằng.!!

Gặp lại Anh ở Bình Long, bạn Nhã tưởng anh ấy là người yêu của Nhã, chọc phá Anh thì Anh Đông đính chính liền:

– Xin đừng hiểu lầm, Nhã là người quen ngày xưa, bây giờ đã là em gái. Đối với tôi, người quen mà tôi đã nhận là em gái, thì không bao giờ là người yêu được”.

– Phượng xem, Anh ấy nói vậy làm Nhã “quê” ghê.

Chợt Nhã thấy chiếc nhẫn yên ngựa của Anh mà Em đang đeo trên ngón tay giữa trái, vì lúc ấy Em đang ngồi trên bàn, lưng dựa vô tường, hai tay ôm lấy đầu gối, còn Nhã thì ngồi trên cái ghế của Em. Nhã nhìn chăm chú, một lát sau Nhã nói:

– Lúc trước, Nhã thấy Anh Đông có đeo một chiếc giống y như của Phượng vậy đó.

Em xoay tròn chiếc nhẫn trong tay (vì rộng) rồi nói:

– Thì chiếc nầy là của Anh đang đeo trên tay rồi Anh đưa cho Phượng nè. Mà Phượng cũng có đưa lại cho Anh một chiếc khác.

Nhã nói liền: Hôm đó Nhã thấy ở ngón áp út trái của Anh Đông có đeo một chiếc vòng semaine nho nhỏ.

– Ừ, chiếc đó của Phượng đưa cho Anh đó. Sau khi đổi nhẫn, lần phép kế Anh về không thấy Anh đeo chiếc semaine nơi ngón út, Anh nói là ngón út thì rộng mà đeo ngón áp thì chật nên Phượng đo theo ni của chiếc nầy rồi gửi cho Anh Trí đem lên Đà Lạt sau, vì lần đó Anh về phép bằng máy bay khứ hồi nên lên Đà Lạt trước, Anh ấy còn cất một chiếc nữa của Phượng bằng bạch kim.

– Vậy thì đến lúc chết Anh Đông cũng còn thương Bé Phượng dữ lắm đó.

Nhã nói mà giọng hơi buồn.- Lần đầu tiên Em mới thấy Nhã buồn – Rồi Nhã kể tiếp:

– Lúc đầu gặp lại Anh Đông, lính của ảnh tưởng Nhã là Phượng nên nói

– Cô là cô Phượng hả? Trung Úy Đông ký tên có chữ Ph ngoài sau nữa. Ổng là lính mà lãng mạn lắm nhen.

Hôm Em đến nhà Anh, Thanh có nói cho Em nghe: “Được tin Anh Tư Em bị thương không đáng chết mà lại chết. Má Em khóc kể nói chị Phượng học nghề nầy mà Anh Em bị thương không ai săn sóc, thiếu thuốc, thiếu men, thiếu máu mà chết…..”. Đó là ý nghĩ của Bác mà cũng là sự ray rức triền miên của Em khi nghe Nhã kể chuyện về Anh.

Những lần đi cứu thương Em chỉ có cái cảm giác bồn chồn, nao nao khó tả… khi săn sóc cho thương binh từ Bình Long về. Nhiều quá Anh ơi! Những người đang đau đớn! Em thầm cầu nguyện rằng trên mặt trận nào đó, đừng có khốc liệt như thế nầy, Anh của Em sẽ được an lành trong vòng tay của đấng thiêng liêng che chở. Chưa bao giờ Em dám nghĩ “Có khi nào Em gặp lại Anh ở đây không!”. Em chỉ nhớ đến Anh với hình ảnh mùa Đông mà mang hoa Phượng đi dạo phố chứ chưa bao giờ dám tưởng tượng Anh đang đau đớn như thế nầy. Vì Em cho rằng, Em cầu cho Anh bình an, Em nghĩ về Anh với những hình ảnh đẹp, những chúc phúc chúc may…thì Anh sẽ được may được phúc và những gì tốt đẹp sẽ đến với Anh nhiểu hơn.

Còn vài tháng nữa Anh ra trường, thì mình giận nhau.

Còn một năm nữa Em ra trường, thì mình mất nhau.

Từ ngày Anh ra trường, rồi đi về đâu, Em không biết. Có lần Em nhận được thư Anh viết cho Em:

“… Sư đoàn của Anh ngon lành lắm. Sư đoàn đầu tiên được ân thưởng Bảo Quốc Huân Chương. Đó, Phượng thấy không? Anh cũng đã chọn mầu kiêu hùng Hoa Phượng đỏ…”

Tại sao lần đó Anh viết thư cho Em mà không ghi địa chỉ? Rồi hồi thư Em biết gửi vào KBC nào đây? – Làm sao Em biết được sư đoàn nào được ân thưởng Bảo Quốc Huân Chương? Em biết hỏi ai bây giờ?

Từ khi Em lên Sài Gòn đi học, Em ít gặp Thanh lắm, Em không nghĩ là Thanh biết chuyện Anh và Em giận nhau. Cũng giống y như Anh, giận ai rồi Em cũng không hỏi đến tên không nhìn đến mặt, chỉ âm thầm buồn bã một mình. Em biết rằng Anh vẫn yêu Em. Em tin rằng ngày nào đó Anh sẽ về với Em, sẽ đến nhà gặp Em khi ra trường. Em giận Anh mà cũng yêu Anh lắm, và Em sẽ chờ Anh như Em đã viết trong là thư sau cùng. Em đã tự hứa với lòng rằng, chừng nào Anh cưới vợ, lúc đó Em mới tin rằng mình vĩnh viễn mất nhau.

Chữ ký của Anh Em đã nhìn rất nhiều lần rồi. Trung bình mỗi tuần một lần mình gửi thư cho nhau. Cũng không phải ít, mỗi tuần Em nhận hai lá thư từ cao nguyên gửi về phố nhỏ. Rất ít khi 10 ngày em chưa viết hay chưa nhận thư Anh, nhưng thật tình chữ ký Anh ghép tên Em và tên Anh thì Em chưa thấy. Ước gì bây giờ Em được thấy..!!

Ước gì bây giờ Anh đi tìm Em như ngày xưa…!!

Ước gì bây giờ Anh đứng đón Em ở Ao Trường Đua, quê mình rồi cùng đi trên quãng đường trưa nắng cháy…

Ước gì bây giờ Anh cầm tay Em mà cười “Thôi mình huề Em há, Em nhỏ mà cũng lớn gan lớn mật quá đi, Anh xin đầu hàng cô bé vô điều kiện. Mình chấm dứt cuộc chiến tranh lạnh nầy nghen Em.!!”

Ôi tháng Năm. Tháng sinh nhật của Anh, tháng tiễn biệt Anh với những cánh Phượng đầu mùa, với mùa Hè đỏ lửa Bình Long An Lộc. Hãy nở nữa đi những cánh Phượng vĩ rực mầu lửa máu. Mầu đỏ Alpha võ bị. Mầu Sư Đoàn được ân thưởng Bảo Quốc Huân Chương. Cũng như Em đêm nay đã mở hết tâm hồn nghĩ về Anh, tưởng niệm Anh trong ngày sinh nhật sau cùng. Chỉ còn mười ngày nữa thôi thì Anh tròn 27 tuổi. Bốn năm quân trường, mấy trăm ngày sống trong lửa đạn, mấy thác mấy ghềnh in vết chân Anh.? Em đã sợ lắm khi nghe đến địa danh Khe Sanh, Hạ Lào, Charlie, hay Quảng Trị… mà bây giờ Anh lại nằm đây!!

Từng ngọn rồi từng ngọn nến. Đêm nay em đốt hết 27 ngọn nến nầy, viết thư cho riêng Anh.

Phượng ơi! Nở nữa đi. Nở cho thật nhiều, đầy cây, đầy cành. Rồi từng cánh, từng cánh rụng, xác Phượng hồng phủ kín mồ đất mới thay những giọt lệ nầy, Em khóc tiển Anh đi…

Xem phần chót: http://www.tvvn.org/vong-hoa-cho-anh-hoa-ha-3/

Share this post

One thought on “Vòng Hoa Cho Anh – Hoa Hạ (2)

Comments are closed.